Soạn bài Viết bài Tập làm văn số 1 – Văn tự sự – Ngắn gọn nhất>

Lựa chọn câu để xem giải thuật nhanh hơnLúc xếp hàng, ai ai cũng đều đứng nghiêm chỉnh để đi vào lớp. Bước vào lớp học, tôi thấy rất tuyệt vời vì bàn và ghế được sắp xếp ngăn nắp, ngăn nắp. Các lớp khác cũng đều như vậy. Tôi nghe nói bên Nhật, ngày toàn dân đưa trẻ đến trường, ai ai cũng trong thời điểm tạm thời gác việc làm của mình để tham gia buổi lề khai giảng năm học mới. Đối với người Nhật, đó chính là ngày quan trọng nhất. Tới khi gặp cô giáo chủ nhiệm, tôi cứ sợ ràng cô sẽ rất nghiêm khắc và rất dữ cho tới khi qua tiết học tiên phong thỉ tôi mới biết rằng cô là một cô giáo rất nhiệt tình trong việc giảng dạy, hiền lành, yêu thương và tận tình giúp đờ chúng tôi trong việc học tập. Sau khi học hết ngày tiên phong thì tôi lại mong ước ngày hôm sau mau mau đến để tôi được đi học và mày mò nhiều điều mê hoặc hơn nữa .Sáng hôm đó, tôi thức dậy thật sớm và vệ sinh cá thể xong, tôi tự mặc quần áo của mình, đeo cặp sách sẵn sàng chuẩn bị. Ọuang cảnh trên con đường thật lạ mắt, khác hẳn so với trước đây, mọi thứ xung quanh đều được đổi khác. Từ những bãi đất trống đã thành những ngôi nhà lớn, từ những con đường hẹp đã trở thành một con đường thoáng rộng, thoáng mát. Khi đến trường, tôi thấy ngôi trường “ Ôi chao, sao to lớn quá vậy ? ” Kèm theo đó là một sự quá bất ngờ trên khuôn mặt của tôi. Tôi bị choáng ngợp và không dám bước vào nhưng khi thấy ai ai cũng đang vui tươi bước vào thì tôi lại suy nghĩ lại, bước qua cánh cổng đó là một quốc tế kì diệu sẽ mở ra. Thế giới kì diệu ấy sê giúp tất cả chúng ta khôn lớn, biết được những kỹ năng và kiến thức cần có và quen biết được nhiều bạn hữu mới, thầy cô mới, mang đến cho ta biết bao điều mê hoặc .

Vào tối hôm trước khi buổi tựu trường đầu tiên của tôi, ba tôi chuẩn bị cặp sách, mẹ thì ủi quần áo để chuẩn bị cho tôi đi học vào ngày mai. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng. Tôi thì háo hức đợi đến ngày mai vì đó cũng chính là sự tự hào của bố mẹ. Mong ước của họ là thấy con mình được cắp sách đến trường.

Đã mấy năm trôi qua rồi, giờ đây tôi đã khôn lớn. Như thể nghe thấy tiếng trống vang lên buổi tựu trường tiên phong của tôi và tôi cũng tưởng rằng điều đó như vừa mới xảy ra thôi .Có một kỉ niệm giữa tôi và mẹ khiến cho tôi nhớ mãi đó là vào một buổi chiều trời sắp mưa to nhưng tôi lại đi chơi. Mẹ bảo tôi đừng đi nhưng tôi vẫn trốn đi chơi. Đang chơi mải mê thì trời mưa tầm tã nhưng vì ham chơi, đang lao vào cuộc vui nên tôi cứ thế mà liên tục chơi, người tôi ướt sũng cả. Tối hôm đó, bố đi công tác làm việc nên chỉ có mẹ con tôi ở nhà. Vì ướt người vì vậy tôi đã bị cảm lạnh rất nặng. Ngoài trời thì mưa rất lớn, nhưng mẹ vẫn chạy trong mưa để mua thuốc cho tôi uống. Nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi rơi nước mắt vì thương xót cho mẹ. Cả đêm đó mẹ đã tận tình chăm nom tôi mà không hề trách mắng vì tôi đã cãi lời mẹ. Khi thấy đôi mắt lộng lẫy của mẹ buồn rầu thì tôi rất thối hận, dằn vặt trong lòng mình. Tối hôm sau, tôi thấy mẹ ngủ thiếp đi bên giường của tôi. Tôi bí mật ôm mẹ và hứa với lòng rằng : “ Con sẽ không khi nào cãi lời mẹ nữa đâu, con hứa đó “. Qua kỉ niệm này, tôi càm thấy yêu mẹ nhiều lắm .Mẹ tôi rất tuyệt vời. Người tôi yêu quý có một mái tóc dài mượt và đen óng ả. Mái tóc ấy khoác lên một khuôn mặt hình trái xoan rất đẹp. Thêm vào đó là một đôi mắt lộng lẫy như hai hòn bi ve. Ôi ! Khuôn mặt ấy là một khuôn mặt của thiên thần mặc dầu da có đôi ba nếp nhăn vì khổ cực chăm nom cho mái ấm gia đình tôi. Không những vậy mẹ còn có một đôi bàn tay khôn khéo, êm ả dịu dàng. Nhờ đôi bàn tay này mà mẹ đã nấu được những món ăn cho mái ấm gia đình tôi. Không chỉ đẹp về ngoại hình mà mẹ còn đẹp về tính cách nữa. Mẹ tôi rất nhân hậu và tốt bụng. Mẹ tôi là một người rất yêu thương mái ấm gia đình của mình nên tôi yêu mẹ nhiều lắm. Vì mẹ đã thân mật và chăm nom tôinên kỉ niệm giữa tôi và mẹ có rất nhiều điều đáng nhớ .Đó là bài ca dao nói về công lao to lớn của những bậc sinh thành. Để sinh được tất cả chúng ta và dạy dỗ tất cả chúng ta nên người, cha me đã phải hi sinh rất nhiều. Vì thế, tất cả chúng ta cần phải ghi nhận kính trọng và quý mến cha mẹ của mình. Tôi cũng vậy. Tôi rất yêu thương cha mẹ tôi nhưng người mà tôi ghi nhớ trong lòng nhiều nhất chính là mẹ thân yêu .

