Nam Thần Nhà Tôi – Dương Yến – Chương 237
“Cha mẹ của cô ấy đều là giáo sư, gia đình sao lại không tốt?” Lục Văn Thù không chịu được cách nói này của cha: “Cha đừng nghiêm trọng như vậy, không phải ai cũng chạy theo đồng tiền.”
Bạn đang đọc: Nam Thần Nhà Tôi – Dương Yến – Chương 237
“ Hơn nữa chính con cũng tự thay mặt đứng tên mấy công ty, kiếm được không ít tiền, nếu cha lo ngại như vậy, ngày mai con sẽ đem CP Lục thị trả lại cho cha. ” “ Lục Văn Thù, sao dám chuyện trò với cha như vậy ? ” Cha Lục vừa tức vừa giận, vừa giơ tay lên cho Lục Văn Thù một cái tát : “ Con lặp lại một lần nữa ! ” “ Ông xã ! ” Mẹ Lục bị dọa đến sắc mặt biến hóa, bà ôm chặt cánh tay cha Lục, tránh ông lại đánh lần nữa : “ Ý Văn Thù không phải như vậy, anh ngồi xuống đã. ” Cha Lục mắng : “ Nó vị một người phụ nữa mà chống lại anh, còn không phải muốn làm phản thì là cái gì ? ” “ Nó nghĩ rằng giờ đây nó có tiền, có năng lực rồi liền không nhìn lại xem cha nó mỗi năm chi mấy trăm triệu cho nó cung ứng việc ăn mặc, học cũng học ở trường tốt nhất, nếu không nó có được như ngày thời điểm ngày hôm nay sao ? ” Một cái tát này của cha Lục rất mạnh, khóe miệng Lục Văn Thù có vết máu chảy ra, Lâm Thanh Dung muốn giúp anh lau đi, Lục Văn Thù lại dùng tay ngăn. Lục Văn Thù dùng tay gạt vết máu ở khóe miệng, bộ dáng kiệt ngạo bướng bỉnh : “ Ngài là cha, đánh con là nên làm, nếu cảm thấy chưa đủ, con đêm má trái tới cho ngài đánh tiếp. ” Lông ngực cha Lục phập phồng kinh hoàng : “ Tao mặc kệ mày muốn chơi thế nào thì chơi, muốn chơi bao lâu nhưng người mày kết hôn thì nhất định ngoan ngoãn cưới cho tao một thiên kim tiểu thư của một tập đoàn lớn, nếu không thì không có thương lượng gì hết. ” “ Con không cưới, nếu ngài muốn cưới thì tự mình đi mà cưới. ” “ Văn Thù ! ” Mẹ Lục quát lớn : “ Làm loạn đủ chưa ? Còn không xin lỗi cha con ? ” “ Là ông ấy xem thường người khác. ” Lục Văn Thù nói, mặt mũi tràn trề chán ghét : “ Cũng do tại ông ấy như thế này nên con mới không muốn kết hôn, vì tiền mà bồi thường cả đời. ” “ Mày lớn rồi, cánh trưởng thành rồi đúng không ? ” Cha Lục tức giận bật cười : “ Nếu mày cảm thấy người cha này không tốt, được, có bản lĩnh thì đừng nhận quan hệ cha con, mày tưởng tao thiếu đứa con trai này thì không được ? ” Lục Văn Thù cười lạnh : “ Ngài cho rằng tôi muốn coi ngài là cha ? Nếu không phải ngài tạo nghiệp quá nhiều, mẹ ta đã không bị bắt cóc, song thai cũng sẽ không bị mất ? ” “ Mày cút cho tao ! ” Cha Lục quát, tức giận lật cả bàn ăn. “ Ông xã anh đừng nóng giận, Văn Thù còn nhỏ. ” Mẹ Lục ôm thật chặt eo cha Lục, hướng Lâm Thanh Dung nháy mắt ra