Nam Thần Nhà Tôi – Dương Yến – Chương 524
“Chỉ vậy thôi à?”
Bạn đang đọc: Nam Thần Nhà Tôi – Dương Yến – Chương 524
“ Lẽ nào dì với chú hai còn đánh nhau nữa hả ? ” Ánh mắt Trường Bình sáng bừng : “ Dì đánh thắng không ? ” Hóa ra cậu bé này không hề nghe thấy những chuyện cô đã nói với Phương Tinh Nghị. Dương Yến thở phào nhẹ nhõm, trợn mắt nhìn cậu bé rồi bực dọc nói : “ Cháu đang nghĩ linh tinh gì trong đầu thế hử ! Dì với chú có đánh nhau gì đâu, hơn thế nữa anh ấy là một người đàn ông, dám đánh nhau với phụ nữ đang mang thai như dì sao ? ” “ Có thể lắm chứ. ” Trường Bình phun hai trái nho từ trong miệng ra, ậm ờ nói : “ Dì không biết hả, dì hay làm màu trước mặt chú hai lắm, cứ la mắng chú hai miết thôi, rất có năng lực dì đã đánh chú hai đấy chứ. ” Dương Yến nghe thấy thế, sắc mặt cô đen sì ngay tức khắc : “ Dì làm màu chỗ nào ? ” “ Lúc nào cũng làm màu hết, cháu quan sát thấy vậy đó. ” Trường Bình nói với vẻ chắc như đinh, rồi san sẻ với cô những nghiên cứu và phân tích của mình : “ Trước đây dì dắt chú Hứa sang chơi, chuyện trò với chú ấy vô cùng êm ả dịu dàng, không hề nóng nảy chút nào hết, nhưng dì lại quạu quọ với chú hai, từ lúc chú hai đến đều tỏ vẻ cáu bẳn, khi nãy dì còn nói chú hai phiền phức. ” Cô làm như vậy thật à ? Nghe Trường Bình nói như vậy, Dương Yến ngây người một lúc, cô ngẫm nghĩ lại, hình như đúng là thế, nhưng cô lại không mảy may phát hiện. “ Dì ơi, có phải dì còn thích chú hai không ? ” Trường Bình khẽ hỏi, ánh mắt lộ ra vẻ tò mò hóng chuyện : “ Cháu nghe nói phụ nữ chỉ thích làm màu một cách trắng trợn trước mặt người mình thương mến mà thôi. ” Dương Yến cầm lấy mấy trái nho, nhét ngược vào miệng Trường Bình rồi trừng mắt nhìn cậu bé : “ Không có ! Cháu đừng ăn nói linh tinh nữa, sắp sửa trở nên phiền phức như chú hai của cháu rồi đấy, lo mà ăn nho của mình đi ! ” Trường Bình bị cô thồn nho đến mức miệng phình to, không thốt lên được tiếng nào, tủi thân muốn chết. Chắc chắc cậu đoán đúng rồi, đụng chạm đến chỗ đau của dì. Dáng vẻ thẹn thùng đến mức giận dỗi của dì chính là chứng cứ vững vàng nhất. Trường Bình bị Dương Yến ghét bỏ, bèn chạy xuống phòng bếp tìm Phương Tinh Nghị. Cậu bé cứ nghĩ chú hai nhà mình tràn ngập tự tin nấu bữa ăn tối là vì đã theo học ở trường học dạy nấu nướng nào đó, sau khi vào căn phòng nhà bếp nhìn thấy người đàn ông ấy lóng ngóng tay chân, khóe miệng Trường Bình giật giật. “ Cháu nói này chú hai … ” Trường Bình đứng quan sát một hồi, ở đầu cuối không kìm lòng nổi mà cất tiếng, uyển chuyển nói : “ Nếu như chú không biết nấu ăn thì tất cả chúng ta đặt đồ ăn ngoài cũng được, giờ này vẫn còn hàng quán Open mà. ” Bây giờ cậu bé vẫn còn nhớ bánh bao mà chú hai nấu lần