Những bài văn mẫu Kể về ngày hội trên quê hương em lớp 5 (Siêu hay)

Nội dung dàn ý và các bài văn trong Top 10 bài văn hay Kể về ngày hội trên quê hương em lớp 5 (Tuyển chọn) được chúng tôi sưu tầm và tuyển chọn giới thiệu dưới đây sẽ giúp các em học sinh có thêm ý tưởng, tư liệu tham khảo để bài viết mình đạt kết quả cao.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội đua thuyền

Mùa xuân về với những cơn mưa phùn nhè nhẹ, với những tia nắng mới ấm cúng, với bao cánh đào, cánh mai bung xòe rực rỡ tỏa nắng và với không khí lễ hội tưng bừng khắp mọi nẻo quốc gia. Năm nay, thủ đô hà nội TP. Hà Nội tổ chức triển khai lễ hội đua thuyền ở Hồ Tây. Đây là dịp để những người con Thành Phố Hà Nội như tôi có dịp được tận mắt chứng kiến cảnh tượng nô nức hiếm có này. Lễ hội diễn ra vào ngày mùng 9 tháng Giêng Âm lịch, nhằm mục đích tạo không khí xuân vui mừng và nâng cao niềm tin đoàn kết hội đồng. Với những vùng sông nước, hội đua thuyền còn có ý nghĩa khai thông sông nước, cầu một năm mưa thuận, gió hòa. Ngay từ sáng sớm, người dân và hành khách tứ phương đã kéo về đông đúc. Lễ khai mạc diễn ra với nhiều tiết mục thẩm mỹ và nghệ thuật rực rỡ và tiếng trống khai xuân rộn vang. Trên sông, hai mươi bảy chiếc chiếc thuyền rồng được trang trí những viền vàng đỏ hoặc vàng xanh xen kẽ tỏa nắng rực rỡ. Họ còn cắm lá cờ bảy sắc ở đuôi thuyền. Mỗi thuyền mặc một bộ đồng phục khác nhau và khoác chiếc áo phao cứu trợ màu cam bên ngoài. Những người tham gia đua tươi cười, sẵn sàng chuẩn bị tham gia cuộc đua. Khi tiếng trống vang lên ra hiệu cuộc đua mở màn, những người đua thuyền vung tay chèo lái. Mái chèo quẫy tung mặt nước. Hồ Tây chẳng còn vẻ lăn tăn sóng gợn. Không khí một lúc một stress. Ven hồ, những người theo dõi hò reo cổ vũ. Những hàng liễu, hàng hoa sữa hay bằng lăng ở đó cũng ngả mình theo gió như biết trận đua đang diễn ra tưng bừng. Gió trên hồ khá lớn, làm lá cờ tung bay phấp phới. Những hồi trống vang lên không dứt để tiếp thêm sức mạnh cho những đội người đua thuyền. Em cũng hô vang “ Cố lên … ! Cố lên … ” như mọi người. Thuyền trôi nhanh trên mặt hồ như một chú cá vàng đang bơi. Làn sương mù ngày xuân chẳng cản bước được những chiếc thuyền. Chẳng mấy chốc, một chiếc thuyền đã về đích, vượt qua chiếc băng đỏ bắc ngang trên mặt hồ. Mọi người hò hét chúc mừng đội đua đã vô địch.

   Em cảm thấy lễ hội đua thuyền hôm đó rất vui, hào hứng và cuồng nhiệt. Quả thực, lễ hội truyền thống luôn để lại cho thế hệ chúng em những hiểu biết quý báu. Em hi vọng mùa xuân năm sau sẽ lại được xem lễ hội này.

