Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu – Truyện Teen Full – KenhTruyen.vn | Kênh Truyện

✿ Nội dung truyện Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu

Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu

Tác giả: Công Tử Văn Tranh

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Nữ Phụ, Hệ Thống

Văn
Án Ngủ có một giấc thôi, tỉnh dậy Hứa Tân Di được khuyến mãi một cái hệ
thống. Hơ hơ, chưa kịp tưởng tượng mình sẽ như những nữ chính trong
truyện, có được bàn tay vàng, thì bị hệ thống chó má tạt nước lạnh. Đúng
vậy, hệ thống nói cô chỉ là nữ phụ, mà kết cục của cô cũng cực kì thê
thảm. Vì để tránh một kết cục này, Hứa Tân Di để hệ thống điều khiển,
cẩn trọng làm lấy sự tình mà nữ phụ nên làm. Dịch Dương không thể nhịn
được nữa, rốt cục đề ly hôn. Hứa Tân Di mang tâm tình vui thích, đem đơn
ly hôn mà bản thân sớm đã chuẩn bị xong đưa cho lão công trước mặt, cực
kỳ bi thương chờ hắn ký tên. – -“Ký nhanh ký nhanh! Tôi rốt cục có thể
rời khỏi cái nơi quỷ quái này!” Đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng
của Hứa Tân Di, Dịch Dương liền đem bút quăng ra, “Không ký.” *** Từ khi
Dịch Dương có thể nghe được lời nói trong lòng của Hứa Tân Di thì mới
biết, người vợ hay bám theo sau một mực luôn miệng nói yêu chồng của
mình lại là mặt ngoài nói yêu, trong lòng lại âm thầm chửi rủa. “Lão
công, anh thật tốt, em rất yêu anh a!” – – “Tôi sẽ không phải sống với
cái nam nhân tự đại này đến hết đời a? Tôi thật sự là một nữ nhân thảm
nhất trên đời này!” Dịch Dương khàn cả giọng: Anh có chỗ nào không được!
Em mau nói! Anh đổi còn không được sao!