trước, có đánh chết cậu bé cũng không dám ăn. “ Cháu không trò chuyện thì chú cũng không nghĩ cháu câm đâu. ” Phương Tinh Nghị vấn đáp, đầu cũng không thèm ngẩng lên, nhìn thấy dầu đã sôi bèn đập trứng vào chảo. Một ít dầu bắn lên dính vào áo sơ mi đã được xắn đến tận khuỷu tay của anh, trông có vẻ như hơi dơ. Phương Tinh Nghị chẳng buồn chú ý, chỉ lo dặn dò Trường Bình : “ Bưng mì ra bàn rồi gọi dì xuống ăn. ” “ Dạ. ” Trường Bình rút khăn giấy ra lau tay. May mà kệ nhà bếp không cao lắm, cậu bé chỉ cần nhón chân là đã hoàn toàn có thể bưng được dĩa mì. Mì thịt bò, đồ ăn kèm rất phong phú và đa dạng. Trường Bình hít sâu một hơi, ngửi có vẻ như rất thơm, cậu bé lại cảm thấy mình đã trách oan chú hai, trông chú lóng ngóng tay chân như người mới biết nấu nướng, nhưng món mì chú nấu lại được phết. Cậu bé bưng mì đi rồi nhìn về phía phòng khách, cất tiếng gọi Dương Yến : “ Dì ơi, qua ăn mì thịt bò này ! ” Trường Bình xoa xoa tay, hớn hở đi xuống phòng bếp bưng tô còn lại lên. Sau khi cầm đến tô trong tay mới phát hiện nước lèo lõng bõng chỉ có vài cọng hành. “ Chú hai, tô mì này của cháu à ? ” Trường Bình ngẩng đầu hỏi Phương Tinh Nghị, ánh mắt ngập tràn vẻ hoài nghi : “ Chẳng phải mì nên được lấp bên dưới những lát thịt bò thật dày sao ? Thịt bò đâu rồi chú ? ”
Phương Tinh Nghị trả lời bừa: “Không mua nhiều thịt bò, đều nằm trong tô của dì cháu hết rồi.”
“ Chú hai quá đáng ghê ! ” Trường Bình phản đối, khuôn mặt đong đầy vẻ tủi thân : “ Cháu cũng là con nít mà ! ” “ Chú biết chứ ! ” Phương Tinh Nghị cẩn trọng xúc trứng chiên trong chảo lên, cẩn trọng đặt vào tô của Trường Bình : “ Trứng chiên nhiều chất dinh dưỡng, trứng là do cháu đòi chú chiên đấy. ” Trường Bình : “ … ” Bề mặt trứng chiên nát bấy, vừa nhìn đã biết chú không chiên không thạo nên mới thành như vậy. Phương Tinh Nghị lau dầu dây trên tay đi, thấy cậu bé vẫn còn bưng tô mì đứng đó bèn nhíu mày : “ Sao thế, không đủ à ? Vậy chú chiên cho cháu thêm trái nữa nhé ? Còn nhiều trứng gà lắm. ” Trường Bình bĩu môi : “ Chú hai thiên vị quá, rõ ràng thịt bò cũng khá nhiều mà lại không chia cho cháu miếng nào. ” Phương Tinh Nghị cười mỉm : “ Vậy cháu còn ăn mì nữa không ? ” Thấy Phương Tinh Nghị muốn giành thức ăn khỏi tay mình, Trường Bình bèn vội vã ôm tô mì chỉ có mỗi trái trứng chạy đi. Vốn dĩ Dương Yến không muốn ăn. Nhưng ngày hôm nay ăn cái gì cũng ói ra hết, buổi tối còn chưa ăn, quả thật đã cảm thấy hơi đói. Cô lề mề đi đến trước bàn ăn, nhìn tô mì thịt bò nghi ngút khói, thơm nức mũi trên mặt bàn, lại nhìn thấy Trường Bình bưng tô mì khác chạy từ trong nhà bếp ra. Dương Yến kéo ghế ngồi xuống, nhìn thấy trong tô mì của Trường Bình chỉ có mỗi cái trứng chiên, mới quá bất