d16

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội chùa Hương

Lễ hội chùa Hương đã có từ truyền kiếp. Hằng năm, cứ đến mùng sáu tháng Giêng sau Tết Nguyên Đán là lễ hội mở màn và lê dài gần như suốt mùa xuân. Khách hành hương từ khắp mọi miền quốc gia, Việt kiều và hành khách quốc tế nườm nượp đổ về đây vừa để cầu mong một năm mới tốt đẹp, vừa để được đắm mình trong khung cảnh thần tiên của Hương Sơn. Thắng cảnh Hương Sơn thuộc huyện Mỹ Đức, TP. Hà Nội cách TT khoảng chừng 70 km về phía Tây Nam. Đi xe hơi qua thị xã HĐ Hà Đông, Vân Đình, thẳng đến bến Đục thì dừng. Bắt đầu từ đây đã là địa phận Hương Sơn. Du khách xuống đò dọc, lướt theo dòng suối Yến trong xanh chảy giữa hai bên là cánh đồng lúa mơn mởn. Trước mắt là dãy núi trập trùng tím biếc, ẩn hiện trong mây trắng, đẹp vô cùng ! Có thể nói quần thể Hương Sơn là sự phối hợp tuyệt vời giữa kì công của Tạo hóa với bàn tay khôn khéo, tài hoa của con người. Các ngôi chùa được thiết kế xây dựng rải rác trên triền núi đá vôi, thấp thoáng dưới rừng cây xanh thẳm. Từ chân núi treo ngược lên hàng ngàn bậc đá cheo leo, gồ ghề, khách hành hương sẽ lần lượt thắp nhang ở chùa Ngoài, rồi vào chùa Trong, lên chùa Giải Oan, chùa Thiên Trù với động Hinh Bồng, động Hương Tích … Chùa nào cũng cổ kính, uy nghi, đèn nến chập chờn giữa làn khói hương mờ mờ, ảo ảo, tạo nên không khí huyền bí, rất linh. Mỗi người đến chùa Hương với một tâm trạng, một ước nguyện riêng tư, nhưng điều chung nhất là cảm xúc trút bỏ được những vướng bận hằng ngày của đời thường, cả thể xác lẫn tâm hồn đều lâng lâng, thoát tục. Trên con đường dốc đá quanh có, dòng người nối đuôi nhau lên xuống. Già, trẻ, gái, trai đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi miền quê. Lạ hóa thành quen qua câu chào : “ Nam mô A di đà Phật ”. Nhiều cụ bà chít khăn mỏ quạ, áo tứ thân bằng the nâu thắt vạt, tràng hạt đeo trên cổ, tay chống cây gậy trúc, bước chân đi dẻo dai chẳng kém người trẻ tuổi. Tiếng “ Nam mô ” râm ran suốt mọi nẻo đường. Hương Sơn có rất nhiều hang động nhưng lớn nhất, kì thú nhất vẫn là động Hương Tích. Lên đến đây, hành khách phóng tầm mắt nhìn bốn phía, mọi mệt nhọc sẽ tan biến hết, trong lòng lâng lâng niềm hứng khởi lạ lùng. Trập trùng núi, trập trùng mây. Trên triền núi, dưới thung sâu, hoa mơ nở trắng như tuyết điểm, hương thơm thoang thoảng trong gió xuân. Tiếng chim ríu rít, tiếng suối róc rách văng vẳng lúc gần, lúc xa. Quả là một bức tranh vạn vật thiên nhiên sơn thủy hữu tình. Đứng trên cửa động, hành khách khoan khoái hít căng lồng ngực không khí thơm tho, trong lành trước khi bước xuống động. Động Hương Tích được chúa Trịnh Sâm ca tụng là “ Nam thiên đệ nhất động ”. Nhìn từ bên ngoài, cửa động như miệng một con rồng khổng lồ đang há rộng. Động ăn sâu vào lòng núi. Đáy động rộng và phẳng, hoàn toàn có thể chứa được mấy trăm người. Ánh đèn, ánh nến lộng lẫy. Những nhũ đá, cột đá muôn hình vạn trạng, lấp lánh lung linh bảy sắc cầu vồng. Nào Hòn cậu, Hòn cô, nào Nong tằm, Né kén, nào Cây bạc, Cây vàng, Cót thóc … Khách hành hương muốn cầu phúc, cầu lộc, cầu duyên … cứ việc thắp nhang rồi thành tâm khấn vái Phật sẽ độ cho được như mong muốn. Đi hội chùa Hương tối thiểu phải mất hai ngày mới thăm hết được những chùa. Ngồi trong động Hinh Bồng, lắng tai nghe tiếng gió thổi tạo thành điệu nhạc du dương trầm bổng, ta sẽ đắm mình trong không khí mơ màng của cõi mộng. Trên đỉnh núi có tảng đá lớn và phẳng, tương truyền rằng đó là bàn cờ tiên. Mỗi năm một lần, những vị Tiên ông lại xuống trần, đọ tài cao thấp ở đó. Còn biết bao lịch sử một thời khác gắn liền với chùa Hương, tô đậm thêm vẻ kì bí và rất linh của danh lam thắng cảnh này. Tạm biệt chùa Hương, trong tay mỗi hành khách đều có vài thứ mang về làm kỉ niệm. Chiếc khánh xà cừ buộc bằng chỉ đỏ đeo vào cổ lấy may, cây gậy trúc đã theo chân suốt cuộc hành trình dài, chuỗi hạt bồ đề, … Du khách lên xe ra về mà lòng bâng khuâng, lưu luyến, mong cho chóng đến mùa lễ hội năm sau. Chẳng ai bảo ai, mọi người cùng ngoái lại nhìn để in đậm thêm trong tâm tưởng bức tranh tuyệt mỹ của cảnh sắc Hương Sơn, để càng thêm yêu quý, tự hào về giang sơn gấm vóc.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Giỗ tổ Hùng Vương

