Kể về một ngày hội mà em biết (14 mẫu) | Trường Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung

Kể về một ngày hội ở quê em hay nhất ( 14 mẫu )

Kể về một ngày hội ở quê em hay nhất (14 mẫu)

Đề bài: Viết đoạn văn ngắn (từ 7 đến 10 câu) kể về một ngày hội mà em biết.

Bạn đang xem bài : Kể về một ngày hội mà em biết ( 14 mẫu )

Bài văn mẫu kể về một ngày hội mà em biết

Các em cùng xem các bài văn mẫu dưới đây nhé.

Kể về một ngày hội ở quê em (Lễ hội Chùa Hương)

Mùa xuân về, khắp mọi nơi trên mảnh đất hình chữ S thân yêu lại tưng bừng bước vào mùa tiệc tùng. Lễ hội Chùa Hương quê em năm nào đông, sinh động. Người dân tứ phương kéo về xứ rất thiêng để cầu một năm mới bình an, suôn sẻ. Trong chùa, những tăng ni mặc áo cà sa làm lễ dâng hương. Hương khói nơi đây khi nào cũng nghi ngút càng làm ngôi chùa thêm uy nghiêm, cổ kính. Tiếng mõ của những sư thầy cũng kêu liên hồi. Bên ngoài sân hay trước cổng những chùa, phần hội diễn ra náo nhiệt, rộn ràng. Họ hát những câu hát chèo ngọt ngào, những câu hát văn tha thiết. Du khách còn ngồi trên thuyền đi dạo quanh vùng núi non trập trùng, bình yên để ngắm cảnh. Em đã được theo chân mẹ lên chùa cầu vái một vài lần nên cảm nhận được nét rất linh nơi cửa chùa. Mỗi lần lễ hội chùa Hương diễn ra, em rất thú vị với sự náo nhiệt của ngày hội và sự thư thái trong tâm hồn .

Kể về một ngày hội ở quê em (Dân ca Quan họ)

Quê em ở Thành Phố Bắc Ninh, TP. Hà Nội nơi có di sản văn hóa truyền thống phi vật thể được công nhận đó chính là làn điệu dân ca quan họ. Hàng năm, vào ngày 13 tháng Giêng hội Lim được tổ chức triển khai tại Tiên Du, TP Bắc Ninh. Trong khi tiệc tùng được diễn ra, có rất nhiều hoạt động giải trí. Cũng như những tiệc tùng khác, hội Lim được chia thành phần lễ và phần hội. Phần lễ tổ chức triển khai những nghi thức truyền thống cuội nguồn như cúng, tế. Đến phần hội mới là phần hành khách mong đợi. Trên hồ, sẽ có những liền anh, liền chị ở trên thuyền rồng hát quan họ. Những làn điệu trao duyên quyến rũ, trong trẻo nghe sao mà da diết thế. Rất nhiều người đứng trên bờ cổ vũ và chụp hình. Trong khi phần hội diễn ra cũng có rất nhiều những game show như chọi gà, đấu vật, ném còn … Du khách đến đây cũng hoàn toàn có thể mua hoặc thuê phục trang của những liền anh chị để chụp hình hoặc mua rất nhiều đồ lưu niệm xinh xắn. Hội Lim không riêng gì mang giá trị nhân văn mà còn mang giá trị kinh tế tài chính to lớn cho tỉnh TP Bắc Ninh .

Kể về một ngày hội ở quê em (Đu quay)

Trước sân đình to lớn ở làng quê, mọi người đứng đông và chật như nêm tạo thành một vòng tròn người. Giữa vòng tròn là hai anh người trẻ tuổi đang chơi trò đu quay. Mọi người tham gia tiệc tùng thật náo nhiệt. Quần áo đẹp đủ sắc tố, không khí tưng bừng hơn với tiếng hò reo cổ vũ và tán thưởng. Ngang tầm với lá cờ ngũ sắc, dáng đu đưa của hai anh người trẻ tuổi khiến người xem nín thở theo dõi .
Họ nắm chắc tay đu để đánh những khoảng chừng xa và cao. Họ phải rất dũng mãnh và điệu nghệ. Mọi người ngước nhìn theo từng nhịp chao đảo của hai anh. Sau mỗi lần lộn vòng, tiếng hò reo vang lên như sấm dậy. Không khí vô cùng vui mắt và sôi sục .

