CECB – Chương 35: Màn mưa
Thẩm Man biết rõ lịch trình hàng ngày và thói quen tính cách của Tô Kiều. Không phải cô không phát hiện Tô Kiều nhiều lần thăm dò mình. Nếu cô thật sự là một người không nhạy bén, cơ bản sẽ không được Tô Kiều xem trọng .
Thẩm Man gọi to :
– Quản lý Tô!
Bạn đang đọc: CECB – Chương 35: Màn mưa
Cô rất ít khi xưng hô với Tô Kiều như vậy .
– Thưa quản trị, sở trường của em không nhiều, học lực không cao tới đâu, vừa tốt nghiệp liền vào tập đoàn lớn Hồng Thăng, theo thao tác với trưởng phòng Trương bên nhiệm vụ. Em luôn chọc giận ông ấy, làm không tốt nên muốn nhảy việc, bị ông ấy ném tài liệu vào mặt …
Thẩm Man cố ý nhượng bộ, tuy rất rõ, nói xấu một vị sếp với chỉ huy trực tiếp của mình là việc làm vô bổ chẳng quyền lợi gì .
“ Trưởng phòng Trương ” mà Thẩm Man nói, là cấp dưới của Tô Triển .
Tô Kiều nghe ra ý ngầm .
Cô đứng trong hiên chạy vắng vẻ, tay trái đặt trên lan can đá hoa cương :
– Cô không cần căng thẳng mệt mỏi. Ở công ty, đâu được mấy người hoàn toàn có thể chân thành thẳng thắn với tôi ? Quan hệ giữa tôi và cô thân thiện như vậy, tôi hoài nghi ai cũng không hoài nghi cô .
Thẩm Man cúi đầu nói :
– Em hiểu. Chị hỏi em có lời gì muốn nói không, nên em chỉ muốn nói lời tự đáy lòng mà thôi .
Tô Kiều dịu giọng :
– Tốt, cô dốc sạch với tôi, tôi cũng không lòng vòng, tôi nêu một ví dụ nhé. Ví dụ cô gặp chuyện phiền phức, muốn giấu người khác, không muốn cho họ biết, cũng không sao cả, tôi không có ý phê bình cô .
Thẩm Man căng thẳng mệt mỏi, vội nói :
– Sếp phê bình nhân viên cấp dưới nhiều cũng là chuyện tốt, đôn đốc họ văn minh .
Tô Kiều chợt nổi hứng đùa :
– À, vậy à ? Vậy mai tôi đi làm sẽ nhắn tổ nhân sự cho cô theo trưởng phòng Trương, tân tiến nhanh nhất .
Ở bộ phận nhiệm vụ, vị sếp tính tình tệ nhất ngoài ông Trương thì không còn ai khác .
Nhưng ông Trương lại trung thành với chủ hết mực, được người bên trên chống đỡ nên không ai hoàn toàn có thể lay động ông ta .
Thẩm Man còn chưa phản ứng, Tô Kiều khoác vai cô ấy, vẻ mặt hòa nhã :
– Đùa cô thôi, trưởng phòng Trương là người thế nào, tôi rõ hơn cô. Ngày nào tôi còn ở tập đoàn lớn Hồng Thăng, ngày đó tôi sẽ bảo vệ cô, dù trời sập xuống, cũng có tôi chống đỡ .
Thủ đoạn thu mua lòng người của Tô Kiều được học từ cha .
Dù cha cô có nói, lời ngon tiếng ngọt là vô dụng, chỉ quyền lợi mới hoàn toàn có thể trói giữ được người .
Cô cùng Thẩm Man xuống lầu, Hạ An Bách đứng yên ở góc tường, đợi đã lâu .
Phòng ăn dưới lầu đèn đuốc sáng trưng, đối lập một mặt kính màu nhạt. Nước chảy không ngớt, trong veo như ngọc, cách lớp kính kép, mấy con cá vàng bơi qua bơi lại, đều là giống cá quý .
Hạ An Bách chắp hai tay sau sống lưng, tấm tắc .
Tô Kiều biết rõ còn hỏi :
– Anh đang nhìn gì thế ? Nhập tâm quá .
– Nhìn bày biện nhà cô .
