Thật lòng yêu em (Full) – Lục Xu – Chuơng 2 – Wattpad

                                    
                                              Phải mang cô ra khỏi đây - tâm lý đó vẫn sống sót trong đầu anh. Mấy năm qua, người chăm nom cho cô là bà Trương, là mẹ của lái xe cho Lăng Tích Đồng. Trước khi bà Trương có cháu, hai mẹ con họ từng thao tác cho Lăng gia trong một thời hạn dài. Đứa bé bị bệnh, bà Trương xin Lăng Tích Đồng được nghỉ việc về nhà chăm nom cháu trai. Lăng Tích Đồng chấp thuận đồng ý, lúc này anh mới đổi người đến trông nom cho Dương Tử Hân. Đến giờ đây Lăng Diệc Cảnh vẫn nhớ rõ khuôn mặt đầy hận thù củaLăng Tích Đồng, sau còn lạnh nhạt mở miệng : “ Tìm ai cũng được, tốt nhất là tìm người tra tấn cô ta cho đến chết ”. Trước kia, Lăng Tích Đồng từng đề cập chuyện này với bà Trương, không cần đối tốt với kẻ điên như vậy, chỉ cần đừng để cho cô chết, dù sao đi nữa thì so với bọn họ cũng không quan trọng. Bà Trương khi ấy liên tục gật đầu với Lăng Tích Đồng nhưng bà Trương là người thấu tình đạt lý, chăm nom cho Dương Tử Hân rất là tận tâm. Nếu chỉ trông vào sự lương thiện thì không hề chăm nom chu đáo cho Dương Tử Hân. Nguyên nhân quan trọng vẫn là vì Lăng Diệc Cảnh. Tuy anh không nói nhiều nhưng bà Trương cũng nhìn ra, chỉ cần bà không chú ý đếnDương Tử Hân, sắc mặt Lăng Diệc Cảnh liền vô cùng khó coi. Chính vì điều này nên mặc kệ lời dặn dò của Lăng Tích Đồng, bà Trương vẫn lén lút săn sóc Dương Tử Hân đâu ra đấy. Lăng Diệc Cảnh tay trái lái xe, tay phải luồn vào túi quần lấy thuốc. Anh hút được một lúc mới nhận ra có ánh mắt đang chú ý dừng trên người mình. Vì vậy, anh quay sang, thấy cô đang nghiêng đầu dán mắt nhìn anh. Chuẩn xác mà nói là cô đang nhìn điếu thuốc trên tay anh. Anh nhìn điếu thuốc trên tay phải, lại nhìn cô : “ Cô không thích tôi hút thuốc à ? ”. Anh tìm hiểu thêm quan điểm của cô, cô không gật cũng không lắc, vẫn nhìn điếu thuốc trong tay anh. Cô nhớ mọi thứ rất chậm. Chỉ khi ghi nhớ thật kỹ mới không sợ quên. Trước kia anh làm rơi hộp thuốc trong phòng cô. Trên hộp thuốc có hình hộp sọ, cô nghiên cứu và điều tra thật lâu hộp thuốc ấy. Vì thế cô nhớ kỹ hình đầu lâu và điếu thuốc. Mà hiện tại anh lại đang hút thuốc, vì vậy nhất định anh là đại diện thay mặt cho sự xấu xa. Lăng Diệc Cảnh cũng suy tư vài giây rồi dập tắt điếu thuốc trong tay. Thời điểm anh vứt bỏ mẩu thuốc, cô tự nhiên mỉm cười, tựa như một nụ hoa tự nhiên nở rộ. Anh chợt nghĩ đến một câu nói thô tục, mĩ nhân vẫn là mĩ nhân, bất luận trong trường hợp như thế nào đều khiến người ta phải động tâm .
                          

Cô xoay đầu không nhìn anh nữa. Nhưng động tác vứt bỏ điếu thuốc của anh hiển nhiên khiến cô tỏ vẻ hài lòng. Anh cũng không hiểu vì sao mình lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Lăng Diệc Cảnh đưa cô về căn hộ anh ở bên ngoài. Ngôi nhà tuy không lớn không nhỏ nhưng trang trí đơn giản thanh lịch, phù hợp với khẩu vị của anh. Anh kéo Dương Tử Hân vào nhà, đến thẳng phòng tắm, vừa mở nước ấm, vừa dùng lược chải mái tóc dài rối bù của cô. Khi anh chải đầu cho cô, cô ngoan ngoãn đứng im. Khi anh nhấn mạnh chiếc lược, cô không kêu nhưng sẽ nhướng mày, sau đó mở to đôi mắt ngập nước nhìn anh, anh hiểu nên sẽ nhẹ tay hơn.

Vất vả một lúc mới chải xong mái tóc của cô trở nên mềm mịn và mượt mà. Anh liền cởi quần dài và quần lót của cô, tiếp theo mới cởi đến áo khoác ngoài. Trước đó, cô đã cởi nội y và áo len, còn giờ đây anh trút bỏ quần áo của cô xuống, khung hình cô lộ ra trước mắt anh. Ánh mắt anh dừng trên khung hình nhẵn bóng của Dương Tử Hân. Đây là khung hình cô, không có gì che lấp, trọn vẹn hiện trước mặt anh nhưng trong anh không gợi lên bất kể dục vọng nào. Cơ thể cô như được bao trùm bởi một tầng ánh sáng thánh thiện. Cho dù khung hình này đã từng quằn quại dưới thân anh, mặc dầu cái miệng nhỏ của cô đã từng gào thét nỉ non dưới khung hình anh .

Source: https://evbn.org
Category: Tâm Sự