Kể về một ngày hội ở quê em (Hội Lim)

Hội Lim là một hội lớn ở tỉnh Thành Phố Bắc Ninh. Hàng năm, cứ như vậy hội Lim lại được mở vào ngày mùng 10 tháng giêng. Mọi người đi xem hội rất đông, có tổng thể những lứa tuổi : già, trẻ và đặc biệt quan trọng là có khách quốc tế. Mọi người ăn mặc rất đẹp, nét mặt ai cũng vui vẻ. Ở Lim, hội khởi đầu, mọi người tản ra từng nhóm để chơi những trò họ yêu dấu. Hội Lim có rất nhiều trò vui như : đấu vật, đấu cờ, thi kéo co, thi chọi gà, … Trên bến sông, dòng người không ngớt đổ về xem hát quan họ. Trên những chiếc thuyền được trang trí lộng lẫy, những liền anh, liền chị đang say sưa trong những làn điệu quan họ. Còn giữa bãi đất trống, những anh chị người trẻ tuổi đang nhún du bay bổng. Em rất thương mến hội Lim và đặc biệt quan trọng là game show của hội .

Kể về một ngày hội ở quê em (Chọi gà)

Ngoài những game show dân gian như nhảy dây, đô vật hay đánh đu, … em còn biết thêm một game show khá vui thường diễn ra trong những liên hoan mùa xuân đó là trò chọi gà. Thường thì gà chọi là những chú gà trống, to cao khỏe mạnh, có hai cặp giò cứng ngắc, đầy cơ bắp, với hai cái cựa vừa dài vừa nhọn. Cả người con gà mang một màu đỏ tía, chúng có khá ít lông, những chú gà chiến này được gia chủ chăm nom rất kỹ càng để sẵn sàng chuẩn bị cho những trận sống mái với gà chiến của đối thủ cạnh tranh. Người ta chọn một khu đất trống, thật sạch làm sân chọi, người chơi mang gà của mình đến, rồi bốc thăm quyết định hành động lượt thi và đối thủ cạnh tranh. Người đến xem có đủ già, trẻ, lớn, bé, quây thành một vòng tròn nhỏ như lớp rào chắn cho sân tranh tài. Bắt đầu trận chọi gà hai bên đem gà chọi của mình ra giữa sân và thả chúng ra, những người xem ra sức cổ vũ, hò hét để kích thích cái máu chọi của hai con gà, chúng mở màn lao vào chọi nhau, lúc thì dùng mỏ để mổ đối phương, lúc thì dùng chân đá, đòn nào đòn đấy dứt khoát, can đảm và mạnh mẽ. Cho đến khi một con gà có tín hiệu yếu thế, bị bên kia hạ gục thì trọng tài sẽ cho dừng trận đấu và quyết định hành động thắng thua, sau đó cho hai bên mang gà của mình về chăm nom. Đây là một trò vui khá mê hoặc và trở thành nét văn hóa truyền thống rực rỡ trong nhiều liên hoan, tuy nhiên lúc bấy giờ cũng có một số ít xấu đi từ việc chơi chọi gà, cần phải tích cực khắc phục, tránh làm xấu đi hình ảnh của những liên hoan .

Kể về một ngày hội ở quê em (hội Vật)

Trong dịp Tết vừa mới qua, em được cha mẹ đưa đi chơi những tiệc tùng ở vùng ngoài thành phố. Em rất ấn tượng với hội vật ở Đan Phượng. Hội diễn ra từ ngày mùng 4 đến ngày mùng 9 tháng Giêng hằng năm để mừng Đảng, mừng Xuân và hun đúc niềm tin thượng võ của nhân dân. Không khí hội vật rất tưng bừng và náo nhiệt. Một trận đấu vật gồm có hai người tham gia. Hai đô vật khỏe mạnh, lực lưỡng bước vào sân cúi chào người theo dõi. Khi trọng tài tít còi và phất cờ ra hiệu trận đấu mở màn, hai đô vật đôi tay chắc khỏe ra múa khỏi động. Đôi chân không ngừng giậm nhảy để tìm cách tiến lại gần đối thủ cạnh tranh. Một hồi, đô vật thắt khăn xanh một tay giữ được chân đô vật thắt khăn đỏ, một tay giữ bờ vai. Khán giả đánh trống, vẫy cờ và hò reo không ngừng cổ vũ trận vật làm không khí càng náo nhiệt. Thân hình hai đô vật dũng mãnh, khuôn mặt nhễ nhại dưới ánh nắng. Thoắt cái, một đô vật đã vật được đối thủ cạnh tranh ngã xuống đất. Khán giả vỗ tay, hò hét để chúc mừng thắng lợi này. Hai đô vật đưa cánh tay vạm vỡ lau vội mồ hôi trên khuôn mặt rồi giơ tay chào kết thúc trận vật. Hội vật thực sự đã trở thành nét đẹp văn hóa truyền thống trong dịp đầu năm của người dân Đan Phượng .