Hạ An Bách quay đầu nhìn cô, không hề che giấu :
– Lúc tôi vừa vào là hâm mộ lắm, đặc biệt quan trọng là bức tường này, làm như bể cá vậy. Nhà tôi cũng nuôi cá vàng, tổng số hai con, một đỏ một đen, cả ngày chen nhau trong cái bể thủy tinh nhỏ …
Tô Kiều đã ngồi xuống, dí dỏm pha trò :
– Cá nhà anh đáng yêu không ? Tôi nuôi giúp cho .
– Vậy thì không được, không được đâu .
Hạ An Bách khước từ như trống bỏi :
– Cô chủ chú ý cá nhà tôi làm gì, hai con đó không đáng yêu đâu, nuôi nhiều năm rồi .
Tô Kiều vòng vo :
– Phải, thời hạn dài, có tình cảm, muốn vứt cũng không vứt được .
Hạ An Bách tưởng cô vẫn đang nói cá .
Anh lẩm bẩm :
– Nhà cô ba tầng lầu chỉ có một mình cô ở, cảm xúc quá đơn độc .
Tô Kiều không cầm chắc muỗng .
Muỗng rơi vào bát canh, bắn ra chút nước .
Cô lấy khăn ăn lau miệng rồi dặn :
– Tôi định nuôi một con chó thuộc giống Border Collie, mọi người biết không ? Giúp tôi tìm một con loại đốm trắng đen, hiểu chuyện nghe lời …
Hạ An Bách vui khôn xiết :
– Ồ, tôi phải nói cho ông chủ biết mới được. Ông ấy chỉ sợ cô áp lực đè nén lớn quá không chịu nổi, nuôi chó tốt lắm, thư giãn giải trí .
Tô Kiều nâng ly rượu cụng ly với anh :
– Tôi đã nghĩ ra một cái tên cho nó, là Candy .
Trên bàn ăn này, trừ Tô Kiều, không ai biết ý nghĩa sâu xa của “ Candy ” .
Hơn 7 giờ sáng hôm sau, Candy được một chiếc xe đưa tới. Nó chỉ mới bốn tháng tuổi, tướng tá đoan chính, từng được huấn luyện và đào tạo, tính phục tùng cực cao, Tô Kiều chơi với nó một lúc là nó nhớ được tên mình .
Candy hơi khác chó nhà Lâm Hạo. Không tùy hứng, không ồn ào, không đủ linh động .
Có khoảnh khắc, trong đầu Tô Kiều lóe lên một ý nghĩ : cô lo Lục Minh Viễn sẽ không thích nó .
Sau đó cô cười tự giễu, ý nghĩ này … dư thừa biết mấy .
Thu xếp xong cho Candy, Tô Kiều vội vã vào gara .
Thời gian đã qua hơn ba tháng, cô phải về công ty, việc làm hàng ngày đều bị dồn ứ, lịch trình của cô rất kín. Tiếc rằng người mong nhớ cô không nhiều, bàn thao tác của cô đóng một lớp bụi .
Trong văn phòng sát vách, nhân viên cấp dưới đảm nhiệm huấn luyện và đào tạo việc làm – Triệu Băng Diểu là người tiên phong thấy Tô Kiều .
Triệu Băng Diểu tuổi tác không cao, hình tượng tốt, khí chất tốt, đi theo sếp lâu, rất biết chớp lấy chừng mực, lập tức chào hỏi cô :
– Woa, cô Tô, cô chạy đi đâu thế ? Cuối cùng cũng về rồi .
Cô ấy mang đôi giày cao gót, cộc cộc cộc bước tới, mê hoặc không ít sự chú ý quan tâm của đồng nghiệp .
Tô Kiều trong ngày hôm qua còn tích tụ trong lòng, cười không nổi .
Nhưng cô ngủ một đêm, sáng nay lại tới công ty. Đối với cô, công ty càng giống mặt trận hơn. Cô cười, nói mập mờ :
– Sức khỏe không tốt, nghỉ ngơi mấy tháng, không có đánh tiếng với mọi người .
Triệu Băng Diểu vội nói :
– Vậy giờ cô sao rồi ?
Tô Kiều nhìn quanh, sáp lại gần, lời ít ý nhiều :
– Khỏe hẳn, tôi về rồi đây .
Cô xinh đẹp rạng ngời, thướt tha yêu kiều, đôi má trắng hồng, không có gì khác ngày thường .
Quỷ mới tin cô nằm viện .
Người biết chuyện đều phỏng đoán lung tung .
