Lê Thanh Thúy (blogger) – Wikipedia tiếng Việt

Đối với những định nghĩa khác, xem Lê Thanh Thúy

Lê Thanh Thúy (1988-2007), được biết đến với vai trò là công dân trẻ Thành phố Hồ Chí Minh năm 2006, nhà hoạt động xã hội vì bệnh nhân ung thư và là một người dũng cảm vượt lên số phận, vượt qua nghịch cảnh, blogger và người sáng lập chương trình “Ước mơ của Thúy”.

Lê Thanh Thúy sinh ngày 6 tháng 1 năm 1988, ba của Thúy từng tham gia chiến đấu tại Mặt trận 479 ( Campuchia ), được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng ba, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, cha mẹ Thúy làm nghề bán quán cafe tại Quận 1. Thuở nhỏ, tuy thu nhập mái ấm gia đình eo hẹp nhưng ba mẹ Thúy vẫn nỗ lực cho Thúy một đời sống không thiếu .

Ngày 9 tháng 6 năm 2003, khi Thanh Thúy nhận được giấy báo trúng tuyển cấp 3 (Thúy là học sinh lớp 10A3 Trường trung học Thực hành – ĐH Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh[1]) cũng là lúc cô nhận tin mình bị ung thư xương và bắt đầu đối diện với căn bệnh hiểm nghèo[2]. Thúy phải nhập viện lúc mới 15 tuổi để cắt khối u ở khớp gối chân phải. Vết thương không lành nên phải cắt bỏ hai phần ba chân phải để tránh di chứng.

Sau đó, Thúy gắn chân giả và liên tục đến trường. Học xong học kỳ 1 lớp 11, bệnh lại di căn và cô phải bỏ việc học để phẫu thuật tháo bỏ khớp háng .Năm 2006, Lê Thanh Thúy được bầu chọn là một trong những ” Công dân trẻ của thành phố Hồ Chí Minh ” bởi sự kiên trì học tập và quả cảm vượt qua căn bệnh bằng sự sáng sủa của mình .Năm học 2006 – 2007, hằng ngày Thúy vẫn chống nạng đến trường học lại lớp 11. Thúy được sự ngưỡng mộ của mọi người với nghị lực khác thường và một hiệu quả học tập tốt ngay trong thực trạng bệnh tật. Nhưng năm học mới khởi đầu hai tháng thì Thúy phải nhập viện lần nữa do di căn ung thư và phải cắt bỏ luôn xương chậu phải và nằm liệt giường .Trong suốt tiến trình điều trị tại bệnh viện, Thúy đã thức hiện nhiều hoạt động giải trí hướng tới những bệnh nhân ung thư như viết blog ” tham vọng của Thúy “, tổ chức triển khai những chương trình từ thiện tổ chức triển khai những sự kiện trung thu, dã ngoại và phát quà sinh nhật cho những bệnh nhi ung thư trên thành phố, với hai điểm chính là : Bệnh viện ung Bướu Thành phố và Bệnh viện chấn thương chỉnh hình khoa ung thư. Chương trình được sự chăm sóc ủng hộ của tập thể báo Tuổi trẻ và nhiều nhân vật nổi tiếng cũng như sự ủng hộ kinh tế tài chính từ phía công chúng .Sau đó, chứng ung thư liên tục di căn lên cột sống và rẽ nhánh sang chân trái. Bệnh viện thất bại và gửi trả Thúy về mái ấm gia đình. Trong thời hạn này, Thúy hoàn toàn có thể ra đi bất kỳ khi nào, Thúy nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ phía trường học và cộng đồng bằng nhiều hình thức động viên ( xếp hạc giấy, xếp sao, hoạt động viết lời chúc trên giấy, blog, … ). Sáng ngày 13 tháng 2 năm 2007 ( 26 Tết ), bà Phạm Phương Thảo, Phó Bí thư Thành ủy, quản trị Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã đến thăm Lê Thanh Thúy, sau cuộc điện thoại thông minh đích thân bà hẹn trước. Dù nằm liệt giường, Thúy liên tục hoạt động giải trí từ thiện và tham gia đêm hội trung thu cho bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu Thành phố Hồ Chí Minh. Những lúc không đau đớn, Thúy đều tự xoay xở đi lại để bán hàng phụ mẹ cha và cô bé còn tự giàn trải tiền học bằng cách làm và bán những chiếc vòng tay, những dây mang cổ kết bằng cườm, đá xinh xắn do cô tự phong cách thiết kế .4 giờ 20 phút sáng 2 tháng 11 năm 2007, Thúy qua đời. Bên Thúy trong những tích tắc ở đầu cuối, ngoài người thân trong gia đình còn có những y bác sĩ, phóng viên báo chí, tình nguyện viên, dân cư mạng, … [ 1 ] Cô được nhập quan tại nhà lúc 9 giờ 45 cùng ngày và sau đó vào lúc 6 giờ sáng 4 tháng 11, Thanh Thúy được đưa đi an táng tại nghĩa trang Thành phố tại huyện Củ Chi [ 1 ] .