hiệu, Lâm Thanh Dung cưỡng ép kéo Lục Văn Thù đi. Bọn họ ra khỏi phòng vẫn còn nghe được tiếng vật phẩm trong nhà bị ném vỡ. Lục Văn Thù sắc mặt nặng nề, lên xe liền không nói một lời, cắm đầu lái xe, Lâm Thanh Dung cũng không có lên tiếng. Sau đó xe chạy đến bên hồ thì dừng lại. Lâm Thanh Dung xuống xe, theo cầu thang đi xuống dưới, thấy Lục Văn Thu đang dựa vào lan can châm thuốc, một tay che đằng sau bật lừa, khỏi trắng bao trùm trên khuôn mặt. Lục Văn Thù rất đẹp trai, thật sự hoàn toàn có thể điệu đàng hàng loạt phụ nữ khiến bọn họ chết mê chết mệt. “ Thật xin lỗi. ” Lâm Thanh Dung từ phía sau ôm Lục Văn Thù, nhưng trong mắt không có một chút ít áy náy : “ Em không nên về nhà ăn cơm cùng anh, nếu không đã không có chuyện như vậy xảy ra. ” “ Chuyện không tương quan em. ” Giọng nói Lục Văn Thù mang theo chút giễu cợt : “ Ông ấy là người như vậy, vì quyền lợi cả nhân, chỉ cần ông ấy thấy chương mắt đều cảm thấy không tốt. ” “ Em làm cho hai người cãi nhau. ” Lục Văn Thù xoay người, ôm cô vào trong ngực, dùng áo khoác bọc lấy khung hình cô : “ Kiểu gì cũng sẽ tranh cãi, không phải em thì cũng sẽ có cai khác châm ngòi, nào, cười một cái. ”
Lâm Thanh Dung kiễng chân lên, ngửa đầu hôn.
Lục Văn Thù đương nhiên không khách khí, lòng bàn tay giữ sau gáy cô, hôn rất thành thạo, không bao lâu, Lâm Thanh Dung chỉ hoàn toàn có thể dựa vào ngực anh thở hổn hển. “ Không nên hút thuốc lá, không tốt cho phổi. ” Lâm Thanh Dung giật điếu thuốc là trong tay Lục Văn Thù tắt đi. Lục Văn Thù vờ vịt rình rập đe dọa : “ Dám cướp đồ của anh ? Hả ? ” Lại ôm lấy Lâm Thanh Dung tiếp tục hôn, sau đó đưa cô ngồi lên ghế nghỉ ngơi, mặc dầu xung quanh có rất nhiều người qua đường nhưng cũng không ngại kéo Lâm Thanh Dung ngồi lên đùi mình. Lâm Thanh Dung đẩy một lúc lâu, thấy anh ta cười đùa không chịu buông tay, liền mặc kệ. Hai người ôm nhau ngồi cùng một chỗ, chiêm ngưỡng và thưởng thức cảnh đêm. Lâm Thanh Dung sờ tóc của Lục Văn Thù, lãnh đạm hỏi : “ Vừa rồi anh nói như vậy, anh còn có anh chị em sao ? ” “ Ừm. ” Lục Văn Thù đặt đầu lên bả vai cô, nói : “ Vốn là có. Cha anh dùng quan hệ chiếm được một dự án Bất Động Sản lớn từ một công ty, tổng giám đốc bên kia tìm người bắt cóc mẹ anh, bà ấy lúc đấy đang có thai, lại bị người bắt có rình rập đe dọa, lúc được đưa đến bệnh viện thì sảy thai, từ đó thân thể có yếu tố, không thể nào liên tục mang thai. ” “ Thương trường như mặt trận, xung đột là điều không tránh khỏi được. ” Lâm Thanh Dung thở dài : “ Nhưng bọn họ động vào vợ con là quá mức rồi, cha anh cũng không phải sai trọn vẹn. ” Lục Văn Thù hừ lạnh cười : “ Ông ta làm