Tuổi 17, chênh vênh lắm! – https://leading10.vn

25 tháng 5 năm nay08 : 05

Tuổi 17, cái tuổi mà con người ta vẫn còn chưa muốn lớn nhưng cũng chẳng mong mình bé lại. Vì sự ẩm ương ấy nên ta muốn biết, muốn khám phá mà tò mò nhiếu thứ lắm.

Tuổi 17, chênh vênh lắm!

Tuổi 17, ta sẽ có nhiều cái lần đầu. Lần đầu có cảm cảm xúc giận hờn một ai đó mà không rõ lí do. Lần đầu cảm thấy nhớ nhung một ai đó. Lần đầu biết yêu một ai đó. Có lẽ cảm xúc ấy mới lạ, lắm lúc cũng đứt quãng khiến ta chênh vênh lắm. Phải, 17 tuổi vẫn chưa lớn, vẫn chưa hiểu hết bản thân ta muốn gì, vẫn chưa giãi bày hết cái cảm luân thường trong tận đáy lòng. Vì những lời còn khó, những yêu thương còn chưa kịp trao, những nhớ nhung còn chưa kịp lên tiếng đã tắt ngấm bởi những tổn thương đầu đời, bởi … những hy vọng còn non nớt .

Tuổi 17, chênh vênh lắm!

Tuổi 17, là lúc mà ta muốn mình bước gần hơn với thế giới bên ngoài. Muốn tự lực bằng chính bản thân mình. Muốn chứng minh cho người ta thấy nhất định ta có thể làm được thứ này thứ kia, hay một sự chân thành vô định nào đó mà ta giữ cho riêng ta

Tuổi 17, nó đẹp và yên bình lắm. Vì ta chưa lớn, cũng không còn bé. Vì ta còn chơi vơi giữa sự trưởng thành và còn lớn. Vì ta mãi cứ nhiệt huyết với một thời ấu thơ, bị cha mẹ thầy cô rầy la, vì còn mãi nhớ nhung, vấn vương một nỗi buồn nào đó mà nhiều lúc chính bản thân ta cũng không biết được. Vì tuổi 17, mọi thứ đều hoàn toàn có thể nhầm lẫn .Có câu : ” Mỗi người đều có thanh xuân. Mỗi thanh xuân đều có câu truyện. Mỗi câu truyện đều có nuối tiếc. Mỗi nuối tiếc đều có những hồi ức xinh xắn vô tận. ” Tuổi 17, qua rồi mới mới hiểu hết cảm xúc của sự trân trọng. Ta sắp 18, tuy nhiên ta lại cảm thấy nuối tiếc vì một thời, một ngày nào đó còn chưa sống hết mình, còn chưa thỏa hết đam mê và … còn chưa nói lời yêu thương với người ta mong nhớ. Ta sắp bước qua cái ngưỡng cửa của sự trưởng thành, sắp phải bước vào ngưỡng cửa của cuộc sống, đương đầu với nhiều thứ, lại cảm thấy hụt hẫng cái tuổi 17. Vì đôi lúc, mất đi rồi ta mới nhận ra, an nhiên bằng những điều bình dị lắm .

Tuổi 17, cảm xúc dễ nổi loạn lắm. Vì có những giây phút, cảm thấy quá đỗi yêu thương một người, nhất định sẽ tìm cách bên cạnh, an ủi. Lại có những khoảng trống chứa đựng sự ghanh ghét đố kị, nhất định thể hiện ra mặt. Vì tuổi 17, cảm xúc dễ vỡ òa lắm.

Tuổi 17, chênh vênh lắm!

Tuổi 17, ta nhìn đời bằng đời sống đầy sắc tố, bằng những hy vọng và ấp ủ, đam mê và nhiết huyết. Song bước qua rồi, lại cảm thấy mình quá thơ ngây, vấp phải những sóng gió đầu đời, xúc cảm có phần vơi bớt, tâm hồn vì vậy cũng chai sạn. Nhưng năm 18 tuổi, ta vẫn còn nhiều thứ để biết. Năm 20 tuổi, ta vẫn còn phần dang dở đang chờ phía trước. Năm 21 tuổi, 22 tuổi, 23 hay 24 tuổi, ta vẫn còn nhiều người đang chờ đón ta phía trước …Hãy trân trọng những gì ta đang có, vì biết đâu một ngày nào đó ta không còn chiếm hữu, cũng không hề níu lại. Vì tuổi 17, chênh vênh lắm !

Source: https://evbn.org
Category: Tâm Sự