Chương 1
Biết được tin tức Dịch Dương trở về, Hứa Tân Di tận lực xin phép đoàn làm phim cho nghỉ, về nhà sớm để chuẩn bị.
Dịch Dương bình thường không hay ở nhà. Chuyện của công ty bận bịu,
phần lớn thời gian không phải đi công tác bên ngoài thì chính là đi công
tác ở nước ngoài. Mà Hứa Tân Di quay phim bận bịu, cũng lâu ngày không
có về nhà. Kết hôn hai năm, hai người gặp mặt đã ít lại càng thêm ít. Nghe nói lần này Dịch Dương trở về, đoán chừng phải đợi một thời gian thật dài nữa mới đi. Hứa Tân Di nắm lấy cơ hội, phân phó trợ lý mua không ít đồ ăn Dịch Dương thích, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Nguyên liệu nấu ăn cao cấp, thường thường chỉ cần phương thức nấu nướng
đơn giản nhất. Bận rộn mất hai giờ, Hứa Tân Di mở ra thức ăn ngoài phần
mềm, nấu một bàn tiệc hải sản. Đồng hồ điểm tám giờ, Hứa Tân Di ngồi trước bàn ăn, thất thần nhìn đồ ăn trên bàn nguội dần. Ngoài cổng không có động tĩnh, điện thoại cũng không có bất kỳ tin tức gì.
Cô biết, Dịch Dương vừa về nước, chắc chắn sẽ phải xã giao nhiều, thời
gian này hơn phân nửa là bị người nào hoặc chuyện gì đó ngăn trở, thoát
thân không ra. Loại sự tình này phát sinh quá nhiều lần, quá mức quen thuộc nên cô cũng không cảm thấy kinh ngạc. Giống như trong hôn nhân, phụ nữ công việc bận rộn đứng trước lão công hùng mạnh trước mặt, vĩnh viễn ở vào thế yếu.
Nhân vật cô được đóng vai nhiều nhất chính là ở trước bàn ăn chờ đợi
lão công về nhà. Trừ an tĩnh chờ đợi, không còn cách nào khác. Hứa Tân Di mười phần kiên nhẫn đợi đến chín giờ mới gọi điện thoại cho Dịch Dương. Điện thoại không ai bắt máy. Nhìn đống đồ ăn trước mặt sớm đã lạnh thấu, Hứa Tân Di kiên nhẫn đem đồ ăn đưa vào lò vi sóng hâm nóng lại.
Tiếp tục chờ. Rốt cục đến mười một giờ, hướng cổng mới có động tĩnh, mà giờ khắc này trên đồ ăn trên bàn đã sớm lạnh thấu.
Dịch Dương sau một ngày chịu đựng mệt mỏi từ sáng đến chiều tối mà về.
Áo khoác được cởi xuống, khoác lên trên cánh tay, áo sơ mi trắng rộng
rãi khiến đôi vai gò lộ ra. Mi tâm hãm sâu, cưỡng chế đè nén một cỗ đóng
băng cùng hờ hững. Trong không khí mê mang ngửi thấy một cỗ mùi rượu nhàn nhạt. “Anh trở về rồi?” Một tiếng âm thanh chần chờ xinh xắn từ hướng phòng bếp truyền tới.
Dịch Dương quay đầu nhìn phòng bếp màu da cam u ám, dưới ánh đèn chính
là người vợ hắn kết hôn hai năm đang nhìn hắn với vẻ mặt kinh hỉ.
Chỉ một thoáng, Dịch Dương ngũ quan vốn đã lạnh lùng như là phủ thêm
một tầng băng sương, nhàn nhàn nhìn Hứa Tân Di một chút, từ trong cổ
họng phun ra một chữ: “Ừm.” “Ăn cơm chưa? Em là tự mình nấu cho anh…” “Không cần, đến đây, có việc cần thương lượng với cô.”
Dịch Dương ngồi ở trên ghế sa lon, bên trong quần Tây hai đầu chân dài
thanh thản khoác lên trên mặt đất, khuỷu tay chống lên đùi, cúi đầu mệt
mỏi xoa mi tâm. Lúc Hứa Tân Di đi đến bên cạnh, hắn đem một phần văn
kiện ném trên bàn trà trước mặt. Mặc dù nói là thương lượng, nhưng giọng điệu lại không có nửa phần ý tứ muốn thương lượng. “Nhìn xem, nếu như không có ý kiến gì thì liền ký tên đi.” Bốn chữ thỏa thuận ly hôn to lớn khắc sâu vào tầm mắt Hứa Tân Di.
“Đơn thỏa thuận ly hôn? Anh muốn cùng em ly hôn?” Hứa Tân Di âm thanh
run rẩy, mi tâm vặn vẹo. Phảng phất như vừa nhận lấy kích thích vô cùng
lớn lao, mơ hồ nhìn Dịch Dương, hốc mắt đỏ lên, “Dịch Dương, anh đừng
nói giỡn với em, em chuẩn bị cho anh hải sản mà anh thích ăn nhất, còn
nữa… Anh làm việc mệt không? Có muốn tắm rửa lại trước…” “Tôi
không phải nói đùa với cô, Hứa Tân Di, hai năm trước hai chúng ta kết
hôn, cô hẳn phải biết trước điều này. Hai năm nay chúng ta không có tình
cảm vợ chồng, cũng không có người ngoài biết về cuộc hôn nhân này. Bây
giờ ly hôn, cô không có bất luận tổn thất danh dự cùng tài sản gì. Mặt
khác, tài sản sẽ được chia đều. Nếu như cô xem không hiểu, ngày mai tôi
sẽ để cho luật sư đơn độc tới cùng cô giải thích.” “Em không
hiểu! Em cái gì cũng đều không hiểu! Chúng ta ăn cơm trước có được hay
không? Cơm nước xong xuôi anh hãy nghỉ ngơi thật tốt, em còn có việc,
liền không bồi anh nữa.” “Hứa Tân Di, tôi đang cùng cô nói chuyện đàng hoàng, cô không cần cố tình gây sự!” Hứa Tân Di im lặng một lát, tay nắm chặt thành quyền, vành mắt tràn đầy lệ nóng.
Cô vốn đã không hiểu lại tuyệt vọng, lòng chua xót cùng ủy khuất không
chút nào che lấp, “Thế nhưng là vì cái gì? Rõ ràng hai năm nay đều tốt,
tại sao phải cùng em ly hôn? Lý do là gì? Là em không tốt sao? Là em làm
sai chỗ nào, dù sao anh cũng phải cho em một cái lý do.”

Vote Điểm :12345