Yêu của trẫm – Chương 27
Chương 27: Nghi ngờ
Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Cao Nguyên Linh ngồi ở phía trên, cụp mắt xuống, sắc mặt không nhìn ra vui giận.
Hà Thường An quỳ bên dưới, mồ hôi ướt áo, vừa do đau vừa do sợ: “Đồ nhi quả thật không biết Hoàng Thượng ra khỏi thủy các kia như thế nào, đồ nhi chưa từng rời đi một bước nào cả, cho đến khi tiểu thư Ngụy gia đến thủy các, nô tài tự mình dẫn nàng ta vào mới phát hiện Hoàng Thượng đá biến mất… Áo khoác vẫn còn ở mép giường.”
“Đồ nhi vội vàng cho người đi tìm một vòng, nhưng chưa từng thấy ai cả. Sư phụ, sư phụ nhất định phải tin tưởng đồ nhi…” Cả người Hà Thường An run rẩy, sợ hãi đến mức liên tục quỳ lạy.
Cao Nguyên Linh nhàn nhạt nói: “Ta đã hỏi nội thị gặp được Hoàng Thượng ở ven hồ. Hắn ta gặp Hoàng Thượng cũng chỉ tốn thời gian uống cạn chén trà, chỉ nói Hoàng Thượng thấy hắn ta liền nói khát, đuổi hắn ta đi lấy nước ô mai, sau đó còn ăn hết một nửa ly đá bào kia. Có thể đoán được Hoàng Thượng ra ngoài xấp xỉ lúc các ngươi rời đi, ta thấy ngươi càng nói càng không có lý.” Ông ta cũng không tin Hoàng Thượng vô duyên vô cớ có thể biến mất trước nhiều người phục vụ như vậy.
Rượu bào thai hươu mình đã sai người thử qua rồi, cho dù là liệt nữ trinh tiết uống vào cũng phải đỏ mặt tới mang tai. Hoàng đế còn trẻ, uống một lượng như vậy sao chỉ có thể thấy mỗi khát được? Nhất định có người cắt giảm lượng dùng, còn cố ý thả Hoàng đế trở về tiệc rượu.
Câu trả lời chỉ có một, chính là Hà Thường An đang nói dối.
Gã thay lòng.
Cao Nguyên Linh nhìn chằm chằm Hà Thường An, ánh mắt giống như bôi độc.
Là đầu quân cho Thái hậu? Hay chỉ là đồng tình với Hoàng đế?
Nhìn Hoàng Thượng có vẻ không biết gì, dù sao vẫn còn trẻ, không che giấu được suy nghĩ. Bởi vì mình phạt Hà Thường An, làm mất mặt Hoàng Thượng, cho nên mới cố ý viết “Tang Loạn Thiếp” để hả giận. Nếu biết thì sẽ không để lộ dấu vết như thế…
Thái hậu vẫn luôn đặt sự chú ý lên tỷ muội Tôn gia, là cố làm ra vẻ dụ mình vào hố sao?
Cao Nguyên Linh bỗng nhiên cười một tiếng, đứng dậy đi xuống, tự mình đỡ Hà Thường An dậy: “Khẩn trương gì, đánh ngươi chủ yếu là vì tiện ăn nói với Hoàng Thượng cùng Thái hậu. Ngươi là ta tự tay dạy ra, học trò mà ta tín nhiệm nhất, sao ta có thể hiểu nhầm ngươi được?”
“Yên tâm đi, rượu bào thai hươu kia vốn dĩ đã được ta thay đổi, chỉ thêm chút thịt thung dung(*), Hoàng Thượng uống sẽ chỉ bổ trung ích khí, cảm thấy hơi nóng ran thôi, không có gì đáng ngại. Nhưng mà Ngụy đại nhân quyền cao chức trọng, tạp gia không tiện từ chối, không thể làm gì khác hơn là diễn cho Ngụy đại nhân nhìn. Lại sợ ngươi không diễn được trước mặt Ngụy tiểu thư cho nên mới không nói với ngươi.”
