CÓ THỂ CHỨNG MINH, TÔI THÍCH EM – LustAveland – Truyện ngôn tình, đam mỹ, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục

#Review
CÓ THỂ CHỨNG MINH, TÔI THÍCH EM

Tác giả: Thất Bảo Tô
Thể loại: Hiện đại, tình thầy trò, yêu thầm, thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, cảm động, thanh khiết sạch sẽ, HE
Độ dài: 34 chương
Tình trạng: Hoàn edit.
______

Cách đây một năm bốn tháng, tôi từng viết trong bài review một câu như thế này : “ Yêu thầm giống như một chén trà sen, người ngoài nhìn vào chỉ mường tượng ra vị đắng qua những cái nhăn mày nhíu mặt của người uống mà chẳng thể cảm nhận được hương thơm dịu ngọt bên trong. ” Nếu như tình yêu thầm dành cho Lâm Uyên là một chén trà, thì dù cho chén trà này có đắng có chát tới nhường nào, Chu Hạm Đạm vẫn tình nguyện uống cạn tới giọt sau cuối .

Câu chuyện bắt đầu vào ngày đầu tiên của năm học mới. Ngày hôm đó, nữ sinh lớp 12 Chu Hạm Đạm do vội vã bất cẩn mà vô tình đâm phải một chiếc xe ô tô đắt tiền đỗ gần trường, gây ra một vết xước dài trên thân xe. Với bản tính thật thà, Chu Hạm Đạm để lại thông tin cá nhân cho chủ xe, chủ động nhận lỗi và xin bồi thường. Nhưng chỉ một lúc sau đó, cô bé nhận ra mình gặp rắc rối to rồi, bởi người chủ chiếc xe xấu số kia lại chính là giáo viên bộ môn toán mới chuyển đến – Lâm Uyên. 

