Những cô giáo làng cùng học trò học tiếng Anh xuyên lục địa

Trường THPT Hương Cần giữa huyện miền núi Thanh Sơn của tỉnh Phú Thọ, 80% học sinh đến từ những cộng đồng thiểu số. Tiết học tiếng Anh của cô giáo Hà Ánh Phượng luôn được các cô cậu tuổi mới lớn háo hức lạ kỳ. 

Cô Phượng khởi động máy tính, mở máy chiếu. Dưới lớp nhao nhao : “ Hôm nay, cô cho chúng em đến châu Phi đi cô ! ”. Cậu học trò Đinh Văn Tình yêu cầu thêm : “ Chúng em muốn gặp những bạn Kenya ”. Hai đầu Skype được liên kết. Lớp học da vàng ở Nước Ta và lớp học da màu ở Kenya gặp nhau ở những nụ cười rạng rỡ, những cái vẫy tay và lời chào tiếng Anh “ hi everybody ! ” thân thương .
Chủ đề buổi học hôm ấy là thời tiết, lớp học từ Kenya trình làng với những bạn Nước Ta khí hậu thoáng mát của Thành Phố Hà Nội Nabori, là yếu tố lý tưởng cho những khu bảo tồn vạn vật thiên nhiên hoang dã – safari hình thành và tăng trưởng. Giữa núi rừng Thanh Sơn, những học trò người Mường, Dao, Tày, Nùng … nói về khí hậu đặc biệt quan trọng của miền Bắc Nước Ta, với mùa hè nắng nóng như đổ lửa và mùa đông giá lạnh. Những ngày đông, những bạn đạp xe đến lớp trong sương mù, ra về khi mây che mờ đỉnh núi .

Nữ sinh của cô Phượng diện áo pắn ( áo ngắn ) hồng phấn có cánh thân chấm eo, áo không đơm cúc, để “ khoe ” áo báng ( yếm ) hồng sen bên trong, điểm nhấn là những hoa văn sặc sỡ nổi lên đầu cạp váy. “ Họ không khắc lên gỗ, lên đá, lên đồ gốm, lên sắt kẽm kim loại, không tạc tượng gỗ, tượng đá, không nặn tượng đất, không đúc tượng đồng mà họ dệt cái ý niệm nghệ thuật và thẩm mỹ của mình lên cạp váy phụ nữ. Cạp váy ở đây, là như tượng, như tranh ” – những cảm nhận của nhà nghiên cứu văn hóa truyền thống dân gian Từ Chi được học viên của cô Phượng “ chuyển thể ” sang tiếng Anh để trình làng với những bạn Ấn Độ .
Rồi những điệu múa, hát truyền thống lịch sử ở hai “ đầu cầu ” lần lượt vang lên. Xen kẽ những hoạt động giải trí ấy là câu hỏi cô Phượng đặt ra để học viên hai nước giao lưu, bạn nào phát âm hoặc dùng từ chưa đúng chuẩn ở đâu là cô Phượng chỉnh ngay ở đó. Mấy học viên nam còn lém lỉnh khen những bạn Ấn Độ xinh, nói tiếng Anh tốt .

Cách Trường trung học phổ thông Hương Cần hơn 100 km, cô giáo Trần Thị Thúy cũng đưa thầy cô và những lớp học ở quốc tế về với Trường trung học phổ thông Đức Hợp ( H.Kim Động, tỉnh Hưng Yên ) theo cách như vậy .
Ít nhất mỗi tháng một lần, có hôm, giờ tiếng Anh của cô trò là buổi tranh luận về bình đẳng giới với những bạn ở châu Phi. Hôm khác, học viên của cô lại được đàm đạo về biến hóa khí hậu với những bạn ở châu Mỹ. Trong những giờ học đó, học viên của cô Thúy và học viên từ những lục địa khác cùng sẵn sàng chuẩn bị những quan điểm của mình rồi biểu lộ chúng bằng PowerPoint và một số ít công cụ không tính tiền khác .
Năm trước, vào đúng ngày 8/3, học viên của cô Thúy được liên kết với một phụ nữ Nam Phi. Cô ấy đã san sẻ với học viên của cô Thúy những khó khăn vất vả gặp phải trong quy trình học tập, thao tác và cả cách mà cô ấy vượt qua để hoàn thành xong khóa học thạc sĩ. Hôm ấy, những cô cậu học trò của vùng quê Kim Động không chỉ được học tiếng Anh, mà còn hiểu rõ hơn về bình đẳng giới ở Nam Phi .