(*) Một loại thuốc Đông y chuyên chữa mấy bệnh về yếu sinh lý, sinh dục
“Chuyện hôm nay cũng đã xong rồi, là Hoàng Thượng tự rời đi, cũng không phải là chúng ta không hết lòng, chắc Ngụy đại nhân cũng sẽ không quá trách tội tạp gia… Haiz, ngươi không biết đâu, bây giờ cuộc sống của sư phụ ngươi cũng không tốt lắm. Đám đại nhân ngoài kia đều là người có học, có ai dễ chung đụng đâu? Nghe người này lại đắc tội người khác, huống chi trong cung còn có Tôn thái hậu để ý đến tạp gia. Tôn thái hậu và mấy vị Tướng gia Nội Các không hợp nhau, giờ Hoàng Thượng đã lớn, sắp phải thành hôn, Thái hậu nương nương và mấy vị Tướng gia Nội Các không hợp chúng ta kẹp ở giữa cũng khó làm.”
Hà Thường An ngẩn ra, Cao Nguyên Linh vẫn vỗ vai gã một cái: “Mặc dù khiến Thường An ngươi phải chịu chút đau khổ da thịt, nhưng tạp gia sẽ không quên ngươi. Yên tâm, không thiếu được chỗ tốt của ngươi. Ngươi nhìn xem hôm nay ta nói muốn đánh ngươi, Hoàng Thượng còn che chở, không cho phép ta phạt ngươi, có thể biết được trải qua lần này, Hoàng Thượng càng thêm tin tưởng ngươi. Ngươi đó, cứ tiếp tục ở trong Tử Vi Cung đi, nói không chừng ngày nào đó sư phụ còn phải dựa vào ngươi nữa.”
Sắc mặt Hà Thường An buông lỏng một chút, hiển nhiên tin là thật: “Thì ra là như vậy… Khó trách, khó trách ta nói Hoàng Thượng lại có thể rời đi dễ dàng thế. Chắc là sư phụ sắp xếp những người khác. Đồ nhi không hoàn thành chuyện ngài dặn dò, trong lòng sợ hãi…”
Gã thở nhẹ nhõm một cái thật dài, trên mặt Cao Nguyên Linh vẫn là nụ cười hiền lành: “Sợ cái gì, sư phụ ngươi đã bao giờ hại ngươi chưa? Bây giờ ngươi cũng là chủ quản một cung rồi, Hoàng Thượng đã lớn, sắp phải thành hôn, đến lúc đó Hoàng Thượng Hoàng hậu đều tin tưởng ngươi, đợi đến khi Hoàng Thượng thân chánh liễu thì cuộc sống an nhàn của ngươi cũng đến rồi! Tương lai đẹp biết bao!”
Hà Thường An không khỏi cũng có chút ước mơ: “Đều là ân sâu của sư phụ…”
Cao Nguyên Linh cười nhạt trong bụng, chỉ phủi ống tay áo của gã: “Ngươi xuống nghỉ ngơi đi, dưỡng thương cho thật tốt. Chỗ ta có thuốc trị thương thượng hạng, ngươi trở về bảo đám tiểu nhân bôi thuốc cho. Tuy rằng bị thương nhưng vẫn phải phục vụ Hoàng Thượng thật tốt. Nếu lung lạc được lòng Hoàng Thượng thì ắt có chỗ tốt của ngươi.”
Rốt cuộc trong lòng Hà Thường An đã ổn định lại, vội vàng cười nói: “Chỗ ta cũng có thuốc trị thương, không dám nhận thuốc sư phụ ban. Vậy đồ đệ đi về trước.”
Gã khập khễnh từ từ lui ra ngoài, trên mặt Cao Nguyên Linh vẫn luôn là nụ cười rợn tóc gáy kia.
Ngày hôm sau không cần vào triều, sáng sớm Tiêu Yển đã đến Từ Phúc Cung dùng bữa với Thái hậu.