Ở quê nhà đất Tổ của em có một lễ hội lớn lắm, đó là Lễ Hội Đền Hùng ( Giỗ tổ Hùng Vương ) được tổ chức triển khai vào ngày mồng Mười tháng Ba âm lịch hàng năm. Mọi người đều biết câu ca dao : “ Dù ai đi ngược về xuôi Nhớ ngày giỗ Tổ mồng Mười tháng Ba. ” Lễ hội Đền Hùng là một lễ hội lớn, để tưởng niệm những vua Hùng, những người đã có công dựng nước. Nó đã trở thành một nét đẹp trong văn hóa truyền thống tâm linh của người Việt tất cả chúng ta. Hàng năm, hội Đền Hùng được tổ chức triển khai trang trọng với sự “ hành hương quay trở lại cội nguồn dân tộc bản địa ” của những địa phương trên cả nước về đất Tổ – Phú Thọ. Lễ hội được diễn ra tại địa phận xã Huy Cương, thành phố Việt Trì, lôi cuốn rất nhiều người dân trên cả nước về tụ hội. Lễ hội mở màn từ ngày mồng 8 đến ngày 11 tháng 3 âm lịch. Trước hết đó là phần lễ, với những nghi thức được tổ chức triển khai một cách sang trọng và quý phái như dâng hương, dâng lễ vật từ những địa phương tưởng niệm 18 vị vua Hùng và công lao của những ngài. Năm nào cũng vậy, trong lễ hội Đền Hùng đều có tổ chức triển khai cuộc thi kiệu của những làng chung quanh. Chính bởi những lễ rước kiệu này mà không khí lễ hội trở nên náo nhiệt và đông vui hơn. Trẻ con thú vị hò hét chạy theo đoàn người ăn mặc đẹp tươi rước kiệu. Mỗi làng đều nỗ lực bỏ sức lực lao động và tiền tài để tạo ra những chiếc kiệu đẹp nhất bởi người dân tin rằng, nếu kiệu của làng nào giành được giải tức là họ đã được những vua Hùng tin cậy và phù hộ. Phần hội với rất nhiều game show dân gian đặc trưng của địa phương em như ném còn, chơi đu, đấu vật, chọi gà, … Được cha mẹ cho đi hội Đền Hùng tiếp tục nhưng có lẽ rằng phần hát Xoan ở đền Hạ làm em cảm thấy thích nhất. Không khí ở đây vừa mát lại vừa thoáng, được chiêm ngưỡng và thưởng thức những câu hát mộc mạc, bình dị đậm chất dân tộc bản địa thì không gì bằng. Hát Xoan là một trong những di sản của Phú Thọ quê em. Em rất tự hào vì làn điệu dân ca quê nhà mình. Lễ hội Đền Hùng thật sự rất ý nghĩa và mê hoặc. Đó không chỉ là tín ngưỡng thờ cúng những vua Hùng mà còn là nét đẹp của dân tộc bản địa Việt ta, hướng về cuội nguồn.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội quê em

Mỗi vùng quê, mỗi mảnh đất đều có những phong tục tập quán riêng. Và những ngày hội là điều tạo ra sự nét riêng vốn có ấy. Ở quê em cũng vậy, hằng năm cứ vào dịp tết đến lại có ngày hội tổ chức triển khai những game show dân gian để mọi người cùng đi dạo và vui chơi. Trò chơi dân gian được làng em tổ chức triển khai vào dịp mùng 3 Tết hằng năm, khi tiết trời mùa xuân đang ôm lấy cả đất trời. Không khí tươi mới, rạo rực, niềm vui luôn hiển hiện trên nụ cười của mỗi người. Những game show dân gian được tổ chức triển khai tại sân kho của làng. Đó là một cái sân bằng đất rất rộng, đủ để mọi người đi dạo nhiều trò. Nào là trò vất cù, game show chuyền, trò ném pháo đất, trò đấu vật. Mỗi trò đều có một nét đặc trưng riêng tạo nên không khí tưng bừng và phấn khởi nhất. Đây là lễ hội lớn nhất trong một năm của làng quê em. Có thể nói đây là ngày lưu giữ lại trong lòng người nhiều xúc cảm nhất. Vừa có cái gì đó tươi mới, vừa có cái gì đó gợi lại những điều xưa cũ. Những người đi trước luôn vẫn cảm thấy điều này khi xem những game show dân gian diễn ra. Những đứa trẻ chúng em chỉ biết thú vị nhìn người lớn chơi và reo hò ầm ĩ. Dù thắng hay thua thì mọi người vẫn luôn giữ được niềm vui và nụ cười ở trên môi. Bởi rằng ngày Tết, tổ chức triển khai lễ hội là để ôn lại truyền thống cuội nguồn, để gìn giữ và phát huy hơn nữa nét đẹp truyền thống lịch sử so với thế hệ trẻ. Trò chơi nào cũng lôi cuốn được người xem, tuy nhiên lớn nhất vẫn là game show đánh đu. Ai đu cao hơn sẽ giành thắng lợi. Nhiều lúc em có cảm tưởng như người ta sắp rơi khỏi dây vì đu lên quá cao. Trò chơi ném pháo đất với tiếng nổ lớn, vang xa cũng khiến nhiều người xem thú vị. Người chơi ai cũng nỗ lực chơi hết mình, không mong dành thắng lợi nhưng mang đến cho người xem nhiều tiếng cười cũng như dư âm mê hoặc sau khi kết thúc. Cứ thế sân kho của làng trở nên đông đúc trong tiết trời se lạnh của những ngày Tết. Ai cũng háo hức, vui mừng khi được đắm chìm trong không khí vui vẻ và an lành như thế này. Mọi người cùng chúc nhau những lời chúc tốt đẹp sau khi lễ hội kết thúc và trao cho nhau những phong bao lì xì đầy suôn sẻ.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội đình làng truyền thống