Cuối cùng, mỗi học viên làm một poster biểu lộ hàng loạt quy trình triển khai dự án Bất Động Sản. Sản phẩm của cô và trò được san sẻ trên internet và giật mình là nhận được sự chăm sóc, trao đổi của nhiều giáo viên ở Nhật Bản, Ấn Độ, Pakistan. Cô Thúy và những học viên của mình đã giao lưu với một trường học ở Nhật Bản, cả cô và trò đều thuyết trình dự án Bất Động Sản “ Save our lives from harmful pesticides ” bằng tiếng Anh trong suốt bốn tiết học .
Nhờ sự liên kết đó, học viên của cô Thúy vừa được tiếp xúc, tăng sự tự tin, dữ thế chủ động khi học ngoại ngữ, vừa có được những hiểu biết về quốc tế cũng như văn hóa truyền thống và đời sống của nhiều vương quốc khác nhau. Cô Thúy đã đặt những viên gạch tiên phong cho giấc mơ trở thành công dân toàn thế giới của nhiều học viên ở Trường trung học phổ thông Đức Hợp .

Cô Phượng là người Mường, cô Thúy là con nhà ngư phủ. Cả hai đều “ chân trần ” bước ra quốc tế và cả hai đều có chung khao khát là phải làm thế nào để tăng tính tò mò, phát minh sáng tạo cho học viên, “ giúp những em hoàn toàn có thể sử dụng bộ não tuyệt vời của mình ” .
Là thạc sĩ ngôn từ Anh, tuy nhiên cô giáo bản Mường Hà Ánh Phượng đã chọn về lại quê, dạy tiếng Anh cho học viên miền núi. Cô Phượng muốn học viên của mình dù nghèo hay đến từ những hội đồng thiểu số đều cần được học tiếng Anh một cách tốt nhất .
Cô nhận ra : “ Việc học tiếng Anh tốt phải mở màn từ môi trường học tập tốt. Nên tôi đã khám phá và chọn cách học trực tuyến trải qua forum giáo viên quốc tế. Bởi học viên sẽ được tiếp xúc và khám phá văn hóa truyền thống với những bạn đồng trang lứa trên toàn quốc tế, chứ không phải theo kiểu có một ông Tây nào đó chuyện trò với học viên ” .

“ Các buổi học như vậy tiết kiệm ngân sách và chi phí được rất nhiều, bởi nguồn giáo viên trên forum rất chất lượng và được liên kết ngặt nghèo. Các thầy cô muốn tham gia chỉ cần một thông tin tài khoản Skype, máy tính thì phần nhiều giáo viên nào cũng có. Một đường truyền không thay đổi và một buổi học là thầy cô nào cũng hoàn toàn có thể làm được ”, cô Phượng san sẻ .
Còn cô giáo Thúy – một trong 50 giáo viên toàn thế giới được Microsoft vinh danh thì bảo, với cô, một giáo viên thành công xuất sắc là dấu cộng của hai yếu tố : yêu nghề và có năng lực tương hỗ học viên của mình một cách tốt nhất, để học viên tò mò và đạt được tri thức theo cách riêng của từng bạn .
Và khi người thầy biết cách sử dụng công nghệ thông tin làm phương tiện đi lại tương hỗ, thì việc học tập của học viên sẽ hiệu suất cao hơn rất nhiều .

Bài: Ngọc Minh Tâm

Thiết kế: Hoàng Triết

Source: https://evbn.org
Category: Đào Tạo