Triệu Băng Diểu gật đầu, lấy lòng cô :
– Đảo Cô Tô, sáng nay có cuộc họp những phòng ban … trợ lý Thẩm có thông báo cô chưa ?
Chưa .
Chỗ Thẩm Man gió êm sóng lặng .
Lãnh đạo nghỉ việc lâu sẽ bị mất quyền. Trong nội bộ tập đoàn lớn Hồng Thăng, ai nấy đều đã quen với việc này. Tô Kiều cũng không hề nói là Tô Triển hay Diệp Thù cố ý nhắm vào mình .
Cô thiếu thời hạn chuẩn bị sẵn sàng, giải pháp xử lý vô cùng thô bạo .
Đúng 10 giờ sáng, Tô Kiều đi theo trưởng phòng nhiệm vụ, bước thẳng vào phòng họp .
Đàn ông phục trang giày da ngồi một vòng bên trong, người đứng đầu chính là Tô Triển đã lâu không gặp .
Thấy Tô Kiều vào, Tô Triển không hề xê dịch, giữa hàng mày không nhìn ra hỉ nộ .
Mùa hè chói chang, nắng gắt như lửa, ánh sáng nóng bức tỏa nắng rực rỡ lóa mắt đều bị rèm hành lang cửa số dày che chắn. Vì chiếu cố đám người thành đạt không hề rời bỏ phục trang này mà nhiệt độ máy điều hòa được kiểm soát và điều chỉnh rất thấp, Tô Kiều nghiêng người ngồi xuống, cúi đầu hắt hơi .
Trưởng phòng nhiệm vụ đưa cho cô một miếng khăn giấy .
Ông quở trách :
– Xem cô kìa, đi một hơi bốn tháng, về cũng im hơi lặng tiếng .
Ông dù sao cũng là cấp trên của Tô Kiều, ông nói gì, cô đều sẽ tráng lệ lắng nghe. Nhưng lần này, cô mượn đề tài để chuyện trò mình :
– Hèn gì, họp cũng không ai báo tôi một tiếng, may mà tôi không đến muộn .
Cô mở đề cương cuộc họp, như vô tình chạm mắt Tô Triển .
Ngũ quan Tô Triển thâm thúy, đã qua nhiều lần nhìn nhận .
Nhưng ánh mắt anh bất thiện, nở nụ cười thỏa đáng :
– Thư ký của anh không thông tin đúng lúc rồi. Hôm qua em ở công ty à, hay mới vừa về ? Bốn tháng nay em vắng mặt, anh thường nói với thư ký về em, thế mà cậu ấy vẫn quên .
Tô Kiều siết văn kiện :
– Thư ký của trưởng phòng Tô bận rộn …
Tô Triển không tiếp lời .
Anh liếc một trưởng phòng, người đó lập tức lên tiếng :
– Chủ đề cuộc họp thời điểm ngày hôm nay là điều nghiên thị trường tiến trình hai. Mọi người đều đã nhận được giải pháp mới của phòng nhiệm vụ rồi chứ ?
Mọi người đang ngồi đều ngầm thừa nhận điều này .
Trừ Tô Kiều .
Cô đã sớm biết, dù lấy được di chúc thì đời sống ở công ty cũng không thoải mái và dễ chịu. Theo kế hoạch, cô định bỏ phong di chúc thứ nhất mà dùng phong thứ hai, như vậy quyền khống chế tuyệt đối tập đoàn lớn Hồng Thăng sẽ rơi vào tay cha cô .
Nhưng theo di chúc pháp luật, cha không được tham gia vào những quyết sách quan trọng. Vả lại theo ý ông nội, nếu cha có bất kể phản kháng nào, nhà tù sẽ chừa ra một chỗ cho cha .
Nội tâm Tô Kiều hỗn loạn .
Ngồi bên trái cô chính là quản trị dự án Bất Động Sản Cố Ninh Thành .
Hôm nay anh ta vẫn chỉnh tề như cũ .
Anh ta kéo cà vạt, mở đề cương, chờ Tô Kiều lên tiếng. Phòng họp dần ồn ào, Cố Ninh Thành đăm chiêu, mũi giày di di trên đất. Anh ta đoán Tô Kiều không định lên tiếng, thậm chí còn không muốn trò chuyện với anh ta .