Mùa xuân là mùa tưng bừng, rạo rực nhất trong năm. Làm nên không khí rộn ràng, sôi sục ấy một phần đông nhờ vào những lễ hội xuân náo nhiệt, ồn ã mà không kém phần trang nghiêm. Rồi cái ngày người dân quê tôi mong đợi đã đến, mùng sáu Tết, quê tôi có lễ hội làng truyền thống cuội nguồn. Lễ hội làng tương truyền là để nhớ đến thành hoàng làng đã có công khai khẩn đất hoang lập làng lập xóm. Theo tục lệ, vào buổi sáng sẽ có lễ rước rồng. Và thế là từ sáng sớm, mọi người đã quần là áo lượt chỉnh tề để ra đường đón chờ đoàn rước. Những nhà nằm trên đường đoàn rước đi qua thì lập nhanh một bàn thờ cúng nhỏ đặt trước cửa nhà nhang khói nghi ngút. ” Tùng tùng tùng cắc, tùng tùng tùng tùng … ” từ xa tiếng trống giật mình vang lên rộn ràng. Đoàn rước tiến lại gần. Đi đầu là một con rồng giả được đội múa rồng của làng tạo nên. Nó uốn lượn những đường vòng thích mắt, cái đầu rồng thì lắc lư hoạt động liên tục, rồng giả mà cũng oai hùng lắm ! Tiếp đó là đoàn trống chiêng ồn ã, náo nhiệt đi trước dọn đường cho đoàn rước kiệu thành hoàng làng. Chiếc kiệu tám người khênh với đường nét tinh xảo được sơn son thiếp vàng cầu kì, trang nghiêm. Sau kiệu là hai chiếc lọng rất lớn màu đỏ rực rỡ. Theo sau là một chú ngựa gỗ cao to như thật. Nối theo sau là đoàn người mang bát bảo, mang cờ ngũ sắc rực rỡ tỏa nắng tưng bừng. Tiếp đến là những đại diện thay mặt những những tầng lớp xã hội trong làng : hội người cao tuổi, hội phụ nữ, hội nông dân, đội mần nin thiếu nhi. Mỗi hội người lại mang một bộ đồng phục đặc trưng : áo tứ thân, áo the khăn xếp, áo dài, … tổng thể đều tỏa nắng rực rỡ sắc màu. Đi ở đầu cuối đoàn rước là mọi những tầng lớp nhân dân, già trẻ, gái trai, … họ đi theo đoàn rước để cầu khấn những điều như mong muốn trong năm mới. Đoàn rước đi mỗi lúc một xa nhưng khuôn mặt ai cũng tươi tắn, họ mang theo cảm xúc tự hào, hãnh diện và sung sướng. Phần “ lễ ” được diễn ra toàn vẹn vào buổi sáng như vậy, còn phần “ hội ” sẽ được diễn ra vào buổi chiều ngày hôm ấy. Không khí của hội dễ khiến người đi dự choáng ngợp bởi sự đông, vui sinh động hiếm có. Những quầy bán hàng bán quà lưu niệm chạy dài một bên đường cái mà người chủ hàng là những người trong làng trong xã, họ đến bán hàng để cầu may, cầu phúc cho năm mới. Đi sâu vào trong là khu game show dân gian. Bên trái là cờ người, bên phải là đánh vật còn chếch sang trái là nấu cơm niêu đất. Trò chơi nấu cơm niêu đất đến lạ. Hai người một nam một nữ, nam gánh nồi cơm chạy còn nữ sẽ phải chạy theo nam đốt lửa phía dưới khi nào cơm chín tới mới được thôi. Cạnh đó là thi kéo co, chia làm hai đội mỗi đội mười người ra sức kéo một sợi dây thừng đến khi nào bên kia chịu thua mới thôi. Ngoài ra còn game show ném tiêu, bịt mắt bắt dê, … những game show văn minh khác cũng Open rất nhiều : đu quay, chạy tàu điện, … Kết thúc buổi lễ hội, mọi người ra về trong tâm trạng phấn khởi hân hoan. Lễ hội làng tôi là một nét đẹp về văn hóa truyền thống truyền thống cuội nguồn dân tộc bản địa, mong sao tục lệ tổ chức triển khai lễ hội đầu năm này được lưu truyền mãi.