Lâm Uyên bước vào lớp học lần tiên phong trong tiếng trầm trồ cảm thán của những nữ sinh và tiếng hò reo trêu chọc của đám nam sinh. Vẻ ngoài cao ráo, nho nhã, lịch sự và trang nhã của anh thuận tiện khiến bao trái tim thiếu nữ lạc nhịp. Trong số hàng chục học viên mới, “ Chu Hạm Đạm ” lại là cái tên được anh gọi ra để “ trò chuyện ” .Tất nhiên, anh không bắt một cô bé con phải bồi thường phí sửa xe, anh chỉ đơn thuần muốn bảo cô bé đừng lo ngại. Thế nhưng, tai nạn thương tâm này vẫn khiến Chu Hạm Đạm áy náy không thôi, tìm mọi cách để bồi thường tổn thất cho thầy giáo rủi ro xấu này .Trong những năm tháng thanh xuân, mỗi người tất cả chúng ta đều hun đúc một thứ dũng khí lạ lùng. Ngày ngày gặp mặt một thầy giáo trưởng thành, đẹp trai lại dịu dàng êm ả, vui tính, có không ít nữ sinh đã rung động, ôm một nỗi niềm thương nhớ dành cho Lâm Uyên. Điều kỳ lạ là họ có đủ dũng khí để biểu lộ tình cảm đó. Trái lại, Chu Hạm Đạm so với kiểu tình yêu thầy trò này lại cảm thấy khó đồng ý. Trong tâm lý của cô bé, thầy giáo cũng giống như cha mẹ vậy, sao hoàn toàn có thể phát sinh tình yêu nam nữ. Vậy nên mặc dầu cô ngưỡng mộ Lâm Uyên, kính trọng anh, quý mến anh nhưng chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ thích anh .Thế nhưng, duyên phận luôn muốn chứng tỏ mình rất khó chớp lấy. Sau một tai nạn thương tâm giật mình và tế nhị, Chu Hạm Đạm từ từ dành cho Lâm Uyên sự quan tâm đặc biệt quan trọng. Cô thường lén lút ngắm nhìn anh, luôn muốn được gặp anh, muốn anh chú ý quan tâm tới mình. Vở kịch anh trình làng, cô nhất định đi xem. Những quyển sách anh đã đọc, cô sẽ tìm mua từng quyển. Những bài anh đã giảng, cô đều chú ý lắng nghe và rèn luyện thật nhiều. Cô thích anh nhưng không hề để anh biết. Anh sống trong quốc tế của mọi người, còn cô sống trong quốc tế chỉ có cô và anh .Nhưng liệu Chu Hạm Đạm có thực sự giỏi che giấu như cô tưởng hay không ? Tôi nhớ một nam chính từng nói một câu thế này : “ Khi ai đó thích em, em nhất định sẽ nhận ra. ” Làm sao Lâm Uyên hoàn toàn có thể không nhận ra nỗi lòng thầm kín của Chu Hạm Đạm khi mà anh so với cô trưởng thành và từng trải hơn nhiều đến thế. Lúc bắt đầu anh quả thực không quá chú ý tới cô bé trầm tĩnh này, cho tới một lần anh chấm bài thi của cô .Lâm Uyên nói với Chu Hạm Đạm rằng bài thi của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật và thẩm mỹ, nhưng chỉ có anh hiểu bài thi đó có ý nghĩa như thế nào so với anh. Dù bên ngoài luôn toát ra phong thái từ tốn, điềm nhiên nhưng ẩn sâu bên trong, Lâm Uyên cũng có phần thiếu lòng tin ở năng lượng của bản thân. Bài thi của Chu Hạm Đạm Open trước mắt anh giật mình và rực sáng, nó như một vật chứng rõ ràng nhất cho những thành quả và nỗ lực trong việc làm của anh. Cũng từ đó anh chú ý quan tâm hơn tới cô bé Chu Hạm Đạm này .Khi bạn dành cho ai đó nhiều hơn một ánh nhìn, bạn chắc như đinh sẽ phát hiện ra những điều ở người đó mà bạn chưa từng nhận ra. Chu Hạm Đạm không dám nhìn thẳng vào Lâm Uyên nhưng cô không hề che được gò má ửng hồng mỗi khi nhìn thấy anh cũng không hề kìm được nụ cười ngượng ngùng nơi khoé môi. Tất cả những biểu lộ đó Lâm Uyên đều nhận thấy. Anh cũng từng cố gắng nỗ lực trốn tránh, nỗ lực phá vỡ ý niệm của cô nhưng anh lại không ngờ rằng thứ khó phá vỡ nhất lại chính là ý niệm của anh .Trước mắt tổng thể mọi người, hai người họ là thầy giáo và học trò, không có gì hơn thế. Nhưng khi ánh sáng vụt tắt, khi chỉ có người này cảm nhận được rõ ràng sự hiện hữu của người kia, cả hai đều hiểu rằng có một thứ tình cảm khác đang lớn dần, đến hơn cả họ không có cách nào phủ nhận được. Khoảnh khắc bàn tay ấm cúng của Lâm Uyên xoa nhẹ mái đầu của Chu Hạm Đạm, anh đã vô tình thừa nhận xúc cảm của mình, còn so với Chu Hạm Đạm, đó là lời hẹn ước ngầm định giữa hai người .Anh sẽ đợi cô, chỉ một chút ít nữa thôi, cô sẽ hoàn toàn có thể sánh vai cùng anh, nói với anh rằng cô thích anh thật nhiều, yêu anh thật nhiều. Chẳng ngờ, “ một chút ít ” này lại dài đến thế, ngoảnh lại đã là bốn năm .

