Tâm sự những ngày khó nhọc sau sinh

Ngày 24/09/2014 17 : 00 PM ( GMT + 7 )

Trải qua những đêm thức ru con ngủ, những ngày khó nhọc tập cho con ti … mẹ mới cảm nhận được rằng mình đã là một bà mẹ thật rồi .

Vậy là con trai mẹ đã tròn 5 tháng tuổi (16/4-16/9), thời gian trôi nhanh quá phải không con? Mới ngày này năm ngoái mẹ còn đang hân hoan trong niềm vui 2 vạch và cùng bố con chia sẻ hạnh phúc lớn lao này với mọi người thì hôm nay con trai yêu của mẹ đã lớn lên rất nhiều và mẹ đã có thể ôm hôn con bất cứ khi nào mẹ muốn. Nhìn lại cả một chặng đường mẹ con mình bên nhau từ khi con còn là một bào thai bé xíu trong bụng mẹ thì đó quả là một hành trình tuyệt vời và khó quên, nhất là mẹ đã được trải nghiệm sự đau đớn đến tột cùng sau sinh để được nghe tiếng con khóc chào đời – khi ấy nước mắt mẹ đã rơi, mọi mệt nhọc dường như tan biến cả. Và cũng từ lúc đó mẹ mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã là một bà mẹ thật rồi.

Những ngày đầu con sinh ra, có lẽ rằng điều khó khăn vất vả nhất với mẹ là việc cho con bú. Cứ tưởng chuyện ấy đơn thuần và thuận tiện lắm mà sao mẹ vụng về và lóng ngóng vô cùng. Con thì nhỏ bé và háu ăn, mẹ thì vẫn đau vết rạch nhưng mẹ vẫn cố gắng nỗ lực chịu đau để ngồi ôm cho con bú được tự do. Vậy mà không hiểu sao con vẫn mãi không ngậm được vào đầu ti mẹ, rồi cứ khóc thét lên làm mẹ hoảng loạn lắm, bà nội và bà ngoại vừa càu nhàu vì thương cháu vừa thay nhau hướng dẫn mẹ để tay thế nào, để chân thế nào. Thế rồi phải mất một tuần miệt mài cho con bú và dỗ dành để nhận được sự ủng hộ của con thì mẹ con mình đã hợp tác thành công, mẹ đã trở nên khôn khéo, mềm dẻo hơn nhiều .


Bé Bo khi mới chào đời


Hiện tại bé Bo đã được 5 tháng tuổi

Song vết rách nát vẫn chưa lành, mẹ vẫn phải ngồi khẽ khàng và vẫn không thôi xuýt xoa nhăn nhó vì đau khi ôm con bú. Thời gian này sữa mẹ về rất nhiều, mỗi khi con bú, nếu mẹ không quan tâm hãm sữa thì kiểu gì mẹ cũng làm con sặc, sữa bắn hết cả vào mặt vào cổ con, rồi con ho và khóc vì sợ. Khi ấy thương con biết bao và mẹ lại lẩm bẩm tự trách mình sao mà vụng thế ? Nhưng thích nhất vẫn là khi nhìn con ăn no xong, đôi mắt nhắm nghiền, cái đầu khẽ gục vào ngực mẹ và ngủ ngon lành, sao mà yêu đến thế ? Từ khi ấy mẹ cũng khởi đầu mắc “ bệnh ” thích ngắm con ngủ, mọi lúc mọi nơi mẹ đều muốn được nhìn khuôn mặt con tích tắc đó, cảm xúc như toàn bộ những lo toan, xô bồ, phiền muộn tan biến hết. Đó cũng là bài học kinh nghiệm làm mẹ tiên phong của mẹ .
Bài học thứ hai, ấy là việc dỗ con mỗi khi con gắt ngủ. Chẳng biết con zai mẹ giống ai mà nóng tính lắm, rất hay “ bắt nạt ” mẹ, khi nào con buồn ngủ hay đói bụng mà mẹ chưa kịp cung ứng thì con khóc đến nỗi đỏ bừng hết mặt, nước mắt cứ giàn giụa chảy ra. Thậm chí có khi ăn no rồi mà con vẫn hờn, mẹ đã hát rất nhiều bài cho con nghe mà con vẫn không chịu ngủ, mẹ bồn chồn lo ngại vô cùng, cứ vừa bế vừa nựng con nhưng không có hiệu quả .
Thế rồi mẹ cũng khóc hu hu như con, nước mắt mẹ rơi trên khuôn mặt con nóng giãy, còn con thì miệng vẫn oe oe nhưng đôi tay nhỏ xinh lại lại quờ quờ lên má mẹ. Mẹ cúi nhìn đôi mắt đỏ mọng của con mà tràn ngập niềm niềm hạnh phúc, thì ra con bé như vậy mà cũng biết thương mẹ đấy, mẹ nhìn con không thôi và lại cưng nựng, hát cho con nghe những bài hát ru quen thuộc tới khi con ngủ. Dần dần, con đã quen với giọng mẹ, chỉ cần mẹ hát ru 2 bài là con đã ngủ tự khi nào., Thế mới biết dù mẹ không phải là một ca sĩ nhưng mẹ đã hát với toàn bộ tình yêu dành cho con, con ngủ ngon thì lòng mẹ cũng thanh thản vô cùng .