d17​​​​​​​

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội Đền Hùng

Mong mỏi mãi, năm nay em mới được cha mẹ cho đi một chuyến hành hương về cội nguồn đi thăm đền Hùng vào ngày 10 tháng 3 âm lịch. Qua cầu Bạch Hạc, thuộc đất Vĩnh Phú, đã thấy ngọn núi Hùng cao lồng lộng in lên trên nền trời. Xung quanh là một dãy núi hùng vĩ, theo truyền thuyết thần thoại thì đó là đàn voi quy phục về đất Tổ, nhưng có một con quay đuôi lại bị nhát dao chém vào đuôi đến nay còn dấu tích. Đúng là một ngày hội : những cụ, những bà thì khăn đóng, áo dài, những anh những chị thì mặc những bộ quần áo có nẹp đỏ cổ kính thời xưa theo đoàn rước kiệu về đền chính. Trời tháng ba thoáng mát, vầng dương chiếu xuống cây cối xum xê. Rừng sơn, rừng cọ sum suê, xanh mướt như ngọn núi Nghĩa Lĩnh vẫn ngạo nghễ uy nghi một cách khác thường. Mỗi đám rước đi theo kiệu sơn son thiếp vàng, là đoàn người với chiêng, trống âm vang cả một vùng. Cổng đền Hùng ở chân núi phía tây. Muốn thăm những đền phải leo rất cao, cả thảy 495 bậc đá ong, uốn lượn theo triền núi. Đền Hùng có mấy bậc cấp. Dưới cùng là đền Giếng có hai giếng nước tương truyền là giếng tắm của công chúa Mị Nương, con gái vua Hùng Vương đời thứ 18. Lên cao nữa là đến đền Hạ, theo cô thuyết minh, đây là nơi mẹ Âu Cơ sinh trăm người con, chia nhau đi làm chủ những vùng. Người con cả ở lại làm vua Hùng. Lên cao gần 200 bậc nữa thì đến đền Trung. Tương truyền đây là nơi vua Hùng cùng với những Lạc hầu, Lạc tướng bàn việc nước hệ trọng. Đến đền Hùng Vương thứ 6 còn thờ Phù Đổng nữa. Thêm 100 bậc nữa là ngọn núi Hùng nơi thờ trời đất. Giỗ Tổ vào mùa xuân, tiết trời đẹp nhất trong năm nên không khí lễ hội thật sinh động. Những người con đất Việt đi thăm đất Tổ để nhớ lại cội nguồn, và dâng lên tổ tiên tấm lòng tôn kính của mình bằng nén hương, lễ vật theo tục lệ. Bất cứ ai, dù theo đạo Phật, đạo Gia tô, người Mường hay người Kinh, người Thổ … đều về đây với một tâm niệm về với cội nguồn của dân tộc bản địa mình. Bởi vậy, sau lời phát biểu của Bộ trưởng Văn hóa nói về ý nghĩa cội nguồn dân tộc bản địa là những cuộc vui mở ra nhiều hình, nhiều vẻ. Nam nữ người trẻ tuổi lấy chày gõ xuống cái máng gỗ uyển chuyển, rồi múa lân, múa sư tử, nhảy sạp rất vui. Ai ai cũng có nét mặt rạng rỡ, vui tươi và những câu truyện thường hay nói đến cái thời ấy “ xã tắc vững chắc, vua tôi hòa thuận ”, còn biết bao nhiêu thần thoại cổ xưa mê hoặc nữa không sao nhớ hết. Như câu truyện dưới chân núi làng Thậm Thình có một truyền thuyết thần thoại viết lại bằng thơ mà em chỉ thuộc được mấy câu : Vua Hùng một sớm đi săn Trưa tròn bóng nắng nghỉ chân chốn này. Dân dâng một quả xôi đầy

Bánh chưng mấy cặp, bánh giầy mấy đôi.

Buổi tối, pháo hoa bùng cháy rực rỡ in lên nền trời tuy nhiên cuộc vui vẫn chưa kết thúc. Ra về mà lòng em còn nhớ mãi một chuyến đi mê hoặc. Em đã được về với đất Tổ có từ mấy nghìn năm và tự hào về nguồn cội của mình. Ở đây hầu hết là đồi núi nhưng cũng có đồng lúa bát ngát và dòng sông bát ngát … Núi non hùng vĩ, đường đi uốn khúc quanh co, xứng danh là một Hà Nội Thủ Đô của thời rất lâu rồi.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội Phủ Dầy

Vào đầu tháng ba âm lịch là quê em ai nấy đều rộn ràng sẵn sàng chuẩn bị đi dự lễ hội Phủ Dầy. Theo bố kể : hàng năm cứ đến ngày mồng 6 tháng 3 âm lịch là ngày tưởng niệm Công chúa Liễu Hạnh ở làng Kim Thái, Vân Cát, Huyện Vụ Bản, cách làng em khoảng chừng 10 cây số. Sáng nay cả nhà dậy rất sớm, ăn cơm hãy còn tối đất để sẵn sàng chuẩn bị đi lễ hội. Mọi người ăn mặc rất chỉnh tề, em và bé Bông thì “ diện ” bộ đồ mới nhất. Ra đến đường cái đã thấy từng đoàn người, vừa đi vừa cười nói vui tươi, mái ấm gia đình em cũng nhập hội đi cho vui chân. Khoảng 8 giờ thì đến Phủ Dầy. Chao ơi ! Mọi con đường đi vào đền thờ chính đều đông nghịt những người. Ô tô, xe máy bấm còi inh ỏi nhưng đường tắc không hề chạy nhanh được. Có lúc mẹ em phải bế bé Bông lên để len qua chỗ đông, còn em phải nắm chặt tay bố kẻo bị lạc. Đến trước ngôi đền chính đông nghẹt những người ăn mặc khăn áo sặc sỡ, vừa đi vừa múa hát. Đền chính là một dãy nhà đồ sộ có ba gác chuông, càng đi vào sâu càng thấy cảnh uy nghiêm, lộng lẫy những đồ thờ sơn son thếp vàng rực rỡ tỏa nắng ẩn hiện trong khói hương nghi ngút. Sau khi ở khu đền chính ra, bố em dẫn chúng em đến thăm khu lăng mộ của bà Chúa. Chuyện kể rằng trước kia bà báo mộng cho vua sinh hoàng tử, vì vậy nhà vua đã cho mang đá ngũ sắc và nhiều gỗ quý ở Huế ra để thiết kế xây dựng thành một lăng tẩm rất to lớn và đẹp. Trước khi ra về chúng em còn được vào làng Kim Thái xem ngôi đền nhỏ, cạnh bên đó có cây chuối thần mà trước đây vài năm nó nở ra buồng có từ 120 đến 150 nải. Đi qua chỗ bán hàng bố em mua cho hai đồng đội mỗi đứa một cái trống ếch, đánh kêu “ bông bông ” rất vui tai. Ra về đi được một quãng xa em còn quay lại nhìn cảnh sắc Phủ Dầy sao mà hùng vĩ và đẹp đến thế. Đã bao đời nay những người thợ nề, thợ mộc đã góp công thiết kế xây dựng nên một khu di tích lịch sử lịch sử vẻ vang về bà Chúa Liễu Hạnh, và là vẻ đẹp của quê nhà Tỉnh Nam Định mà nhiều người đi xa thường nhớ tới.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội Đền Bia

