Bà chủ quán có tấm lòng nhân hậu – Báo Công an Nhân dân điện tử

Quán cơm mang thương hiệu “Vân Mập”nổi tiếng khắp miệt đồng bằng sông Cửu Long. Nhưng ít ai biết rằng, để có ngày hôm nay, chị đã nhọc nhằn đi qua chặng đường hàng chục năm gian khổ từ hai bàn tay trắng. Chị là Võ Thị Thu Vân (ở xã Mỹ Đức Đông, huyện Cái Bè, Tiền Giang) nhưng mọi người vẫn quen gọi là Vân “Mập”.

Nhọc nhằn tuổi thơ

Năm 1980, khi ấy chị Võ Thị Thu Vân vừa tròn 14 tuổi đã phải nghỉ học, cùng mẹ và 6 anh chị em bươn chải ở bến phà Mỹ Thuận kiếm sống. Lúc ấy, cô bé Vân không quản ngại cùng mẹ xách từng bịch trà đá, cà phê, nem, bánh tráng, bánh phồng chạy hụt hơi theo những chuyến xe đang xếp hàng chờ qua phà Mỹ Thuận để kiếm từng đồng tiền lời ít ỏi mưu sinh.                                                                              

Chị Vân nhớ lại : Mẹ loay hoay đun nước, pha trà, cafe rồi đóng vào từng bịch, Vân đảm trách việc mang ” loại sản phẩm ” còn nóng giãy chạy đến từng chiếc xe tải, xe khách đang nằm dọc bến phà chào mời .
Có bữa mải bán mà quên chưa kịp thu tiền vì xe đến lượt phải xuống phà, cô bé đành chịu, nhưng vẫn cười tươi vì cô nghĩ : ” Bịch trà đá có đáng là bao. Mấy anh tài xế không thiếu đâu mà sợ ” .
Có những lúc tài xế kêu bịch cafe uống xong không chịu trả tiền mà nói Vân tới gặp chủ xe mà lấy. Cô bé lò dò đến gặp bà chủ xe thì bị chửi như ” tát nước vào mặt ” rồi móc tiền vứt xuống đường với vẻ mặt khinh rẻ .
Cô bé cắn chặt đôi môi, nhưng cũng không ngăn được dòng nước mắt mặn chát tuôn rơi đầy tủi nhục, rồi cúi xuống nhặt đồng xu tiền nhăn nhúm, phủi bụi đất rồi vuốt lại cho phẳng bỏ vào túi …
Năm 1985, khi vừa tròn 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái thì chị kết hôn, nhưng đến năm 1994 mới dám sinh đứa con đầu lòng vì nhà nghèo … Con chưa đầy 10 ngày tuổi, chị đã phải đạp xe chạy theo từng đoàn xe bán từng bịch trà đá .

Ngả rẽ cuộc đời

Ngày 30/4/2000, cầu Mỹ Thuận thông xe. Bến phà Mỹ Thuận chấm hết thiên chức lịch sử dân tộc của mình. Hàng ngàn người có thâm niên hai, ba chục năm buôn thúng bán bưng ” ăn ké ” bến phà phải chuyển nghề .
Chị Vân cùng chồng góp nhặt hàng loạt số tiền tích góp từ bán trà đá, cafe hơn chục năm ròng qua Tiền Giang tìm thuê miếng đất nhỏ vỏn vẹn 50 mét vuông nằm ven QL1A thuộc địa phận ấp Mỹ Quới, xã Mỹ Đức Đông, huyện Cái Bè .
Từ miếng đất nhỏ này, chị cùng chồng cất cái quán lá nhỏ. Trong lúc chồng lo dựng quán, chị Vân vẫn liên tục xách từng bịch trà đá, cafe đi mời khách mua, kiêm luôn việc ” marketing ” với những bác tài về khu vực kinh doanh thương mại tương lai .

