[Quyển 13][Edit] Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên! |Mặc Linh – Chương 2426 – Không Gian Tử Thần (16) – Wattpad

                                    
                                              

Edit: SA
============

Nhìn qua thì chỉ có một đoạn cầu thang, đi mấy bước là đến đầu, cùng lắm cũng chỉ hơn 30 bậc thang.

Nhưng sau khi bọn họ đi lên, lại phát hiện rõ ràng bậc thang cuối cùng đã ở ngay trước mắt, thế nhưng bọn họ cứ đi mãi mà không lên.

"Đại lão, đại lão, cô nhìn kìa..."

Vạn Tín run rẩy chỉ ra đằng sau.

Sơ Tranh nhìn lại phía sau, phát hiện sau lưng đã biến thành một khoảng không, mà những bậc thang vừa đi qua đang không ngừng rơi vỡ.

Còn có 4 - 5 bậc nữa là sẽ đến bậc bọn họ đang đứng.

"Đại lão, mau chạy đi!" Vạn Tín chạy lên trên đầu tiên.

Ngay vào lúc bậc thang cuối cùng rơi xuống Sơ Tranh mới nhấc chân tiếp tục đi lên trước, cô mà không bước một bước này, bậc thang đã rơi vỡ ngay sát nút, nhìn cực kỳ hung hiểm.

Những bậc thang tựa như đang đuổi theo, ép họ phải chạy về phía trước.

Rõ ràng bậc thang cuối cùng đã ở ngay trước mắt, nhưng bọn họ có làm thế nào cũng không thể đến được.

【 Nhiệm vụ ẩn: Mời thu hoạch được một tấm thẻ người tốt từ Đông Chiết, cứu vớt thẻ người tốt đã hắc hóa. 】

【 Chị gái nhỏ, mời nhanh nhanh cái chân đi cứu thẻ của chị nà ~ 】

Sơ Tranh: ".. ."

Ngay lúc này? Đùa gì đấy? Hiện tại đến chính ta còn không xong đây này, hắn tự mà chống đỡ đi.

【.. .】

Vạn Tín chạy ở phía trước, hắn nhìn Sơ Tranh cứ thong thả bước chậm rãi mà đáy lòng đã đổ mướt mồ hôi thay cô.

Nhưng đúng vào lúc này, Vạn Tín phát hiện Sơ Tranh chợt đuổi theo mình, dường như còn hơi gấp gáp.

Vạn Tín: "Đại lão, phải làm sao bây giờ, nãy giờ chúng ta vẫn chỉ dậm chân tại chỗ thôi!"

Bậc thang cuối vẫn chẳng thấy đâu.

Bọn họ mà cứ chạy như thế, sớm muộn sẽ bị mệt đến chết mất.

"Không thể đi lên, vậy đi xuống đi."

"Hả?"

Sơ Tranh đột nhiên dừng lại, quay người, nhảy xuống hư không.

Vạn Tín khiếp sợ nhìn khoảng không như nuốt chửng hình bóng của cô.

Móe! !

Nói nhảy liền nhảy!

-

Sơ Tranh đáp xuống một bục đài, bốn phía bị sương mù bao phủ, không thể thấy rõ có thứ gì xung quanh.

Sơ Tranh lấy bình thuốc, thả một con ác linh ra.

"Biết đây là chỗ nào không?"

Con đi ra chính là Ác linh trong gương, cô ả hoảng sợ tự ôm mình: "Không biết ạ."

"Mi chưa từng tới?"

Source: https://evbn.org
Category: Sao Nam