Chương trình ” Ước mơ của Thúy ” và ngày hội Hoa hướng dương[sửa|sửa mã nguồn]

Lê Thanh Thúy là hình tượng cho ý thức vượt lên số phận để sống toàn vẹn từng ngày, Thúy được công nhận là Công dân trẻ Thành phố Hồ Chí Minh. Cô tạo ấn tượng với mọi người bằng hành trình 4 năm đấu tranh với căn bệnh ung thư vô cùng kinh khủng, bằng nụ cười luôn nở trên môi tới tận lúc từ trần. Cô được ví như ” Hoa hướng dương không cần mặt trời ” .

Một tuyển tập sách mang tên “Xin hãy cho con thêm thời gian” được Nhà xuất bản Trẻ, Tủ sách Tuổi Trẻ xuất bản lần đầu tiên vào cuối tháng 9 năm 2007, với phần nhật ký của Thanh Thúy và ghi chép của nhiều người.

Từ ngày 29 tháng 11 năm 2010, tấm gương công dân trẻ thành phố Lê Thanh Thúy được đưa vào hoạt động giải trí chào cờ như một chuyên đề ở những trường Trung học đại trà phổ thông tại Thành phố Hồ Chí Minh [ 3 ] .Hiện nay, chương trình ” Ứơc mơ của Thúy ” được Sở Giáo dục và Đào tạo TP.Hồ Chí Minh và báo Tuổi trẻ liên tục duy trì đều đặn. Blog của Thanh Thúy trở thành TT hoạt động giải trí của chương trình trên mạng internet. Một nhóm tình nguyện có tên Chắp cánh Ước Mơ cũng đã được xây dựng tại TP. Hà Nội .Từ khi Thúy an nghỉ, hàng năm vẫn có một ngày hội Hoa hướng dương vì trẻ nhỏ ung thư được tổ chức triển khai. Tháng 11 năm 2011, ngày hội Hoa hướng dương ” Vì bệnh nhi ung thư ” lần 4 đã được tổ chức triển khai tại Nhà văn hóa Thanh niên Thành phố Hồ Chí Minh và Nhà văn hóa Sinh viên – Học sinh TP.HN. [ 4 ] [ 5 ]

Hồi xưa, em là người luôn đặt ra kế hoạch đường dài, nhưng bây giờ phải tính từng đoạn ngắn. Chưa biết sẽ mất bao lâu để học xong lớp 12, nhưng em quyết tâm phải có tấm bằng tốt nghiệp THPT và còn thi ĐH nữa. Em sẽ thi vào ngành tâm lý của ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn. Trước mặt em đang là một bức tường và em phải phá vỡ nó để vượt qua

-Lê Thanh Thúy (2006) [6]
Từ đáy vực sâu chứa đầy nước mắt đau khổ tôi đứng dậy thề rằng dù còn được sống bao lâu nữa, dù gặp phải bao gian khó tôi cũng quyết không bị đánh gục, không chấp nhận đầu hàng. Tôi phải là một mặt trời nhỏ để cuộc đời mình được tỏa ánh sáng ấm áp…

-Lê Thanh Thúy trích dẫn Trần Tử Khâm [6]
19g30 ngày 1 tháng 11 năm 2007, em chìm vào hôn mê sâu.

Em đã sống xứng đáng những giây phút quý báu của mình.

Hãy dành một phút lặng lại cho Thúy mọi người nhé…

Em đang đẹp lắm, đáng yêu lắm mọi người ạ.

20g30 ngày 1 tháng 11 năm 2007:

Thúy đã về nhà, giữa một rừng hoa hướng dương của riêng em nghiêng mình đón tia nắng ấm áp. Em mặc áo đầm dạ hội xinh xắn như công chúa. Trang điểm thật xinh. Em nói em thương ba mẹ, bé Toàn thật nhiều, thương tất cả mọi người. Em dặn sinh nhật 20 tuổi nhớ làm cho em. Em nhắn chương trình Ước mơ của Thúy sẽ thành công, mọi người hãy cố gắng giúp Thúy duy trì.

-TỐ OANH – Blog của Thanh Thúy [1]

Khó có ai có thể đứng vững nếu biết trước một ngày không xa mình sẽ không còn tồn tại nữa; khó có ai lạc quan sống khi phải đồng hành cùng căn bệnh ung thư và khó có ai dám nghĩ rằng mình sẽ làm được những việc ý nghĩa trong những tháng ngày còn lại. Nhưng, đối với Lê Thanh Thúy, dẫu biết rằng một ngày không mong đợi sẽ đến, mỗi ngày Thúy vẫn ráng sống thật vui với nụ cười trên môi, vẫn nặng tình với những sẻ chia cùng những người đồng cảnh ngộ và vẫn lạc quan cùng điều ước có một phép màu làm tan biến đi những tế bào ung thư…

Nếu một lần được gặp Thúy, bạn sẽ thấy cuộc đời này có muôn màu tươi đẹp, cuộc sống này có ý nghĩa biết bao và nếu một lần được gặp Thúy, bạn sẽ cảm nhận được sức mạnh lan truyền từ Thúy. Đó là niềm tin và hi vọng, đó là sức sống mãnh liệt và là niềm tin tỏa sáng về phía mặt trời.…

– Lời giới thiệu và mở đầu sách nói Xin hãy cho con thêm thời gian.

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

Source: https://evbn.org
Category : Lễ Hội