Anh ta hỏi :
– Quản lý Tô, đã kiểm soát và điều chỉnh tốt chênh lệch múi giờ chưa ?
Tô Kiều đáp :
– Ngủ một đêm là kiểm soát và điều chỉnh được rồi .
Cố Ninh Thành mở tài liệu đặt lên bàn, nghiêng đầu nhìn bục phát biểu – một người trẻ tuổi đang đứng đó trình làng giải pháp, nước miếng tung bay sắp phun đến chỗ thư ký của Tô Triển .
Tô Kiều cau chặt mày, nhưng ngoài miệng lại khen :
– Phương án này rất hay, ý tưởng mới của phòng nghiệp vụ à?
Xem thêm: Chiều cao thật của sao nam Việt
Cố Ninh Thành liếc cô, trầm giọng :
– Làm gì có sáng tạo độc đáo mới chứ ? Người của phòng nhiệm vụ toàn thích bổn cũ soạn lại. Hai tháng điều nghiên quy trình tiến độ trước, cấp trên không có sức cản nên dự án Bất Động Sản cứ liên tục thôi thúc thôi .
Tô Kiều hít sâu, vò nhăn một trang giấy .
Cô đặt tài liệu lên đùi, người quan tâm tới động tác nhỏ này chỉ có Cố Ninh Thành bên trái cô. Anh ta tuy quan sát để đoán ý cô, nhưng cũng không hề cứ nhìn chằm chằm đùi Tô Kiều mãi, huống hồ thời điểm ngày hôm nay cô mặc váy và mang vớ mỏng dính, vừa ngồi xuống là biểu lộ đường cong thanh mảnh vô cùng điệu đàng .
Cố Ninh Thành dựa hờ vào sống lưng ghế, cố ý hỏi :
– Sao thế ? Em vò hỏng tài liệu là phải đi đóng dấu lại đấy .
Móng tay Tô Kiều xé giấy ra một đường 1 cm. Cô mới thô bạo xong, lời nói cũng như có gai :
– Quản lý Cố, phòng nhiệm vụ không thiếu mấy tờ giấy này .
Trong phòng họp to lớn, cô phát sinh ác ý, nghiền ngẫm nói một câu :
– Không đúng, không phải quản trị Cố, tôi nên gọi anh là … anh rể mới đúng .
Cố Ninh Thành nhắm mắt, tĩnh mịch suốt mấy giây, xung quanh đều là tạp âm ồn ào .
Cuộc họp kiểu này do ông nội Tô Kiều sáng lập. Trên bục diễn thuyết, dưới bục luận bàn, ông nội nói, bầu không khí cởi mở như vậy có lợi cho ông quản trị .
May mà ông nội cố chấp giữ ý mình nên tiếng trò chuyện giữa cô và Cố Ninh Thành bị nhấn chìm trong khoảng trống nhỏ, chỉ hai người họ nghe, ỷ vào sự thuận tiện này, anh ta cúi đầu nhìn cô :
– Người khác nói thế nào, anh đều không giám sát, anh chỉ muốn hỏi em, Tô Kiều, tiếng anh rể ban nãy em gọi có vui không ?
Cô không hiểu .
Nguyên nhân cô tức giận là vì, bản thảo giải pháp mà chàng trai kia đang ba hoa chích chòe trên bục, hàng loạt đều bắt nguồn từ Tô Kiều cô. Đó là mẫu sản phẩm do cô đi tìm hiểu thực tiễn, liên hệ những thương nghiệp, từng câu từng chữ triển khai xong .
Tập đoàn Hồng Thăng ngoài góp vốn đầu tư bất động sản còn kinh doanh thương mại quần áo và thực phẩm, mấy năm trước, nội bộ đã có người yêu cầu tăng trưởng mạnh thương mại điện tử, thuận theo trào lưu của thời đại internet .
Nhưng quản trị lúc đó là Tô Cảnh Sơn không chấp thuận đồng ý .
Mong muốn của ông về tương lai rất bảo thủ .
Người đến tuổi thất thập cổ lai hy, dù dưỡng sinh thế nào cũng không trái được ý trời, tâm lý của ông không còn năng động như trước, không dám mạo hiểm. Thế nên kế hoạch thất bại, không ai chăm sóc dự án Bất Động Sản đó nữa .