Nước Ta là quê nhà của lễ hội nên vào mỗi dịp đầu xuân thì ở khắp mọi nơi trên chủ quyền lãnh thổ nước ta lại sinh động không khí lễ hội, người người đổ về nơi có lễ hội hành hương, lễ phật cầu mong những điều tốt đẹp sẽ đến với mình cũng như cả mái ấm gia đình. Đây là tín ngưỡng truyền kiếp và lễ hội cũng đã trở thành một nét đẹp văn hóa truyền thống của Nước Ta. Em cũng đã rất như mong muốn khi đã từng được tận mắt chứng kiến khung cảnh lễ hội đầy thiêng liêng mà không kém phần sinh động. Đó là lần em cùng với bà của mình đi dâng hương ở một ngôi đền gần nhà, đặc biệt quan trọng là em và bà đi vào đúng dịp lễ hội nên em có dịp tận mắt chứng kiến nhiều cảnh tượng khó quên của không khí lễ hội ấy. Lễ hội mà như mong muốn em đã được tham gia, đó chính là lễ hội Đền Bia, đây là lễ hội thường được tổ chức triển khai vào mỗi dịp hai mươi tháng giêng hàng năm. Tức sau Tết nguyên đán thì người dân khu vực này lại nô nức chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho lễ hội. Đền Bia là một ngôi đền nằm ở xã Cẩm Văn, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Thành Phố Hải Dương, đây là ngôi đền thờ đại danh y Tuệ Tĩnh, một vị lương y nổi tiếng của Nước Ta không riêng gì về kĩ năng y thuật mà còn bởi sự đức độ của ông. Tương truyền rằng xưa kia đại danh y Tuệ Tĩnh được vua cử đi sứ bên Trung Quốc, ở đây vì kĩ năng y thuật hơn người, ông đã chữa bệnh cho Tống Vương Phi, hoàng hậu của nhà Minh. Cũng từ đó mà ông được trọng dụng, vua Minh ban cho ông chức vụ “ Đại Y thiền sư ”, cũng thế cho nên mà ông không được trở về quê nhà mà phải ở lại Trung Quốc. Tuy xa xứ nhưng chưa một phút giây nào ông thôi nhớ về quê nhà xứ sở của mình, khi ông mất ông đã dặn người đời khắc dòng chữ trên bia mộ của ông “ Ai về nước Nam cho tôi theo với ”, đây là tâm nguyện đầy tha thiết của Tuệ Tĩnh. Sau đó có vị tiến sỹ là Nguyễn Danh Nho vô tình đi qua, đọc được những dòng tâm nguyện này đã vô cùng xúc động nên đã khắc dòng chữ này lên một tấm bia khác và mang về quê nhà, coi như giúp vị danh y này thực thi được tâm nguyện. Nhưng trên đường quay trở lại, con thuyền bị lật, bia đá rơi xuống nước và không tìm thấy nữa, và vị trí bia rơi chính là xã Văn Thai thời nay. Và khi nước cạn thì người ta đã tìm thấy tấm bia này, để tưởng niệm vị danh y lừng lẫy, nhân dân nơi đây là lập lên một ngôi đền thờ và đặt tên gọi là Đền Bia. Hàng năm, cứ sau dịp Tết nguyên đán thì dòng người thập phương ở khắp mọi nơi đổ về đây dâng hương, cầu mong những điều tốt đẹp, bởi nơi đây là nổi tiếng là một ngôi đền rất thiêng, dù là cầu sức khỏe thể chất, tiền tài hay suôn sẻ thì đều cầu được ước thấy. Ngày hôm đó em và bà nội đi lễ vào đúng dịp ngôi đền này mở hội nên đặc biệt quan trọng đông vui, sinh động, con đường dài dẫn vào đền chật ních xe máy, xe hơi dựng bên đường, người người thì dắt rủ nhau vào đền làm lễ. Em và bà phải cố gắng nỗ lực lắm mới hoàn toàn có thể vào được trong đền. Thật suôn sẻ vì vừa đến nơi thì lễ hội rước tượng khởi đầu diễn ra. Vẫn là không khí đông đúc, sinh động người đó nhưng khi khởi đầu lễ rước thì hàng người đi lễ đều đứng dẹp gọn vào hai bên đường, tạo khoảng trống cho đoàn rước đi qua. Không hiểu sao nhưng em cảm thấy không khí lúc ấy có phần thiêng liêng, tôn kính hơn và dù không hiểu nhiều nhưng em cũng theo bà, nhìn về phía đoàn rước với tấm lòng tôn kính. Đoàn rước tượng gồm mười lăm người, trong đó có đoàn năm người rước kiệu của đại danh y Tuệ Tĩnh, đó là một bức tượng màu đỏ ngồi uy nghi, trang nghiêm trên một chiếc ghế cũng có màu đỏ. Xung quanh chiếc kiệu đó là một tấm màn màu đỏ trông thật huyền bí. Những người còn lại thì cầm cờ, đánh trống, đánh chiêng rất sinh động. Vào trong ngôi đền, mọi người đều thành tâm thắp hương và cầu nguyện những điều tốt đẹp sẽ đến với mình, với khá đầy đủ mọi lứa tuổi gồm những bà, những cô, những mẹ, cũng có cả những anh chị trẻ tuổi nữa toàn bộ đều đến đây với tấm lòng tôn kính. Trước cửa đền có một lư hương rất lớn, đây là nơi mọi người dâng hương. Khu tam bảo và những ngôi đền xung quanh không được phép thắp hương vì hành khách thập phương quá đông, nếu thắp hương nhiều hoàn toàn có thể gây ra khói và hoàn toàn có thể gây cháy. Ở khuôn viên của ngôi đền cũng vô cùng sinh động, đó là những ông đồ ngồi viết chữ nho, những thầy bói đang ngồi giải quẻ, tổng thể đều vô cùng sinh động. Đây là lần tiên phong em được đi chùa vào đúng dịp lễ hội như vậy. Qua buổi đi lễ ngày hôm đó em cũng đã có thêm rất nhiều hiểu biết cũng như ấn tượng về lễ hội ở Đền Bia. Em cũng thành tâm cầu xin sức khỏe thể chất cho ông bà, cho cha mẹ và em cũng mong ước mình học tập thật tốt để không phụ tấm lòng của cha mẹ.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội Chọi trâu

