Hôn nhân thất bại khi cưới vợ mà không tìm hiểu kỹ

Hiện tại, tôi đành đồng ý xích míc dai dẳng, khó xử lý dứt điểm với vợ. Chờ đến khi con trưởng thành, có lẽ rằng tôi sẽ chia tay vợ .Tôi 49 tuổi, có vợ hai con, con gái 14 tuổi và con trai 12 tuổi. Tôi là dân kinh tế tài chính, vợ là giáo viên tiểu học. Chúng tôi là bạn cùng lớp cấp hai, khi đó tôi có tình cảm ( kiểu học trò ) với em, còn chiều ngược lại tôi đoán là không. Từ năm cấp ba, chúng tôi học khác trường. Sau khi tốt nghiệp ĐH, tôi dạt dẹo thao tác khắp nơi kiến thiết xây dựng sự nghiệp, em theo nghiệp giáo dục. Năm 2007, sau 18 năm, trải qua người bạn học cùng lớp, tôi liên lạc lại với em và biết em còn độc thân. Sau ba tháng tìm hiểu và khám phá, chúng tôi về chung nhà. Có thể nói, chúng tôi đã không tìm hiểu và khám phá nhau kỹ .Tôi quê gốc Bắc, cha mẹ và anh chị em còn khá đầy đủ. Tôi không lăng nhăng, nhậu nhẹt hay cờ bạc gì. Vợ quê miền Tây, thực trạng rất đáng thương, cha mẹ ly thân từ nhỏ ( sau khi cưới tôi mới biết ), ba anh chị vợ đều mất sớm, người chị bệnh mất khi năm tuổi, hai anh cũng mất do tai nạn thương tâm và đột quỵ trước 50 tuổi. Tứ thân phụ mẫu chúng tôi đều hơn 90 tuổi, trong đó mẹ vợ đang mắc bệnh nan y .

Về kinh tế, chúng tôi thuộc lớp trung lưu, mua thêm nhà khu trung tâm gần nơi làm việc và trường học hai con. Nhà riêng của tôi ban đầu cho thuê, sau để cha mẹ ruột tôi ở. Nhà cha mẹ tôi bán đi, gửi tiết kiệm và đầu tư để thêm vào lương hưu ít ỏi, mỗi tháng gửi lại cho tôi một ít xem như tiền cho thuê nhà mất đi. Khi cha mẹ tôi mất, có lẽ tôi sẽ về nhà này ở. Mỗi tháng, tôi đưa vợ 90 triệu đồng, (ngoài thu nhập riêng của vợ), để lo chi phí gia đình và hỗ trợ tiền thuốc men, sinh hoạt cho cha mẹ vợ (mẹ vợ ở chung cư, cha vợ ở quê với bà hai). Chi phí cá nhân của tôi, mua sắm thiết bị, xe cộ, quà các sự kiện cho vợ như sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới… tôi đều tư lo bằng tiền đầu tư hay làm thêm.

Mâu thuẫn của chúng tôi khởi đầu từ khi có con, nó cứ lớn dần lên trong mọi việc từ nhỏ đến lớn, từ việc nuôi dạy con cháu, chăm nom nhà cửa, đối nhân xử thế, nội ngoại hai bên … Tôi bươn chải, độc lập từ nhỏ nên tôn vinh tính tự lập, không phụ thuộc vào vào ai, đặc biệt quan trọng tôn trọng quyền tự do cá thể, kể cả của con cháu. Vợ có lẽ rằng do thực trạng gia đình nên rất thích giao du và nghe lời tư vấn của bạn hữu, có cả tốt xấu. Chắc em cưới tôi vì là bạn học cũ và kinh tế tài chính vững chãi để hoàn toàn có thể lệ thuộc. Về quan hệ bà con bên ngoại, tôi được xem là rể hiền, tốt, những dịp lễ tết hay có sự kiện ở quê vẫn về tham gia vui tươi. Về quan hệ bên nội ngược lại trọn vẹn, đặc biệt quan trọng là từ khi cha mẹ ruột về ở nhà riêng của tôi thì gần ba năm vợ không về tham gia bất kể sự kiện nào. Thỉnh thoảng vợ cho tôi chở hai con về thăm ông bà nội .Vợ đặc biệt quan trọng không dễ chịu, không đồng ý chấp thuận khi tôi về thăm cha mẹ một vài tiếng, 1-2 lần trong tháng, chở cha mẹ đi đây đó trong ngày cho khuây khỏa, 2-3 tháng một lần, xem như báo hiếu. Vợ hay nói vống lên tuần nào tôi cũng đi và tự xem trong thực tiễn như vậy, bảo sao những anh chị khác không đưa cha mẹ đi ( tôi có điều kiện kèm theo nhất trong những anh chị em ). Nếu lỡ trùng với ngày tôi phải đưa vợ đi chơi với bè bạn thì vợ càng làm căng thẳng mệt mỏi .Trong những đợt stress, để hạ nhiệt tôi luôn là người muốn thoát ra khỏi trường hợp này, ví dụ xuống phòng khách, ra khỏi nhà, về ngủ nhà cha mẹ ruột, thậm chí còn đêm khuya qua ngủ nhờ nhà bà con bên vợ. Khẳng định rằng khi ra khỏi nhà tôi không đi trai gái lăng nhăng, chỉ muốn thoát ra khỏi không khí stress. Hầu hết những trường hợp, vợ đều đứng chắn cửa phòng, nhà, giấu chìa khóa, to tiếng, không cho tôi thoát đi. Cái sai của tôi là đôi khi không kiềm chế được sự nóng giận đã dùng đến chân tay, hành vi vũ phu .