quá nhiều việc, nói ra sợ bẩn tai em. Nhiều lúc anh nghĩ, có phải là ông ấy tạo ác nghiệp quá nhiều vì vậy bị báo ứng lên người mẹ anh hay không ! ” “ Cha anh cũng là vì muốn đời sống của mọi người trở nên tốt hơn, anh đừng trách ông ấy. ” Lâm Thanh Dung véo tai Lục Văn Thù : “ Làm con sao hoàn toàn có thể tức giận với cha của mình, ngày mai anh quay trở lại xin lỗi ông ấy, đã biết chưa ? ” “ Không quay trở lại ! ” “ Lục Văn Thù, anh nói lại lần nữa ! ” Lâm Thanh Dung cao giọng : “ Có về hay không ? ” “ Được được, về. ” Lục Văn Thù vùi đầu chôn vào ngực cô, không biết xấu hổ tận dụng, còn nói : “ Em thời điểm ngày hôm nay mặc áo lót gì vậy ? Quá cứng. ” “ Anh còn giữ đai sống lưng của em. ” “ Chả trách anh không hề chạm vào da thịt của em. ” Lục Văn Thù ghét bỏ nói : “ Tự dưng em dùng đai sống lưng làm gì ? ” “ Em thích mặc thì làm thế nào ? ” Lâm Thanh Dung chăm nom cái đầu anh bằng một trận quyền, đánh khiến cho Lục Văn Thù gào thét đứng lên, không còn dám trêu chọc. Lục Văn Thù lại đem chiếc nhẫn kia ra, đưa tới trước mặt Lâm Thanh Dung : “ Tiểu tiên nữ, tin yêu anh, anh không hề hứa hẹn với em điều gì nhưng lúc tất cả chúng ta ở cùng nhau, anh nhất định nâng niu em, đốt xử tốt với em. ” Lâm Thanh Dung có chút chần chừ, nhưng rất nhanh toàn bộ chần chừ của cô đều bị hận thù bao trùm. “ Được. ” Cô vươn tay ra. Chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của cô, kim cương ở dưới ánh đèn sáng chói cực kỳ, Lục Văn Thù nắm tay cô hôn, sau đó lại không biết xấu hổ tiếp tục hôn cô. Giọng nói Lục Văn Thù nồng nàn quyến rũ, có chút khàn khàn : “ Đêm nay liền không về có được không ? ” Lâm Thanh Dung ngập ngừng, hỏi : “ Anh, cái kia … bảo đảm an toàn không ? Em không muốn bị cái đó … Quá xấu hổ. ” “ Anh cam kết ràng buộc rất bảo đảm an toàn, anh đã kiếm tra từ trong ra ngoài. ” Lục Văn Thù ôm cô hấp tấp vội vàng rời đi, dự tính về nhà ân ân ái ái, hiệu quả vừa mới lên xe liền nhận được điện thoại cảm ứng. Sau khi nghe điện thoại thông minh, sắc mặt Lục Văn Thù không dễ chịu như ăn phân. Anh cào bới tóc hai lần, nói với Lâm Thanh Dung : “ Nhị ca nổi điên, anh phải họp ngay. ”
“Vậy anh đi đi, nếu không em nhờ xe trở về?”
Xem thêm: Vì sao nam châm lại dính vào nhau?
“ Như vậy sao được ! ” Lục Văn Thù đưa Lâm Thanh Dung đến nhà ở, sau đó xuống xe ôm hôn cô một trận, vô cùng đáng thương nói : “ Vốn còn muốn để em an ủi anh, nguyện vọng tan vỡ. ” “ Đi anh đi đi. ” Lâm Thanh Dung đẩy Lục Văn Thù ra, khuôn mặt ửng đỏ : “ Lần sau cũng như vậy. ”
Source: https://evbn.org
Category: Sao Nam


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