Kể về một ngày hội ở quê em (Đua thuyền)

Lễ hội đua thuyền là một tiệc tùng đặc trưng mang hồn cốt dân tộc bản địa Nước Ta. Em đã có lần được xem tiệc tùng đua thuyền vô cùng rực rỡ. Lễ hội được tổ chức triển khai trong khuôn viên có một chiếc hồ lớn tương thích để diễn ra. Những chiếc thuyền rồng bằng gỗ được điêu khắc tinh xảo và sơn màu rực rỡ tỏa nắng. Có chiếc màu vàng, có chiếc màu đỏ, có chiếc màu xanh, tùy vào sở trường thích nghi của mỗi đội. Những người tinh chỉnh và điều khiển thuyền cũng mặc những bộ quần áo đặc trưng và vô cùng tỏa nắng rực rỡ. Khi người phất cờ báo tín hiệu những đội mở màn cuộc đua. Thì những cánh tay khỏe mạnh mở màn rồng lên để chèo lái chiếc thuyền về phía trước. Thoăn thoắt, những chiếc thuyền lao lên phía trước. Cuộc đua diễn ra vô cùng gay cấn vì những đội vô cùng ngang sức ngang tài. Nhưng ở đầu cuối cũng có đội nhỉnh hơn và dành thắng lợi. Sau đó, toàn bộ đều nở nụ cười vì đây chỉ là game show và họ đã nỗ lực hết mình. Đua thuyền là cần ý thức đồng đội cao, nỗ lực của tổng thể mọi người. Lễ hội đua thuyền không riêng gì mang tính vui chơi mà nó còn mang giá trị nhân văn và dạy dỗ thâm thúy cho mỗi tất cả chúng ta .

Kể về một ngày hội ở quê em (Trung thu)

Hội Trung thu rước đèn họp bạn hồi năm ngoái thật là vui. Mẹ mua cho em một chiếc đèn lồng hình con bướm. Tối hôm rằm tháng Tám, khi nghe thấy trống ếch dồn dập ngoài ngõ, em vội xách đèn lồng ra nhập vào đoàn quân tí hon tiến về bãi cỏ rộng đầu xóm rồi quây thành vòng tròn quanh bãi. Sau lời công bố của chị đảm nhiệm, chúng em xếp thành hàng dài đi vòng quanh xóm, đi đầu là hai con rồng. Đèn rước đèn đèn đi đến đâu, tiếng trống vang lên đến đó, làm cả xóm náo nhiệt lên như ngày hội lớn. Rước đèn được một vòng, chúng em quay lại bãi cỏ để chuẩn bị sẵn sàng phá cỗ. Tiết mục phá cỗ cũng không kém phần vui tươi như khi rước đèn. Chúng em vừa ăn bánh kẹo, hoa quả, vừa thực thi văn nghệ. Khi ông trăng đã lên cao, chúng em mới ra về .
Ngày hội đó đã để lại cho em nhiều kỉ niệm khó quên .

Kể về một ngày hội ở quê em (Chọi trâu)

Ở quê em có một hội lớn lắm. Đó là lễ hội chọi trâu ở Đồ Sơn – Hải phòng, nổi tiếng trên khắp các vùng miền cả nước. Nhân dân ta có câu: “Dù ai buôn đâu bán đâu, mùng chín tháng tám thì về chọi trâu”. Vào ngày hội du khách khắp nơi đổ về xem hội rất đông. Trước khi bắt đầu chọi trâu có một màn múa cờ truyền thống rất đặc sắc. Sau đó các cụ già làng dắt trâu ra thế là bắt đầu một ngày hội chọi trâu. Con trâu thứ nhất là số 87. Con trâu thứ hai là số 89. Con trâu số 89 là con trâu của làng em. Hai con trâu hùng hổ đánh nhau. Sau bao nhiêu trận đấu quyết liệt là những tiếng reo hò của khán giả. Ông trâu số 89 của làng em đã chiến thắng. Ông trâu ấy sẽ mang vinh quang, tự hào và cả sự sung túc cho làng em.