Chị nhắc đi nhắc lại với họ “tính 12 cây số từ chân cầu Mỹ Thuận về hướng Mỹ Tho” khiến cho cánh tài xế thuộc làu vị trí ấy. Quán nhỏ của chị không lúc nào ngơi xe đến xe đi, mà chị có bán gì nhiều đâu, chỉ là cà phê, trà đá, nước ngọt và một món ăn duy nhất là bánh mì thịt heo quay…

Tiếng lành đồn xa, cái quán nhỏ 50 mét vuông trở nên quá tải trước lưu lượng xe mỗi lúc một nhiều. Đôi khi không còn chỗ đậu xe, tài xế đành nhấn ga chạy luôn. Tiếc khách đến với mình lại không Giao hàng chu đáo được, chị nghĩ đến chuyện lan rộng ra quán .
Nghĩ là làm, tháng 10/2000, tức sau 6 tháng mở quán nhỏ, chị quyết định hành động mua miếng đất phía bên kia đường để lan rộng ra quán .
Đến nay, quán cơm ” Vân Mập ” đã nổi tiếng khắp vùng đồng bằng sông Cửu Long. Hằng ngày có hàng ngàn lượt khách ghé vào nhà hàng siêu thị, nghỉ ngơi. Quán của chị ship hàng trên 50 món ăn nhanh thuần túy Nước Ta, như cháo, cơm, phở, hủ tiếu …, trong đó món nòng cốt vẫn là bánh mì thịt heo quay mà chị đưa ra từ những ngày đầu dựng quán .
Chị đã tạo công ăn việc làm cho 150 nhân viên cấp dưới với thu nhập từ 800.000 – 1.500.000 đồng / tháng. Nhiều người rất lâu rồi từng buôn thúng bán bưng ở phà Mỹ Thuận giờ về làm cho chị, con trẻ nông dân nghèo ở địa phương cũng tìm đến chị xin vào thao tác .
Không chỉ giúp công ăn việc làm mà chị còn chăm sóc, trợ giúp trợ giúp mái ấm gia đình nhân viên cấp dưới khi làm nhà làm cửa, chữa bệnh cho cha mẹ khi ốm đau …

Không quên người nghèo

Giới tài xế, hành khách đi xe không chỉ nhớ bà chủ quán vui tươi, chân tình, xởi lởi, mà họ còn nhớ chị là một người nổi tiếng về làm từ thiện .
Từ năm 2001 đến nay, mỗi năm chị bỏ ra hàng trăm triệu đồng để trợ giúp người nghèo, đồng bào bị bão lụt từ Bắc chí Nam. Bởi theo chị : rất lâu rồi, gia cảnh của chị cũng nghèo khó như họ giờ đây. Chị cảm thông được nỗi khổ mà cái nghèo mang lại .
Điển hình như vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ vừa mới qua, chị mang hơn 50 triệu đồng đến trao tận nơi những mái ấm gia đình có người bị nạn. Đó là chưa kể từ đầu năm 2007 đến nay, chị đã chi trên 200 triệu đồng cho việc làm từ thiện khác .

Rồi bao nhiêu câu chuyện về bà chủ quán tốt bụng đã lan truyền khắp nơi, có nhiều người trên đường lên TP Hồ Chí Minh chữa bệnh nhưng vì không có tiền đã ghé quán của chị. Sau khi nghe về hoàn cảnh của họ, chị không ngần ngại móc túi ra cho hàng triệu bạc để họ đi chữa bệnh. Các cuộc vận động của địa phương về xây dựng nhà tình thương, tình nghĩa, chị cũng không quên.

Năm 2004, chị quyết định hành động đặt một chiếc thùng từ thiện ngay tại quán để khách qua đường ghé vào góp phần một phần nhỏ nhoi của mình cho người nghèo. Cứ mỗi độ xuân về, chị lại mở thùng từ thiện được hàng chục triệu đồng rồi giao số tiền này cho địa phương để chăm sóc cho người nghèo đón Tết …
Anh Võ Văn Mong – chồng chị Vân cho biết : ” Mỗi năm bà vợ mình tổ chức triển khai hàng chục chuyến cứu trợ đồng bào bị bão lụt ở miền Trung. Nhiều lúc thấy vợ khó khăn vất vả, mình nói hay nhờ người đi trao hộ nhưng cô ấy muốn trao tận nơi những người gặp hoạn nạn, góp thêm phần giúp họ nhanh gọn không thay đổi đời sống ” .
Trước uy tín, sự chân thành của chị mà nhiều hãng xe khách đường dài, như : Công ty Mai Linh, Công ty CP Xe khách Hồ Chí Minh, Phương Nhã, Tài Lợi, Hiền Vinh, Kim Hương, Thống Nhất … chọn quán ” Vân Mập ” làm điểm dừng chân cho khách đi xe, cũng là để góp một phần nhỏ cùng chị giúp sức người nghèo

Source: https://evbn.org
Category: Dừng Chân