Sáng sớm Tôn thái hậu thấy Tiêu Yển đến vấn an, lại đọc hai chương Lễ Ký hắn chép đẹp đẽ, chút không thoải mái trong lòng cuối cùng đã tốt hơn chút, cộng thêm hai tỷ muội Tôn Tuyết Tiêu, Tôn Tuyết Châu lại đang ở bên cạnh, khó mà nói Hoàng Thượng cái gì, chỉ hỏi Tiêu Yển: “Hôm nay người đã khá hơn chưa? Ta đã nói Hà Thường An bình thường ngơ ngơ ngác ngác, thiếu chút thông minh, nếu không để Ngô Tri Thư qua phục vụ ngươi mấy ngày.”
Ngô Tri Thư ở một bên đổ mồ hôi lạnh, giống lời Hoàng Thượng nói hôm qua như đúc, nhưng gã lại không dám lên tiếng, dẫu sao lúc này cũng không thể nói cái gì được.
Tiêu Yển chắp tay nói: “Cảm ơn mẫu hậu lo lắng, Hà Thường An chỉ bị đánh mấy trượng, ngày mai là có thể tiếp tục làm việc được. Ngô Tri Thư là thân tín đắc lực bên cạnh mẫu hậu, phục vụ mẫu hậu vô cùng chu đáo, nhi tử không dám dùng. Nếu không mẫu hậu không có người hầu hạ, Từ Phúc Cung xảy ra chuyện gì thì nhi tử biết sống làm sao?”
Tôn thái hậu cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới. Bình thường bà ta rất để ý đến sinh hoạt, Ngô Tri Thư có thể phục vụ tốt bà ta cũng là bởi vì có thể nhớ những yêu cầu kia của bà ta. Ví dụ như nước phải ấm thế nào, làm trà bánh phải cho bao nhiêu đường, lúc nào ăn chay lúc nào đọc kinh, mọi thứ đều rất chu đáo. Nếu đổi người khác đúng là không quen, cứ dùng cũng được. Bà ta chỉ vẫy tay gọi Tôn Tuyết Tiêu và Tôn Tuyết Châu tiến lên bái kiến hắn: “Đêm qua phu nhân Thừa Ân Hầu trở về, ta giữ hai cô nương lại trong cung ở cùng ta mấy ngày. Tuyết Tiêu thường xuyên vào cung, nhưng đây lại là lần đầu tiên của Tuyết Châu. Tuyết Châu nhỏ hơn Tuyết Tiêu một tuổi, lớn hơn Hoàng Thượng hai tuổi, tới bái kiến Hoàng Thượng đi.”
Tôn Tuyết Châu dè đặt đi theo Tôn Tuyết Tiêu tiến lên hành lễ, Tiêu Yển ôn hòa nói: “Hai vị biểu tỷ chăm sóc mẫu hậu vất vả rồi. Ở trong cung có quen không? Hôm qua chơi có vui không?” Lại gọi Ngô Tri Thư: “Nếu hai vị biểu tỷ đã ở đây, mang hai quả cầu lưu ly Nội Tạo Giam mới đưa đến cho biểu tỷ. Trẫm nhớ là một xanh một lam, óng ánh trong suốt, rất thích hợp cho hai vị biểu tỷ thưởng thức.”
Ngô Tri Thư vội vàng phái người đến kho lấy, quả nhiên bên trong hộp là hai quả cầu lưu ly sáng long lanh vô cùng đáng yêu. Hai tỷ muội nhà họ Tôn vội vàng cảm ơn Hoàng Thượng ban thưởng. Tôn thái hậu thấy bầu không khí hòa hợp liền nói: “Sắp đến giờ học của ai gia rồi, phải đi tụng kinh trước Phật. Hoàng Thượng hãy dẫn hai vị biểu tỷ ra vườn đi dạo một chút, hôm qua nhiều người, chắc là vẫn chưa được dạo chơi.”
Tiêu Yển đáp, sau đó đứng dậy dẫn hai vị tiểu thư Tôn gia đi, lại sai người đến lương đình trong ngự hoa viên chuẩn bị trước. Tôn Tuyết Tiêu thường xuyên nhìn thấy Tiêu Yển, biết mặc dù hắn ít nói nhưng vẫn luôn ôn hòa khiêm tốn. Đây là lần đầu tiên Tôn Tuyết Châu thấy tiểu hoàng đế trong truyền thuyết, có chút luống cuống, chỉ biết theo sát Tôn Tuyết Tiêu.