Tô Kiều muốn lan rộng ra lối đi cho nó nên một lần nữa điều nghiên những nghành nghề dịch vụ tương quan, thậm chí còn còn xác lập công ty hợp tác .
Công ty đó tên Hằng Hạ, vẫn đang trong tiến trình khởi nghiệp, Ngân sách chi tiêu hài hòa và hợp lý, nhiệm vụ không thay đổi, quan trọng nhất là chất lượng mẫu sản phẩm tốt .
Một khi thực thi hợp tác dài hạn, Tô Kiều hoàn toàn có thể tiết kiệm ngân sách và chi phí dự trù, củng cố quan hệ người mua, nâng cao vị thế của mình. Nhưng hùng tâm tráng chí của cô bị bóp chết từ trong trứng nước, báo cáo trình lên mãi không được trải qua .
Sau đó cô phát hiện, giải pháp này bị người khác giở trò, bị xem như món quà lớn khuyến mãi ngay cho đồng nghiệp của cô. Loại hành vi đê tiện bỉ ổi này chắc là tác phẩm của Tô Triển, hoặc Diệp Thù, hoặc những bác của cô, dù sao cũng không có gì độc lạ .
Mà giờ đây cô mới về công ty, không hề lập tức tranh cãi ầm ĩ .
Tô Kiều lơ câu hỏi của Cố Ninh Thành, trực tiếp đặt câu hỏi với người trên bục :
– Có mấy chỗ tôi nghe không hiểu, mời anh lý giải. Dự án vẫn chưa quản lý và vận hành, anh nói rõ thêm, so với mọi người đều có lợi …
Câu hỏi của cô còn chưa nêu, trưởng phòng nhiệm vụ đã ngắt lời :
– Quản lý Tô, mấy tháng nay cô không tới công ty, chúng tôi tiến triển đến đâu, cô cũng không cách nào hiểu rõ .
Tô Triển là người chủ trì cuộc họp, cười rất công minh công chính :
– Tô Kiều không hiểu công ty, chỉ là một mặt. Mặt khác, cuộc họp của tất cả chúng ta sắp kết thúc rồi, không còn nhiều thời hạn, Tô Kiều, em có gì muốn nói thì để lần sau nhé .
Anh gọi thẳng tên cô .
Thế mà Tô Kiều cũng nhịn, tâm không loạn :
– Trưởng phòng Tô đang cho tôi thời cơ, tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng bài phát biểu lần sau .
Tan họp, cô về văn phòng .
Những người khác cũng ai về chỗ nấy .
Cố Ninh Thành ở nguyên tại chỗ, uống nước lọc, chưa có ý ngồi dậy. Anh ta không đợi bao lâu thì Tô Triển lại gần, vỗ sống lưng anh ta, cố ý nói :
– Anh thấy thời điểm ngày hôm nay khí sắc em không tệ, còn tán gẫu với Tô Kiều mấy câu .
Cố Ninh Thành cười khẽ :
– Bên cạnh em có ghế trống nên Tô Kiều lại ngồi. Em hỏi cô ấy vài chuyện, cô ấy đều không đáp, mưu trí hơn rồi .
Tay trái Tô Triển đút túi quần phục trang, dáng người thẳng tắp, hơn cả cây trúc trong chậu cảnh :
– Không, nghĩ kỹ thì nó vấn đáp em mới lạ đấy. Em nói có đúng không ? Em rể .
Cố Ninh Thành gật đầu đống ý, không hề có ý phản bác .
Tô Triển không phí thời hạn linh tinh, chỉ chốc lát đã rời khỏi phòng họp .
Tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn lớn Hồng Thăng là cha Tô Triển. Còn bản thân anh thì kiêm phó tổng giám đốc và trưởng phòng tài vụ, bận hơn cả Tô Kiều, hôm đó lại có mấy chuyện gấp cùng một lúc nên mãi đến 8 9 giờ tối, anh mới ra khỏi tòa cao ốc tập đoàn lớn Hồng Thăng .
Tô Triển không về nhà mà tới chỗ tình nhân qua đêm .
Tình nhân của anh khoảng chừng 20 tuổi, dáng dấp ưa nhìn, được anh bao nuôi. Tính tình anh nắng mưa thất thường, hứng thú khó lường, có khi mấy tháng cũng không tới một lần, có khi một tối lại mấy lần .
Trên giường chiếu không có sự dịu dàng êm ả, Tô Triển dùng ít kỹ xảo, xong việc liền ra ban công hút thuốc .
