Thơ Radio: Con trở về nhưng thầy đã ra đi

Tạt qua con đường cũ

Kỷ niệm xưa tràn về .

Anh dắt em trở về thăm lớp học ngày thơTrong giấc mơ …Của một thời anh còn con nítTrần nhà mạng nhện rác rưởi mắc đầy chi chít .

Những ô bàn, nuôi con mối vò veLớp học xưa không có lấy một cành meBởi đó là …Cái chòi không bỏ lỡ ,Những mặt bàn xước xơ khắc khổ ,Những mặt tường than vẽ loang lổ đến dại khờ .

Em ơi !Ngày thơ …Cô giáo ôm chồng vở bốn dòng li kẻCầm tay anh dạy viết những chữ đầu đờiRồi những ngày mưa gió trở trờiNền nhà thành những vết lầy nhão nhoẹtTiếng chân bàn cót kétTan trong cõi hư không .

Có những khi hoa cỏ may trổ bôngGăm hết cả áo quần thời con trẻAnh thương cô và anh thương mẹNgồi suốt buổi khở những nhánh may già .

Những gì đã đi quaGiờ chỉ là giấc mơ của một thời niềm hạnh phúcNhững gì mà trước đây rất thựcGiờ chỉ tìm thấy trong mỗi giấc mơÔi lớp học ngày thơ …

Đôi khi, ta chỉ muốn trở lại mái trường bình yên ấy, với thầy cô, bè bạn và những tháng ngày bận rộn bài vở. Thuở ấy, ta nào hiểu hết những lắng lo, những chăm sóc của thầy cô, cứ mải mê với những trò nghịch ngợm … Nỗi niềm người thầy, có mấy ai biết … Tác giả Ly Nguyễn đã viết những vần thơ nói thay nỗi niềm của những người đứng trên bục giảng và cả của những lứa học trò “ nhất quỷ nhì ma ” .


Nỗi niềm người thầy (Ly Nguyễn)

Trường xưa ơi cho tôi về thăm lạiHơn năm mùa xa nhớ thầy tôiMỗi lần về quê qua đường trung học cũNgó sân trường xem bóng thầy đâu

Thầy cô của tôi có người không còn nữaTuổi xuân qua, người gác mái chèo đưaThầy tôi đó vẫn mái đầu nửa bạcVầng trán cao, nhăn lại lúc sang mùa .

Bạn bè của tôi có người theo nghiệpLại chở đò ngang nơi chốn quê nghèoĐứa lại tha hương tới miền đất hứaNhững ngày này có ai nhớ thầy xưa .

“Đời sư phạm hồi vinh cũng lắm

Tủi cũng nhiều âu cũng tự nhiênTrò cũ qua sông trò mới lạiNăm lại qua năm ta mỏi mòn. ”

Bao giờ em mới quên ngày cũ :Ngót mấy mươi cây đi thăm thầyCút kít đạp xe, băng đồng lộiHồ hởi đứa cười, đứa kêu xa …

Xa xôi ngày ấy mà thân mậtGần gũi ngày này mà xa xôiTrò đi – đi mãi thầy ở lạiNgóng mãi trò yêu thêm ngày dài

Kết thúc bài thơ là buổi gặp mặt của thầy và trò. Mỗi lần đến thăm thầy, thấy tóc thầy bạc thêm những tháng năm, ta không khỏi có chút gì đó xa xót. Để rồi, khi đời sống riêng với những lo toan mải mê cuốn ta theo, ta chợt nhận ra, đã lâu lắm rồi ta chẳng còn đến thăm lại thầy cô. “ Con trở về thầy đã ra đi ” – bài thơ của tác giả Bích Thoa sẽ là bài thơ khép lại chương trình Thơ Radio ngày ngày hôm nay .

Con trở về thầy đã ra đi (Bích Thoa)

Con trở vềThầy đã ra đi !Thương một mùa thu một mùa thu trở lạiTà áo tinh khôi, con một thời trẻ dạiVung bút bên chiều vẽ mãi tím bằng lăng

Con trở về nơi ấy thuở xa xămcánh phương ngây ngô thắp từng góc nhớCon bước đi bên dãy phòng đang mởMột thoáng ngập ngừngô cửa lặng im

Thầy dạy cho con hiểu lý lẽ trái timHiểu nghĩa yêu thương hiểu ngôn từ xinh xắnHiểu những vần thơ cung trắc bằng mới lạCó lăng kính cuộc sống muôn vẻ thẳm tim soi

Con từng ví khung trời giông bão tựa vệt roiNỗi buồn là mưa lộng lẫy nước mắtThơ là gió chở nỗi niềm trong vắtÁng mây trời xõa tóc tuổi thần tiên

Thầy dạy cho con một tiếng cười hiềnBài học tiên phong mở trên trang sáchCó vai mẹ cong vênh đôi gánh thóc .Bước chân cha bên luống cày cọc cạchCó ánh đèn dầu in trên sách lặng đêm

Con trở về chạm gót bên thềmThầy ra đi và vần thơ để lạiChiếc lá bên chiều vẽ gió miền xa ngáiCon vẽ cung trầm cung bổng nhớ người xưa !

Bài thơ để lại thật nhiều hụt hẫng và nhớ thương. Người thầy đã ra đi, di sản để lại chính là những lứa học trò. 20.11 này, dù bận rộn, hãy cố gắng nỗ lực sắp xếp để dành thời hạn ghé thăm những thầy cô của tất cả chúng ta nhé .

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi

Thực hiện: Tuấn Anh

Minh họa: Tuấn Anh

Source: https://evbn.org
Category: blog Leading