Đề 3

Video hướng dẫn giải

Tôi thấy mình đã khôn lớn

Bài làm

Thời gian trôi đi nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp ta trưởng thành hơn cả về sức khỏe thể chất, niềm tin và chắp cánh cho ta những tham vọng, những hy vọng vào tương lai. Giống như mọi người, dòng xoáy của thời hạn cho tôi sự trưởng thành để một ngày tôi chợt nhận ra : “ Tôi đã lớn khôn ” .
Con người tôi đang ngày càng lớn lên theo năm tháng. Nhớ ngày nào, tôi còn là con bé con nhút nhát chỉ biết tò tò theo sau chân mẹ, thế mà giờ đây, cô nhóc ấy đã trở thành một học viên Trung học cơ sở, cao hơn cả mẹ. Tôi không chỉ lớn hơn mà tầm tay cũng xa hơn trước. Tôi có thế thuận tiện lấy những cuốn từ điển trên giá cao nhất xuống, hoàn toàn có thể giúp mẹ treo quần áo lên mắc tủ mà không cần bắc ghế, có thế giúp bố khiêng thang lên gác thượng để sửa ăng-ten, hoàn toàn có thể đi hết một đoạn đường núi dài không cần có ai dắt hay cõng … Những việc ấy hồi nhỏ tôi chưa đủ sức thì giờ đây đều trở nên đơn thuần, thuận tiện. Tôi cũng không còn cảm thấy tự hào khi giúp cha mẹ làm những việc làm nhà nữa, tổng thể đều đã trở thành những việc làm thường ngày của tôi, không có gì khó khăn vất vả hay quá sức cả. Cái cảm nhận mình đang lớn lên bắt đầu so với tôi còn rất mơ hồ nhưng càng lúc tôi càng nhận thức được rõ ràng hơn .
Tôi không riêng gì lớn lên ở thể xác mà còn lớn lên trong tâm lý của mình. Trước đây, tôi chỉ biết đến trường và học theo những bạn mà chẳng cần lo nghĩ xa xôi gì hết. Ngay cả việc vào học trường cấp hai, tôi cũng để cho cha mẹ quyết định hành động. Hồi đó, tôi hầu hết phụ thuộc hết vào cha mẹ nhưng từ từ, tôi cũng biết tự lo cho mình. Sau mỗi học kì, tôi biết tự xem lại hiệu quả học tập của mình, so sánh với những bạn khác và tác dụng năm học trước đế rút kinh nghiệm tay nghề cho mình tân tiến hơn. Trong một tập thế mà ý thức thi đua luôn được tôn vinh, tôi cũng đã học tập được rất nhiều tò những bạn mình. Tôi biết rằng không ai có thế hiểu mình cần gì hơn chính bản thân mình. Tôi đã có tâm lý và quan điểm riêng, tôi có thế tự lo cho mình. Không giống như lúc còn nhỏ ( luôn hành vi theo bản năng và ý muốn của riêng mình ), tôi hiểu rằng không hề không chú ý quan tâm tới mọi người xung quanh. Tôi đang học cách sống để không phải tranh giành, học cách nhường nhịn và gật đầu tâm lý của người khác. Mỗi người nhìn nhận tâm lý theo một chiều hướng khác nhau, điều thiết yếu là tôi biết khi nào cần hiểu và khi nào cần thuyết phục cho người khác hiểu mình .
Từ sự khôn lớn ấy, tôi cũng tự đặt cho mình những tham vọng. So với khi còn nhỏ thì những mong ước ấy đã không còn chỉ là những ý muốn bộc phát, mơ mộng, viển vông nữa. Thời gian đã cho tôi sự chín chắn trong những quyết định hành động cho tương lai. Trước kia, mong ước của tôi có nhiều vô số mà giờ đây tôi cũng không còn nhớ hết nữa. Khi ấy, tôi chỉ biết nhìn mọi thứ một cách đơn thuần, thấy ai làm gì hay hay thì cũng mong ước mình có thế làm được như vậy. Thế nhưng giờ đây thì tôi hiểu rằng chẳng có tiềm năng nào hoàn toàn có thể đạt được một cách đơn thuần mà không cần có cố gắng nỗ lực của chính mình. Tôi chẳng mấy khi nghĩ tới những điều con nít như khi còn nhỏ mà tâm lý rất kĩ để tự nhìn nhận năng lực của mình và đặt ra một tiềm năng chắc như đinh. Tôi không muốn phải biến hóa mơ ước của mình mặc dầu tôi có lớn hơn nữa. Hiện nay, tôi vẫn chưa biết tham vọng lớn nhất trong tương lai của mình là gì nhưng khi đã hoàn toàn có thể quyết định hành động được, tôi sẽ luôn hy vọng và nỗ lực rất là để đạt được .
Nhưng tham vọng ấy càng lớn bao nhiêu, tôi càng nhận thức được nghĩa vụ và trách nhiệm của mình bấy nhiêu. Trước hết, tôi cần có bổn phận so với những người xung quanh. Là một người con, tôi phải nỗ lực phấn đấu trưởng thành để không phụ công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà. Là một người trò, tôi phải nỗ lực học tập, tu dưỡng đạo đức xứng danh với sự dạy dỗ của những thầy cô giáo. Là một người bạn, tôi cần học tập và giúp sức những bạn của mình để cùng văn minh hơn … Tôi hiểu rằng bất kể ai cũng có nghĩa vụ và trách nhiệm riêng. Khi tôi đã là một học viên khoác trên người bộ đồng phục của trường Đường Chu Văn An thì đi đâu tôi cũng là đại diện thay mặt cho ngôi trường của mình. Tôi hiểu rằng mọi người hoàn toàn có thể nhìn nhận và nhìn nhận ngôi trường thân yêu theo những hành vi ứng xử của tôi. Khi tôi là một người TP.HN thì tôi là đại diện thay mặt cho con người thủ đô hà nội và khi tôi là người Nước Ta thì tôi cũng là đại diện thay mặt cho cả dân tộc bản địa mình. Càng tâm lý về những nghĩa vụ và trách nhiệm ấy tôi cũng cảm nhận được sức nặng đặt trên vai mình .