Anh khoác áo sơ mi, bóng sống lưng rắn rỏi .
Tô Triển không nhớ là ai nói với anh, mừng cuống xác thịt hoàn toàn có thể giải tỏa áp lực đè nén, so với anh cũng có chút công dụng nhưng không lớn, giống như hút thuốc vậy, có cũng được mà không có cũng chả sao .
Cô gái trong phòng ngủ si mê nhìn Tô Triển, không cam tâm bị lạnh nhạt, bèn quấn tới như rong rêu, hai tay ôm lấy eo anh .
Anh dụi tắt tàn thuốc, body toàn thân đều là sương mù nửa trong suốt. Không muốn liên tục tiêu tốn lãng phí thời hạn, anh cầm quần áo rải rác dưới đất, một mình bước ra khỏi nhà .
Mưa phùn lác đác rơi, làm nhòe đi cảnh đêm .
Không chỉ ở nơi này, cổng nhà Lục Minh Viễn cũng đang có một cơn mưa nhỏ .
Mưa tuy nhỏ nhưng gió lại to, hất đổ cái giá trong sân .
Lục Minh Viễn không che dù cũng không mặc áo mưa, kéo một đống đồ linh tinh không sợ nước như lọ hoa gốm, đồ vật inox ra sân. Anh tới tới lui lui mặc gió mặc mưa, Lâm Hạo đối lập nhìn mà rùng mình .
Anh ấy mở hành lang cửa số, hét với anh :
– Lục Minh Viễn, cậu làm gì thế hả ?
Anh vấn đáp :
– Cậu không thấy à, tôi đang thu dọn đồ vật .
Lâm Hạo phủ nhận thở dài, thầm nghĩ Lục Minh Viễn chịu kích thích quá lớn, trong thời hạn ngắn e không bình tĩnh lại được. Là đồng đội với nhau, anh gánh vác nghĩa vụ và trách nhiệm đưa tay giúp sức .
Thấy mưa dần nặng hạt, Lâm Hạo mặc áo mưa vào .
Trước khi ra ngoài, anh ấy còn dắt theo con chó nhà mình. Anh ấy muốn để Lục Minh Viễn xoa đầu chó, nghĩ về quốc tế tươi đẹp, tuyệt đối không hề rơi vào bế tắc .
Chó nhà Lâm Hạo không sợ mưa, lao ra chơi, vờn quanh Lục Minh Viễn. Có lẽ nó cảm nhận được xúc cảm con người, xoay chưa được mấy vòng liền nằm nhoài bên chân anh, tì đầu lên giày anh .
Nước mưa ào ào trút xuống, ướt sũng lông chó .
Theo triết lý, mặt trời vẫn chưa xuống núi, trời lẽ ra không tối như vậy. Nhưng lúc này mây đen giăng kín, không thấy chút ánh sáng quang đãng nào .
Lục Minh Viễn vừa kiểm kê đồ vật vừa nói với Lâm Hạo :
– Tôi định bán cả tranh và nhà đi, càng nhìn càng phiền. Chiều tôi sẽ gọi cho Giang Tu Tề, mai anh ấy sẽ đưa người tới lấy tranh .
Lâm Hạo cau mày, vốn dĩ muốn dịu dàng êm ả vì lúc bản thân thất tình cũng rất không thông thường. Nhưng nhìn Lục Minh Viễn giờ đây như vậy, anh thương vì cậu ấy đau khổ, nhưng giận vì cậu ấy hèn nhát, nhất thời anh nói hơi nặng lời :
– Có bức tranh nào của cậu không phải khó khăn vất vả cực khổ làm ra, gì mà “ càng nhìn càng phiền ” hả ?
Lục Minh Viễn hoảng loạn trong mưa, sắc mặt rất khó coi :
– Cậu đừng khuyên tôi, bán xong chúng, tôi sẽ về nước .
– Cậu tới mức đó à ?
Lâm Hạo ném dù, ngồi trên bậc thang bên cạnh có mái hiên che mưa, anh gọi một tiếng “ Hamburger ”, chó nhà anh liền lắc lư chạy tới, để lại một mình Lục Minh Viễn bình tĩnh đứng đó .
Tiếc rằng, bình tĩnh chỉ là vẻ vẻ bên ngoài .