Trong vườn hoa xuân tươi tốt, đám cung nhân đang bày biện điểm tâm trong lương đình ven hồ. Tiêu Yển sai người cầm cần câu ba sào tới, vừa câu cá vừa hàn huyên với hai tỷ muội Tôn gia.
Tướng mạo hắn vốn đã rất đẹp, mấy ngày nay lại có kỳ ngộ, thân hình nẩy nở khỏe khoắn hơn. Tuy có pháp thuật che chắn của Vu Yêu, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt sáng sủa, thần thái như băng ngọc của hắn. Tôn Tuyết Châu nhìn thấy vậy chỉ cảm thấy không giống thiếu niên quan gia bình thường hay gặp lắm, lúc nhìn sang Tôn Tuyết Tiêu đang quay mặt về phía Tiêu Yển, không khỏi sinh lòng hâm mộ.
Trước kia chỉ nghe đồn rằng tiểu Hoàng đế hèn yếu bình thường, nhiều bệnh ít nói, hôm nay xem ra rõ ràng là một thiếu niên nhã nhặn, lời nói lịch thiệp, cử chỉ ung dung, vừa ôn hòa vừa không mất đi sự cao quý.
Tôn Tuyết Tiêu cũng có cảm giác này, nàng ta chỉ cảm thấy hôm nay Tiêu Yển vô cùng ôn hòa. Nếu là lúc trước, có lẽ nàng ta sẽ cảm thấy là Hoàng Thượng hiếu thuận, nghe lời Thái hậu răm rắp mà đi chơi cùng tỷ muội các nàng.
Nhưng mà mấy ngày nay, Hoàng đế cứu Kỳ Viên đến bên cạnh mình, sau đó lại đưa hắn ta ra cung xuất gia thay vua. Hơn nữa nghe nói hôm qua còn khiến nội giám Cao Nguyên Linh nổi giận lôi đình trừng trị cả Tử Vi Cung. Mặc dù không biết rốt cuộc Hoàng đế đã làm cái gì, nhưng cũng có thể chứng minh hắn không phải là bù nhìn cái gì cũng nghe theo Thái hậu.
Như vậy Hoàng Thượng nghĩ thế nào về Hoàng hậu tương lai là mình đây?
Hắn sẽ nghe theo Thái hậu cưới mình làm Hậu thật sao?
Mặt ngoài Tôn Tuyết Tiêu vẫn luôn đáp lời câu có câu không với Tiêu Yển, thật ra trong lòng không hề bình tĩnh, lại nghe được Tiêu Yển hỏi: “Hôm qua trong tiệc ngắm hoa có một cô nương mặc đồ màu đỏ thẫm, khuôn mặt tròn trịa như trăng, không biết hai vị biểu tỷ có biết là khuê tú nhà nào không?”
Tôn Tuyết Tiêu ngẩn ra, Tôn Tuyết Châu đã trợn to hai mắt, suy nghĩ một chút rồi nói: “Váy lụa màu đỏ? Đó là tiểu thư Ngụy gia đúng không? Là nhà của Đại học sĩ Văn Uyên Các – Ngụy Bảo Sơn, đứng hàng thứ tư, chúng ta cũng gọi nàng ta là Ngụy tứ nương.”
Tiêu Yển cười một tiếng: “Hóa ra là nhà Ngụy đại học sĩ, trẫm đúng là không ngờ được, da mặt Ngụy đại học sĩ khá đen, không ngờ con gái ông ta lại không giống ông ta chút nào.”
Trong lòng Tôn Tuyết Tiêu sinh ra một cảm giác quái dị, nhưng trên mặt vẫn cười đáp lời: “Ngụy tứ nương gia truyền sâu xa, học vấn cực tốt, viết thơ rất hay, là một tài nữ.”
Tiêu Yển gật đầu cười nói: “Xem ra biểu tỷ có quan hệ rất tốt với thiên kim Ngụy gia.”
Tôn Tuyết Tiêu nhìn nụ cười thoải mái của Hoàng Thượng, cảm giác kỳ quái trong lòng càng cao.