Mỗi vùng đất đều có một phong tục tập quán riêng. Và những lễ hội cũng vậy, không vùng nào giống vùng nào. Như thế mới tạo nên nét đặc trưng riêng của vùng đó. Tháng Giêng năm ngoái em có dịp được đi Hải Phòng Đất Cảng và xem lễ hội Chọi trâu. Đây là lần tiên phong em được tận mắt chứng kiến cảnh chọi trâu đầy ấn tượng như thế này. Lễ hội Chọi trâu không phải vùng nào cũng có, ở quê em không có lễ hội này. Ở TP. Hải Phòng, lễ hội Chọi trâu được diễn ra vào mùa xuân. Vì đây là thời gian mọi người có thời hạn đi dạo, nghỉ ngơi tham gia những lễ hội dành cho mùa xuân. Ở đây người dân chuẩn bị sẵn sàng một cái sân thật to và thật rộng, hai làng sẽ chuẩn bị sẵn sàng hai con trâu khỏe nhất mang ra chọi nhau. Khi con trâu nào ngã quỵ trước là thua cuộc và ngược lại. Hai con trâu chọi có màu đen thẫm, làn da bóng nhẫy nhìn rất mạnh khỏe và đầy sức mạnh. Hai đôi mắt lộng lẫy của hai chú trâu cứ nhìn chằm chằm vào nhau. Hai con trâu mở màn tiến gần lại với nhau, chân đạp đạp xuống đất và mũi không ngừng thở. Sừng trâu cong vút lên, khỏe mạnh và hình như chúng đang sẵn sàng chuẩn bị tâm thế để bước vào đại chiến gay go, ác liệt nhất. Hai chú trâu cứ thế lao vào nhau, sừng cọ nhau, húc nhau và xô đẩy nhau không phân thắng bại. Xung quanh tiếng hò hét của những người dân khiến cho không khí của lễ hội chọi trâu trở nên náo nhiệt và vui tươi hơn khi nào hết. Hai chú trâu đang hì hục chiến đấu ở trên sân nền cỏ, chân của chúng làm cho những đám bỏ bị bật gốc trơ trọi ở trên mặt đất. Thi thoảng chú trâu kia húc mạnh chú trâu này khiến cho chân của trâu bị lún xuống một hố nông nhưng cũng đủ khiến cho người xem cảm thấy trận chiến đang diễn ra ác liệt. Chú trâu làng bên vì có sức khỏe thể chất dai và mạnh hơn nên đã húc chú trâu làng bạn một cái. Nhưng may sao chú trâu kia có sức kháng cự nên bật lại. Cả hai chú vẫn đang khiến người xem thót tim không biết bao nhiêu lần. Nhưng sau cuối chú trâu to con hơn của làng bên đã làm ngã khuỵu chú trâu còn lại và hiệu quả lễ hội chọi trâu đã được công bố. Em rất ấn tượng với lễ hội này ở TP. Hải Phòng.