Mỗi người có một cách yêu con khác nhau và mẹ cũng có cách yêu con của riêng mẹ. Với mẹ đơn giản chỉ là thấy con lớn lên từng ngày, hôm nay ăn được nhiều hơn hôm qua, lúc nào cũng ngoan ngoãn và cười tít mắt đón mẹ đi làm về đã đủ yêu thương, hạnh phúc lắm rồi. Con mới 5 tháng, được 8,5 kg, trộm vía từ lúc sinh chưa ốm đau lần nào, có chăng chỉ hắt hơi sổ mũi lúc thời tiết thay đổi 1,2 ngày lại khỏi. Từ tháng thứ 2 trở đi, con cũng ngoan hơn rất nhiều, cứ được tu ti no là con ngủ một mạch từ 9-10h tối đến tận 3h sáng mới quay sang mẹ đòi ăn, có hôm còn ngủ say đến nỗi chả thiết ăn uống gì nên mẹ được ngủ trọn giấc một đêm.


Chị Quỳnh Hoa và bé Bo

Mẹ vốn không phải là một phụ nữ tháo vát, đảm đang cho lắm nên trước khi con sinh ra mẹ lo ngại đủ điều, sợ rằng với vốn liếng lượm lặt rất ít của mình, mẹ sẽ không đủ kinh nghiệm tay nghề để chăm con. Thế nhưng mọi thứ cứ như bản năng vậy, tổng thể những gì mẹ chưa biết đều được người nọ người kia san sẻ và tự mẹ cũng biết cần phải làm gì cho con. Có lẽ tình mẫu tử là điều rất đặc biệt quan trọng phải không con, nó là thứ tình cảm mà mẹ con mình chỉ cần nhìn nhau là hiểu khi nào mẹ buồn thì con ngoan không quấy khóc, hay khi nào con muốn mẹ bế là hai tay với với, đôi mắt mở to như muốn gọi : ” Mẹ ơi, mẹ ơi ! ” .
Còn gì sung sướng hơn mỗi chiều đi làm về 2 mẹ con được kềnh cang trên giường, mẹ hỏi chuyện con cười ríu rít, rồi lại rúc vào ngực đòi ti mẹ, vừa ti vừa hóng chuyện ê a. Chẳng biết những bà mẹ khác có giống mẹ không mà từ khi có con, đi đến đâu mẹ cũng nghĩ phải mua cái này cái kia cho con, mặc dầu có những thứ con chưa dùng được. Vẫn biết có con sẽ cần tiêu tốn tiết kiệm chi phí nhưng chả hiểu sao những lúc mua được cho con một món đồ chơi đẹp hay một chiếc áo xinh để diện đi chơi, lòng mẹ hân hoan lắm, chẳng khác nào cảm xúc ngày mẹ còn bé được ông bà ngoại con mua cho quần áo đẹp. Cảm ơn sự hiện hữu của con trong đời sống này đã cho mẹ thấm thía thâm thúy hơn tình cảm mái ấm gia đình, có con khiến sợi dây kết nối giữa cha mẹ cũng thêm bền chặt, cha mẹ đã biết sống vị tha hơn .
Mẹ đã quay trở lại với việc làm được gần 1 tháng, thương con lắm khi không được mẹ chăm nom hàng ngày. Nhưng mẹ sẽ cố gắng nỗ lực nhà hàng vừa đủ để con được ăn sữa mẹ thật nhiều, hàng ngày ở công ty mẹ vẫn tranh thủ hút sữa, cuối ngày đem về cho con. Mẹ muốn con mẹ lớn lên bằng dòng sữa và tình yêu của mẹ trong đó để con luôn khỏe mạnh và mưu trí. Bố mẹ không có thật nhiều tiền, cũng chẳng dám nghĩ đến ngày được làm ông nọ bà kia nhưng chắc như đinh một điều rằng, cha mẹ sẽ cho con toàn bộ những gì cha mẹ đã, đang và sẽ có. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của con mỗi ngày thôi là mẹ đã có thêm nhiều động lực và niềm tin để nỗ lực làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm của một người mẹ rồi. Có lẽ mẹ cũng không hề “ giỏi việc nước, đảm việc nhà ” theo đúng nghĩa của nó nhưng để cho con một đời sống vừa đủ hơn tuổi thơ của cha mẹ trước đây thì mẹ sẽ làm toàn bộ những điều hoàn toàn có thể. Dù mẹ mang nặng đẻ đau con suốt 9 tháng 10 ngày mà con chả giống mẹ tí nào, toàn là những nét của bố con nhưng mẹ vẫn vui lắm vì đơn thuần 2 bố con là tình yêu và gia tài lớn nhất cuộc sống mẹ rồi .
Bo ngoan ơi, hay ăn chóng lớn nhé, chàng trai đáng yêu của mẹ !

Chia sẻ của độc giả Lương Quỳnh Hoa (Cầu Giấy, Hà Nội)

( Khampha. vn )

Source: https://evbn.org
Category : Tâm Sự