Em rất thích hội chọi trâu bởi hội chọi trâu chứng tỏ sự thịnh vượng của quê nhà em .

Kể về một ngày hội ở quê em (Đua thuyền trên sông Hồng)

Hằng năm, cứ đến mùa xuân, quê em lại tưng bừng mở hội đua thuyền trên sông Hồng. Sáng hôm ấy, hai bên bờ sông suốt đường đua dài 1000 m, kẻ khua trống, người thổi kèn tàu, đông vui và náo nhiệt. Đường đua khởi đầu ở một khúc đầu làng em. Dưới sông năm con thuyền đua đã xếp thành hàng ngang ở vạch xuất phát. Trên thuyền, những tay lái là những người trẻ tuổi khoẻ mạnh ngồi thành hàng, tay lăm lăm mái chèo. Mỗi đội có một màu áo khác nhau. Đến giờ xuất phát, kèn trống nổi lên thì những chiếc thuyền lao nhanh vun vút về đích. Hai bên bờ sông tiếng hò reo, cổ vũ của người xem làm náo động cả một khúc sông. Đội làng em đã về đích thứ nhất. Cuối hội là phần trao phần thưởng, ai cũng xuất hiện đông đủ để chúc mừng những tay lái .
Hội đua thuyền là nét văn hoá truyền thống lịch sử của quê nhà em. Em sẽ học giỏi, tập thể thao cho khung hình mạnh để được tham gia hội đua thuyền .

Kể về một ngày hội ở quê em (Mừng lúa mới)

Năm nào cũng vậy, cứ mỗi dịp Tết Nguyên đán là em lại được theo mẹ về quê ngoại để xem hội thi nấu cơm mừng lúa mới .
Trên sân đình, người từ khắp nơi đổ về xem hội rất đông. Mọi người đều mặc đồ mới, nhã nhặn và sạch sẽ và đẹp mắt. Biểu ngữ “ Chào Xuân mới – Vui mùa lúa mới ” treo ở cổng đình màu đỏ thắm nghênh đón mọi người. Hội được khai mạc bằng lễ dâng hương và văn nghệ có chủ đề về nghề nông. Bà con nông dân diễn kịch, mặt mũi phấn son rất vui nhộn. Dân làng diễn vở kịch trồng cây lúa nước để tưởng niệm Thần Nông. Ngày hôm sau, dân làng tổ chức triển khai hội thi nấu cơm. Mỗi đội nấu cơm có ba người, xúm xít nấu nồi cơm bé tẹo sao cho chín thơm ngon trong ba hồi trống thúc. Bà con xem hội hò reo cổ vũ. Không khí ngày hội thật náo nức .
Ngày Tết, được đi chơi đã vui, được dự hội thi nấu cơm sôi động còn vui hơn. Em yêu biết bao nhiêu cánh đồng xuân đang bước vào mùa gặt hái .

Kể về một ngày hội ở quê em (Hội làng)

Mừng Đảng, mừng Xuân, hội làng quê em tổ chức triển khai vào đầu tháng Giêng, ngay tại sân đình .
Trước ngày diễn ra tiệc tùng, cổng đình được trang trí với cờ phướn treo đu sắc tố, tỏa nắng rực rỡ và vui mắt. Biểu ngữ Mừng Đảng, Mừng Xuân treo cao ngay cổng chào đón mọi người đến đình xem hội .
Mọi người ăn mặc lịch sự và trang nhã, quần áo mới sang trọng và quý phái, những bà, những chị diện áo mới còn thơm phức mùi vải sợi. Hội làng được khai mạc bằng lễ dâng hương cúng tổ tiên, thành hoàng thật trang trọng. Sau lễ dâng hương là hội thi kéo co của những đội trong làng. Trên quãng sân rộng, sau hồi trống dài nổi lên, những đội kéo co gò sống lưng kéo sợi dây về phía mình. Theo nhịp trống, người xem hội hò reo cổ vũ thật hào hứng, sôi sục .
Em thật vui và yêu quý xem hội kéo co. Hội làng kết nối tình yêu quê nhà. Em thấy yêu quê mình tha thiết .