Tôi nhiều lần cậy nhờ bà con bên vợ giúp đỡ, góp ý, thậm chí nhờ cả sếp của vợ, là thầy hiệu trưởng ngày xưa tư vấn cũng không tác dụng gì. Vợ tôi thích tâm sự chuyện gia đình với bạn bè, một số bạn lại hồ đồ nói rằng do tôi có bồ nhí nên mới hành xử như vậy, dù tôi nhiều lần đề nghị vợ cứ thuê thám tử điều tra. Vợ tôi nhìn trẻ hơn tuổi, đặc biệt thích mỹ phẩm cao cấp, các liệu trình, dịch vụ làm đẹp, chưa làm phẫu thuật thẩm mỹ do tôi không đồng ý. Đôi khi vợ tiêu nhiều quá hụt vào số tiền tôi đưa mỗi tháng, lại muốn tôi đưa thêm, những việc này cũng góp phần vào mâu thuẫn giữa hai vợ chồng. Nhìn chung, cách sống, sở thích cá nhân của vợ ít thay đổi từ khi cưới, còn tôi phải hy sinh rất nhiều sở thích cá nhân như thể thao, du lịch.

Vì xích míc quá nhiều nên tôi stress, muốn buông bỏ cuộc hôn nhân này. Nghĩ đến hai con chưa trưởng thành mà tôi cứ chần chừ, dù đôi lúc chúng phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau. Gần đây bệnh mẹ vợ trở nặng, vợ stress, phải dùng thuốc ngủ, tôi nghe nói dùng nhiều tác động ảnh hưởng thần kinh .Tôi đã nói với vợ kiếp này mình chỉ nợ ba người : Cha mẹ, người đã cho tôi hình hài con người, chừng nào cha mẹ còn sống thì tôi có nghĩa vụ và trách nhiệm báo đáp ơn nghĩa sinh thành. Chỉ khi cha mẹ qua đời thì nghĩa vụ và trách nhiệm này mới chấm hết, tôi đã ướt mi khi viết những dòng này. Không ai trên đời được phép ngăn cấm tôi thực thi nghĩa vụ và trách nhiệm này hoặc nhu yếu tôi đẩy sang cho anh chị em khác. Ngoài cha và mẹ, người thứ ba tôi nợ là vợ. Có lẽ kiếp trước tôi đã làm gì mang tội với em nên kiếp này phải trả. Tôi bảo vợ : ” Anh là con nợ, em là chủ nợ “. Có câu : ” Vợ chồng tu mấy kiếp mới gặp nhau ” hoặc là có duyên có nợ mới gặp nhau .

Cân nhắc hoàn cảnh hiện tại, tôi xác định phải đợi đến khi hai con trưởng thành, đủ 18 tuổi, nghĩa là 6-7 năm nữa, mới quyết định dứt khoát. Tất nhiên, không phải ngày nào chúng tôi cũng căng thẳng, tháng 30 ngày thì được 10 ngày vui vẻ. tôi sẽ vịn vào 10 ngày mỗi tháng vui vẻ mà sống trong 6-7 năm nữa. Mong được các bạn chia sẻ thêm.

Hiển

Độc giả gọi vào số 024 7300 8899 ( máy lẻ 4529 ) trong giờ hành chính để được tương hỗ, giải đáp vướng mắc

Source: https://evbn.org
Category: Tâm Sự