ngờ nói : “ Cháu thích ăn trứng chiên đến mức này đấy hả, không ăn thịt bò luôn sao ? ” Trường Bình mấp máy môi toan vấn đáp, bỗng dưng nhìn thấy một cặp mắt hờ hững đang nhìn mình chằm chằm. Nhìn người đàn ông đi ra từ căn phòng nhà bếp và ánh mắt uy hiếp của anh, có vẻ như chỉ cần cậu dám nói thật với Dương Yến, giây tiếp theo cậu sẽ xong đời ngay vậy, bèn sợ hãi nuốt hết mọi lời muốn nói vào bụng. Cậu bé nở nụ cười tươi tắn với Dương Yến : “ Dạ phải, trứng chiên giàu chất dinh dưỡng, cháu thích ăn lắm ! Dì đang mang thai nên phải ăn nhiều thịt bò hơn một chút ít, dì mau ăn đi ạ ! ” “ Thịt bò cũng ngon lắm, để dì gắp cho cháu. ” “ Không cần đâu dì ! ” Trường Bình bưng tô đổi sang chỗ khác, ngồi cách Dương Yến thật xa : “ Ngày nào cháu cũng sang nhà cô ăn cơm ké, ăn nhiều thịt bò đến nỗi muốn nôn ra luôn rồi, dì ăn đi ! ” Dương Yến nhớ Tưởng Song Kỳ đang ăn kiêng, cũng không hề mỗi bữa đều ăn thịt bò. Hơn nữa, cô phát hiện hình như chất lượng thịt bò trong tô mình tốt hơn thịt bò được bày bán trong nhà hàng, mùi vị cũng khác hẳn. Nhưng thấy cậu bé phủ nhận, Dương Yến cũng đành thôi, cúi đầu ăn mì của mình. Vừa mới cho một đũa vào miệng, cô đã khựng lại. Phương Tinh Nghị nhìn thấy thế, cứ nghĩ cô thấy không dễ chịu trong người bèn đi lại gần Dương Yến, rồi hỏi : “ Sao thế … ” Nhưng một tiếng “ Đệch ” của Trường Bình đã cắt ngang lời Phương Tinh Nghị muốn nói : “ Chú hai, mì không chín thì thôi đi, không bỏ thêm gia vị cũng thôi đi, đến muối cũng không có luôn hả ? ” Đúng là “ lõng bõng, nhạt nhẽo ” thật ! Thấy tài nghệ làm bếp của mình bị sỉ nhục như vậy, Phương Tinh Nghị không nén được vẻ không dễ chịu. Sắc mặt anh rất mất tự nhiên, cố gắng nỗ lực lý giải một câu : “ Dì của cháu đang mang thai, phải ăn nhạt, nhưng trong trứng chiên có bỏ muối đấy, nếu cháu không thích nước lèo thì vào căn phòng nhà bếp bỏ thêm muối vô đi. ” “ … ” Trường Bình trợn mắt nhìn chú hai. Cậu bé ăn thêm vài đũa rồi rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, bèn xuống căn phòng nhà bếp nêm nếm lại. Phương Tinh Nghị kêu Trường Bình tự lo liệu lấy, nhưng đến lượt Dương Yến lại đổi sang giọng điệu khác : “ Không ngon à ? Nếu không ăn nổi thì đặt đồ ăn ngoài nhé, giờ đây những hàng quán vẫn còn Open đấy, em muốn ăn gì ? ”
Trường Bình mới bưng tô mì từ trong bếp ra:…
Chi bằng cậu bé sống bên nhà cô luôn cho rồi ! “ Thôi đi, đặt món ăn còn phải đợi giao về nhà, em chỉ mong sao anh đi sớm một chút ít ! ” Dương Yến lạnh nhạt nói, ngoài mặt tỏ ra ghét bỏ, nhưng vẫn liên tục ăn. Mì không bỏ gia vị gì, rất nhạt nhẽo nhưng thịt muối lại rất ngon .
Source: https://evbn.org
Category: Sao Nam


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