* * * * *

Tôi viết những dòng review này ngay khi vừa đọc xong chương cuối của bộ truyện, có lẽ rằng những bạn sẽ thấy bài review có chút lộn xộn và lê thê bởi chính tôi cũng chưa thoát ra khỏi những xúc cảm còn đọng lại. Tôi rất thích hai thể loại tình thầy trò và yêu thầm, cũng đã từng đọc rất nhiều bộ truyện thuộc hai thể loại này và tôi hoàn toàn có thể khẳng định chắc chắn với những bạn rằng “ Có thể chứng tỏ, tôi thích em ” là một tác phẩm xuất sắc .Thất Bảo Tô đã dùng ngòi bút của mình đặt mỗi người đọc vào luồng cảm hứng phức tạp mang tên “ yêu thầm ”. Khi bạn yêu một người, dù có cố gắng nỗ lực tới đâu, bạn cũng không hề rời mắt khỏi người đó. Bạn sẽ chú ý quan tâm tới từng thứ họ làm, muốn dẫm lên bước chân của họ, muốn họ quan tâm tới mình nhiều hơn một chút ít, một chút ít thôi cũng được. Khi người đó sánh bước với ai khác, bạn sẽ cảm xúc như cả quốc tế sụp đổ dưới chân mình. Khi người đó cười với bạn, bạn sẽ thấy nơi mình đang đứng là thiên đường .Yêu người đó khiến bạn nhức nhối phát đau nhưng nếu phải từ bỏ, bạn sẽ thấy không khí xung quanh như cạn sạch. Bạn sẽ muốn người đó thấy được bạn hoàn toàn có thể vì người đó mà làm thật nhiều điều nhưng tuyệt đối không hề để người đó nhận ra tình yêu của bạn. Kiểu tình yêu sâu đậm đến thế nhưng lại xích míc đến thế, bạn hoàn toàn có thể hiểu được không ?Nhưng không dừng lại ở đó, Thất Bảo Tô còn khai thác rất tốt yếu tố tình yêu thầy trò mà những bộ truyện cùng thể loại đa số chưa làm được. Có lẽ do lấy toàn cảnh trường trung học thay vì trường ĐH mà tình yêu của hai nhân vật chính được phác hoạ một cách cực kỳ thuần khiết và thật sạch, đồng thời cũng nhạy cảm và tế nhị hơn nhiều .Cô bé Chu Hạm Đạm chưa từng có đủ dũng mãnh để thổ lộ lòng mình với thầy giáo Lâm Uyên. Tất cả những gì cô bé làm là nỗ lực rất là để theo kịp bước chân anh, trân trọng từng kiến thức và kỹ năng mà anh đem lại và lưu giữ từng kỷ niệm đẹp của cô và anh. Về phía Lâm Uyên, anh không hề có chút tâm lý đi quá số lượng giới hạn với cô học trò nhỏ của mình, thậm chí còn khi mới nhận ra tình cảm dành cho cô, anh từng tự ép mình phải gạt bỏ .Cả hai người đều đủ mưu trí để hiểu rằng có lẽ rằng chuyện giữa hai người sẽ chẳng đi đến đâu cả, nhưng đúng như Chu Hạm Đạm đã nói : “ Người mà cả đời ngay cả một lần hụt hẫng cũng không có, vậy thì cũng rất hụt hẫng. ” * Nếu như kết cục của hai người họ chỉ hoàn toàn có thể là một nỗi hụt hẫng, vậy hãy để họ trở thành nỗi hụt hẫng của nhau cả đời đi .Khi đọc đến chương thứ 33 của bộ truyện, tôi gần như chỉ đọc lướt qua mà không dám đọc kỹ, bởi từng câu từng chữ đều khiến tôi xót xa vô cùng. May sao tác giả Thất Bảo Tô vẫn còn yêu dấu hai nhân vật chính và cả người đọc. Chúng ta vẫn thường nói những câu như “ Thời gian sẽ làm lành mọi vết thương ” hay “ Thời gian sẽ xoá nhoà nỗi đau ” để an ủi người khác hoặc để vực dậy chính bản thân mình. Nhưng tất cả chúng ta lại quên mất rằng thời hạn đôi lúc hoàn toàn có thể làm ra những điều tốt đẹp .Bốn năm, so với Lâm Uyên và Chu Hạm Đạm, là bốn năm của chia tay, bốn năm của nhớ thương, bốn năm của đau khổ và hụt hẫng. Nhưng đồng thời, chính khoảng chừng thời hạn bốn năm đó đã nuôi dưỡng Chu Hạm Đạm trưởng thành, rèn luyện cô thành một giáo viên, giúp cô sánh ngang bên Lâm Uyên mà cô luôn ngưỡng mộ .Chính bốn năm đó đã thử thách Lâm Uyên, để rồi lại đưa về bên anh một Chu Hạm Đạm chín chắn, dịu dàng êm ả mà không phải một cô bé khiến anh luôn phải lo ngại. Bốn năm chia xa, sau khi đi một đường vòng thật dài, để đến ngày gặp lại, sự sững sờ của anh cùng giọt nước mắt của cô giúp cả hai hiểu rõ rằng “ Cả đời này chỉ hoàn toàn có thể là người đó mà thôi ! ”

“Tất cả đều không sao rồi, tình này cảnh này, đã là vô cùng may mắn.
May mà em vẫn là em, tôi vẫn là tôi.
May mà chỉ mới bốn năm, không phải bốn mươi năm.
May mà em vẫn một mình, tôi cũng vẫn một mình.
May mà nhớ mãi không quên, tất phải có tiếng vọng, may mà vận mệnh lại đem em đẩy tới bên cạnh tôi.”*
__________

( * ) : Trích từ truyện

Review by #Linh_Hy Tần
Bìa: #Họa Gian Phi

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Cre pic: Google/huaban

Source: https://evbn.org
Category: Tình yêu