Bài văn tả ông nội siêu bá đạo: ông chỉ cần “ho” 1 tiếng là tất cả trở về b

Qua lăng kính hết sức ngây ngô và chân thực của hội học sinh tiểu học, không ít lần dân mạng được phen cười ngất bởi những bài văn “bóc phốt” dở khóc dở cười. Sự ngây ngô, hồn nhiên và luôn nhìn cuộc sống bằng ánh mắt rất “thực” đã tạo nên những bài văn hài hước như vậy.

Có thể nhìn thấy rõ nhất trong các bài văn miêu tả về người thân là những người gần gũi với học trò. Bên cạnh tính tốt, bao nhiêu tật xấu cũng được hội “nhất quỷ nhì ma” bóc phốt nhiệt tình. Từ bố, mẹ, chị gái và mới đây là ông nội cũng không thoát khỏi ngòi bút ngây ngô của các bạn.

Mới đây nhất, dân mạng rần rần chia sẻ bài văn tả ông nội của một bạn học sinh tiểu học. Loạt chi tiết “bá đạo” khi bạn ấy miêu tả về ông nội khiến ai cũng cười ngả nghiêng.

Bài văn tả ông nội siêu bá đạo: ông chỉ cần Bài văn tả ông nội siêu bá đạo của học sinh Tiểu học

Nội dung của bài văn như sau: “Trong gia đình, em yêu quý và thần tượng nhất là ông nội. Trong nhà, ông rất có tiếng nói. Bố mẹ em cãi nhau, chỉ cần ông ho 1 cái là tất cả trở về bình thường. Bà cũng sợ ông cả em rất nể ông.

Ông về hưu rồi nên chẳng làm gì cả, suốt ngày chỉ hái hoa, thưởng trà rồi trùm chăn ngủ. Đến bữa ăn thì ông chỉ ló đầu ra hỏi: “Cơm chín chưa bây? Tau đói lắm rồi'”.

Qua ngòi bút của học trò, ông nội là người rất quyền lực, chỉ cần gia đình có bất đồng, ông “ho” 1 tiếng thôi là mọi chuyện lại đâu vào đấy ngay. Ông được cả nhà từ bà tới bố mẹ và bạn ấy nể phục.

Bên cạnh đó, học trò còn tranh thủ “bóc phốt” ông mình chỉ hái hoa, thưởng trà, trùm chăn đi ngủ và đến bữa ăn mới ló đầu ra hỏi chuyện cơm nước. Những hình ảnh này vô cùng gần gũi ở trong gia đình, qua đây cũng thấy được cái nhìn rất chân thật của học sinh về ông của mình.

Bài văn nhận được sự quan tâm và thích thú của dân mạng, nhiều người để lại bình luận hài hước:

“Đúng là trẻ con, dù rõ là thần tượng ông mình nhưng cũng không quên “bóc phốt” đâu nha”.

“Nhà có con học tiểu học thì rất sợ con được giao mấy bài tập kiểu này luôn. Bao nhiêu tật xấu đều bị trưng ra hết, xấu hổ không có chỗ chui”.