Kể về một ngày hội ở quê em (Đánh du)

Cứ mỗi mùa xuân đến, làng em lại tổ chức lễ hội mừng xuân, trong hội có rất nhiều trò chơi dân gian hấp dẫn, nhưng em ấn tượng nhất là trò đánh đu. Trò chơi được tổ chức trong sân của đình làng, những người đi xem hội ai cũng ăn vận đẹp đẽ và lịch sự, trên khuôn mặt mỗi người ai nấy đều mang thần sắc vui tươi, hớn hở. Cột đu được dựng lên từ những cây tre to, chắc khỏe dẻo dai có thể chịu được sức nặng của 3-4 người mà không bị gãy. Có nhiều cách chơi đu, đánh đu đơn hoặc đôi, riêng làng em chọn cách đánh đu đôi nam nữ để thể hiện tinh thần đoàn kết giữa những người trong đội với nhau và tăng sự hứng thú, hấp dẫn. Lần lượt các đội chơi vào đánh đu theo thứ tự đã bốc thăm trước đó, hai người chơi bước lên bàn đu, đối mặt với nhau, sau đó dùng sức của đôi chân để nhún cho đu bay cao, bay thật đẹp mắt, điệu nghệ, trong tiếng trống gõ liên hồi cùng với sự hò reo cổ vũ rộn ràng của người xem. Đội nào làm cho đu bay càng cao, càng gần đỉnh đu, thậm chí nếu khéo léo có thể khiến bàn đu bay qua ngọn đu một vòng thì cơ hội thắng cuộc sẽ rất cao. Trò chơi này yêu cầu sự phối hợp nhịp nhàng của cả hai người chơi, kèm theo đó là yếu tố về sức khỏe và một chút dũng cảm bởi vì đây là một trò chơi khá mạo hiểm, mà không phải ai cũng có đủ can đảm để thử. Trò chơi vốn là một phần không thể thiếu của hội làng mừng xuân, góp phần làm cho không khí tết thêm tưng bừng, rộn rã, dân làng càng thêm yêu thương, gắn bó với quê hương.

Kể về một ngày hội ở quê em (Đô vật)

Đô vật vốn là một trò vui rất phổ cập trong những liên hoan đầu xuân ở quê tôi. Sân đấu vật thường là những bãi đất rộng, phẳng phiu, hoàn toàn có thể là sân đình làng, trên đó người ta trải một tấm bạt lớn có vẽ hai vòng tròn đồng tâm, một to một nhỏ để làm ranh giới tranh tài. Người tham gia đấu vật thường là những người đàn ông trai tráng to lớn, có sức vóc đến từ những làng xã, khác nhau. Vào ngày diễn ra hội thi cả làng đông vui lắm, già trẻ lớn bé, ai cũng gác lại hết việc làm dắt nhau ra đình làng xem vật, quây kín cả sân đấu. Các đô vật cởi trần, chỉ mặc mỗi một chiếc quần đùi ngắn, có sắc tố khác nhau để phân biệt. Khi trọng tài ra hiệu mở màn trận vật, hai đô vật cơ bắp lực lưỡng lập tức lao vào, ra sức vật ngã đối phương trong tiếng hò hét cổ vũ của người xem. Trên sân lúc này, hai đô vật không ai nhường ai, người nào người nấy, mắt long sòng sọc, hàm nghiến chặt, mồ hôi đổ như suối, tay nắm lấy thắt lưng đối phương giằng co trên sân. Sau mười lăm phút tranh tài, ở đầu cuối cũng nghe thấy tiếng còi của trọng tài, một đô vật đã xuất sắc quật ngã đối phương để tiến vào vòng tiếp theo. Người đi xem hét vang trời, không khí rộn ràng với tiếng trống, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, ôi, vui thật là vui. Buổi đấu vật còn diễn ra cho tới hết buổi chiều mới kết thúc, trận nào cũng vô cùng gay cấn và mê hoặc. Em kỳ vọng rằng, vào những mùa xuân sau nữa hội thi đấu vật vẫn sẽ liên tục được tổ chức triển khai, vì đã biểu lộ được niềm tin thượng võ của dân tộc bản địa ta .
Trên đây là bài viết kể về một ngày hội mà em biết. Cảm ơn những bạn đã theo dõi bài viết .

Trích nguồn: Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung
Danh mục: Văn mẫu lớp 3

Source: https://evbn.org
Category : Lễ Hội