Tiêu Yển lại không nói về đề tài này quá lâu, giống như chỉ thuận miệng hỏi một chút. Sau đó hắn lại hỏi vài chuyện ở Thừa Ân Hầu phủ, cực kỳ quan tâm ôn hòa.
Sau khi câu được vài con cá, thấy mặt trời đã lên giữa đỉnh đầu, Tiêu Yển liền đứng dậy trở về cung, để nội thị đưa hai vị Tôn tiểu thư trở về chỗ Thái hậu.
Tôn Thái hậu thấy các nàng trở về với tâm trạng thoái mái thì hỏi Hoàng Thượng đối xử với các nàng như thế nào, đi chơi ở đâu, câu mấy con cá, Hoàng Thượng nói cái gì.
Tôn Tuyết Tiêu không nói gì, nhưng Tôn Tuyết Châu lại ngây thơ hồn nhiên nói: “Hoàng Thượng hỏi về Ngụy tứ nương, nói là hôm qua có khuê tú nhà nào mặc váy đỏ, nghe nói Tuyết Tiêu tỷ có quan hệ rất tốt với nàng ta, còn rất tán thưởng nữa.”
Sắc mặt Tôn Thái hậu bỗng nhiên trầm xuống: “Con gái của Ngụy Bảo Sơn? Sao Hoàng Thượng lại để ý đến nàng ta?”
Tôn Tuyết Châu nói: “Đúng vậy, tuy vị thiên kim Ngụy gia có học vấn tốt, nhưng nếu bàn về tướng mạo thì còn kém xa tỷ tỷ.”
Tôn Tuyết Tiêu đảo mắt nhìn nàng ta một cái, Tôn Tuyết Châu bỗng nhiên thấy sợ hãi, không dám nói thêm gì nữa.
Tôn Thái hậu cười lạnh, quay đầu liếc nhìn Ngô Tri Thư. Ngô Tri Thư hiểu ý, rất nhanh đã đi xuống.
Chỉ một lúc sau, quả nhiên đã hỏi thăm trở lại: “Nghe nói hôm qua thiên kim Ngụy gia đi đến thủy các bị lạc đường, là Hà Thường An dẫn nàng ta về tiệc rượu, hình như vì thế mà đã lơ là hầu hạ Hoàng Thượng, Cao Nguyên Linh mới phạt gã hai mươi trượng.”
Tôn Thái hậu nhàn nhạt nói: “Ồ? Đã kiểm tra thủy các kia chưa? Có phát hiện thứ đồ thiếp thân gì ở đó… Hoặc là vài thứ khác ví dụ như tóc…”
Tôn Tuyết Châu chưa hiểu, chỉ tò mò nghe. Tôn Tuyết Tiêu lại lập tức đỏ bừng mặt, bên tai nóng lên.
Ngô Tri Thư liền vội vàng giải thích: “Không có, nô tài đã kiểm tra qua. Lúc ấy Hoàng Thượng chỉ rời đi thay quần áo, rất nhanh đã trở về chỗ ngồi. Thiên kim Ngụy gia đến thủy các tản bộ, lúc trở về vị trí cũng chỉ mất thời gian uống cạn chén trà, ăn mặc chỉnh tề. Thủy các cũng vô cùng sạch sẽ.”
Tôn Thái hậu cau mày, Ngô Tri Thư nói: “Có cần truyền Cao Nguyên Linh, Hà Thường An tới hỏi không ạ?”
Tôn Thái hậu cười lạnh một tiếng: “Sao mà hỏi ra được? Cao Nguyên Linh đã sớm cứng rắn, bây giờ đến lượt ai gia phải dựa vào ông ta rồi.”
Ngô Tri Thư suy nghĩ một chút, nói nhỏ: “Cũng không trách nương nương tức giận, nô tài còn nghe thấy vài lời bàn tàn về Cao công công, công khanh cả triều, nửa vào cửa ta.”
“Choang!” Tôn Thái hậu trực tiếp ném chén ngọc trong tay xuống đất.
Hai tỷ muội Tôn gia sợ hãi đứng lên không dám nói lời nào.
Mặt mũi Tôn Thái hậu vặn vẹo: “Hoạn quan ngông cuồng!”


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