Còn nội tâm thì tan nát tới không nhìn nổi. Lâm Hạo thầm nhủ .
– Tôi không biết Tô Kiều nói gì với cậu nhưng trạng thái này của cậu, đệch, mười mấy năm nay là lần tiên phong tôi thấy. Tôi với cậu học chung từ nhỏ, cậu đi đường bị bọn côn đồ da trắng bắt nạt, hết tốp này tới tốp khác mắng toàn lời khó nghe, cậu cũng đâu suy sụp như vầy …
Lâm Hạo nhớ tới chuyện xưa, cảm khái không thôi .
Lục Minh Viễn hồi tưởng lại, nói :
– Hồi nhỏ tiếng Anh của tôi không tốt, nghe không hiểu lời chúng mắng. Sau này học được ít từ mới mắng trở lại, đánh nhau với chúng .
Anh dọn hết toàn bộ đồ vật trong nhà ra ngoài .
Phòng khách không bày được, không đặt được, đành dọn ra sân .
Anh còn tìm được quần áo của Tô Kiều để lại trong phòng ngủ. Mùi hương quen thuộc ấy như con dao cùn, mài mòn niềm tin anh .
Lâm Hạo nỗ lực khuyên giải :
– Không phải, cậu nghe tôi nói, cậu không hề vì một người tuyệt tình mà hủy hoại đời sống của chính mình. Tô Kiều chắc như đinh không thật lòng với cậu, cậu hãy xem như một bài học kinh nghiệm, sau này nhìn thoáng hơn. Cóc ba chân khó tìm chứ gái hai chân …
Lục Minh Viễn nhớ lại lời Tô Kiều nói, mắt hiện lên ý trào phúng hờ hững :
– Cậu không hiểu thế nào là không cam tâm. Cô ấy vung tay bỏ đi, tôi không hỏi cho rõ ràng thì đời này tôi không hề ngủ yên .
Kế đó anh lại nói :
– Tự dưng tôi tìm cóc ba chân làm gì ? Cậu ví von rất không hài hòa và hợp lý .
Mới đầu Lâm Hạo kiên trì lý giải :
– Đó là một câu tục ngữ, cậu rảnh rỗi thì lên mạng nhiều vào, mở mang trình độ tiếng Trung. Đừng có ra quốc tế học mấy năm là nói tiếng mẹ đẻ cũng không xong .
Lâm Hạo phê bình không chút nể nang :
– Thật sự, bộ dạng cậu giờ đây cực kỳ giống thiếu phụ bi thảm bị gã chồng nhà giàu vứt bỏ trong phim TVB Hồng Kông, trong đầu toàn là không cam tâm. Làm người phải kiên cường ! Đội trời đạp đất, không hề ngã một lần là gục luôn chứ, hiện tại đầu óc cậu không sáng suốt, bán hết tranh, đợi khi cậu tỉnh táo lại, chắc như đinh sẽ hối hận muốn chết cho xem .
Lục Minh Viễn lại gần mái hiên, ở đầu cuối tránh được mưa chốc lát :
– Tôi không hối hận khi quen cô ấy. Chuyện bản thân từng làm, hoàn toàn có thể không chịu nghĩa vụ và trách nhiệm à ?
Anh nhìn màn mưa chi chít, nói :
– Chỉ là tâm trạng tôi rối bời hoảng sợ …
Lâm Hạo cho rằng, Lục Minh Viễn cần sử dụng chiêu thức đấm đá bạo lực để phát tiết .
Lâm Hạo vẫn chưa nghĩ xong phải làm thế nào thì hôm sau, Lục Minh Viễn lên cơn sốt cao, bệnh nằm trong nhà. Ai bảo anh dầm mưa cả tối, thần tiên cũng chịu không nổi nữa là .
Đúng lúc Giang Tu Tề đưa một đám người tới lấy tranh, thấy Lục Minh Viễn nằm trên giường ho sù sụ thì cũng không còn tâm lý lo chuyện kinh doanh thương mại, anh ấy canh giữ nơi đầu giường, nhẹ nhàng nói :
– Em nói muốn đi Nam Âu cho khuây khỏa tâm trạng, về rồi ngược lại còn nặng hơn .
Chia sẻ:
Thích bài này:
Thích
Đang tải …
Có liên quan
Source: https://evbn.org
Category: Sao Nam


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