Bài văn mẫu​​​​​​​ Kể về ngày hội trên quê hương em – Lễ hội chọi gà và đấu vật

Quê hương chúng tôi vốn gắn liền với những truyền thống cuội nguồn văn hóa truyền thống và phong tục tập quán xinh xắn. Đặc biệt mỗi khi tết đến xuân về, những người con xa quê lại đoàn viên với mái ấm gia đình, những lễ hội gắn liền với di tích lịch sử lịch sử vẻ vang và truyền thống cuội nguồn văn hóa truyền thống lại được tổ chức triển khai. Đặc biệt là lễ hội chọi gà và đấu vật ở đình làng. Mọi người thường bảo, nếu tết đến xuân về không có lời ca tiếng hát không có những lễ hội thì không có gì là sôi động vui tươi nữa, và cũng không có gì là không khí của ngày xuân nữa. Lễ hội chọi gà và đấu vật được tổ chức triển khai thường niên vào dịp 28 tết. Và khi mọi người từ tứ phương trở về quê nhà, lễ hội lại được tổ chức triển khai ở đình làng, nơi có khoảng trống thoáng rộng và thoáng đãng, tương thích với rất nhiều người. Đình làng là nơi tôn nghiêm, mỗi khi có sự kiện đặc biệt quan trọng những người có vị trí cao hay lớn tuổi trong làng lại tập trung chuyên sâu hội họp và lên kế hoạch. Những gốc đa cổ kính, những hồ sen trải dài xanh mướt, những thảm cỏ mơn mởn như nghênh tiếp mùa xuân. Từ sáng sớm tinh mơ của ngày 28 âm lịch, những người ở trong hội chọi gà đã ôm những chú gà của mình đi tới đình làng. Những chú gà chọi, mào và cổ đỏ lừ, mắt sắc bén như chỉ muốn nhảy ngay vào cuộc để tranh đấu với những chú gà khác. Những người khác, không mang gà đi chọi nhưng cũng đi từ sớm để chọn cho mình một chỗ thật hợp lý để xem trận đấu rõ nhất. Những người trẻ tuổi trai tráng trong làng, cơ bắp cuồn cuộn, điển hình nổi bật trong hội, bước tới để chuẩn bị sẵn sàng cho đấu vật. Khi lễ hội khởi đầu, mọi người tán dương, rồi hò vang, rồi cổ vũ cho những người thắng cuộc. Còn những người khác, đánh trống dồn dập như tạo thêm không khí cho buổi lễ thêm náo nhiệt. Đây cũng là lúc những hàng quán được mùa, nào là chong chóng, những hàng nước, kẹo bánh được sắp xếp một góc để người đi xem hội hoàn toàn có thể nghỉ ngơi. Tất cả tạo nên một không khí náo nhiệt đậm chất truyền thống cuội nguồn của quê nhà. Sau buổi đấu, những câu hát dân ca được tổ chức triển khai ở trong đình, thêm vào đó là những tiết mục chèo truyền thống lịch sử mà những người cao tuổi trong làng cất lên. Tôi yêu những làn điệu dân ca, những câu hát, yêu thẩm mỹ và nghệ thuật truyền thống lịch sử và cả những lễ hội đậm chất văn hóa truyền thống dân gian. Những lễ hội như kéo chúng tôi kết nối lại với nhau, toàn bộ tạo nên một bức tranh sôi động, không có gì bằng không khí tràn ngập tiếng cười đùa và tình làng xóm quê nhà.

Dàn ý Kể về ngày hội trên quê hương em

I. Mở bài:

– Giới thiệu lễ hội ghi lại những nét đẹp của phong tục truyền thống lịch sử hoặc bộc lộ khí thế sôi sục của thời đại.

II. Thân bài:

– Giới thiệu những đặc thù của lễ hội theo cấu trúc thời hạn tích hợp với cấu trúc logic. – Trình bày thời hạn tổ chức triển khai lễ hội, khu vực, nguồn gốc lễ hội : + Thời gian đơn cử ( thời hạn ấy gắn với ý nghĩa lịch sử vẻ vang như thế nào ). + Địa điểm tổ chức triển khai lễ hội. + Nguồn gốc, lí do tổ chức triển khai lễ hội ( tôn vinh nét đẹp phong tục truyền thống cuội nguồn hay bộc lộ khí thế sôi sục của thời đại ). – Giới thiệu những việc làm sẵn sàng chuẩn bị cho lễ hội : + Chuẩn bị những tiết mục màn biểu diễn. + Chuẩn bị trang trí, tiến trình lễ hội ( nếu là lễ hội truyền thống lịch sử thì chuẩn bị sẵn sàng cho việc rước kiệu, trang trí kiệu, chọn người … ). + Chuẩn bị về khu vực … – Giới thiệu diễn biến của lễ hội theo trình tự thời hạn. Thường lễ hội có hai phần : phần lễ và phần hội. + Nếu là lễ hội tôn vinh nét đẹp phong tục truyền thống lịch sử thì gồm có : rước kiệu lễ Phật, dâng hương lễ vật, những hình thức diễn xướng dân gian, những đoàn khách thập phương. + Nếu là lễ hội biểu lộ khí thế của thời đại : công bố lí do ; những đại biểu nêu ý nghĩa, cảm tượng vè lễ hội, những hoạt động giải trí màn biểu diễn ( như đồng diễn, diễu hành, ca nhạc, những trò đi dạo, … )

– Đánh giá về ý nghĩa lễ hội.

III. Kết bài:

– Khẳng định lại ý nghĩa lễ hội.

CLICK NGAY vào TẢI VỀ dưới đây để download Top 10 bài văn hay Kể về ngày hội trên quê hương em lớp 5 (Tuyển chọn) file pdf hoàn toàn miễn phí.

Source: https://evbn.org
Category : Lễ Hội