   Sự trưởng thành của tôi không chỉ bản thân tôi biết mà mọi người xung quanh cũng đều công nhận. Hè vừa rồi, nhà nội tôi có một niềm vui rất lớn: Người bác của tôi đã sống bên Mĩ gần hai mươi năm cùng với hai cô con gái đã trở về thăm quê hương. Suốt thời gian ấy, bác và hai chị sống ở nhà tôi, bà tôi cũng dọn từ quê ra. Ở nhà nhộn nhịp, đông vui hơn nên công việc cũng nhiều hơn trước. Trong khi bố mẹ vẫn phải đi làm, còn chị Thu thì đang thi học kì, chỉ có tôi ở nhà cùng bác tiếp khách và dọn dẹp nhà cửa. Tôi đã cố gắng làm được nhiều việc nhà để bác và bà được nghỉ ngơi. Một hôm, trong bữa cơm bác đã khen tôi làm bố tôi rất vui và hài lòng. Tối hôm đó, trước khi tôi đi ngủ, mẹ nói với tôi:

– Con gái mẹ đã lớn nhiều rồi đấy !
Tôi sung sướng đi vào giấc ngủ không chỉ vì lời khen của mẹ hay của bác mà vì niềm vui khi thấy cha mẹ tự hào về mình – có nghĩa là tôi đã lớn khôn. Cho dù nghĩa vụ và trách nhiệm có to lớn tới đâu, mặc dầu tham vọng còn là một khoảng cách rất xa và khó khăn vất vả, tôi vẫn sẽ không ngừng nỗ lực, bởi tôi biết rằng xung quanh mình vẫn còn những người thân yêu luôn chuẩn bị sẵn sàng trợ giúp tôi bất kể khi nào .

Loigiaihay.com

Source: https://evbn.org
Category: Bài Tập