Nữ luật sư – Chương 27: Tôi không cười không có nghĩa là trái tim tôi không có ánh nắng
Hôm nay là cuối tuần, Lạc Hân Nguyệt rủ Triển Phi đến phòng tập để chơi taekwondo.
Khi Lạc Hân Nguyệt chơi taekwondo, mắt cô ấy sáng rực như đuốc, sự hung tàn của cô giống hệt như một góa phụ đen, khiến Triển Phi đã đầu hàng sau một vài chiêu .
“Lạc Hân Nguyệt, ở công ty luật và tòa án, mặt cô lạnh lùng là được rồi, phiền cô có thể vui vẻ, nhẹ nhàng, dịu dàng trong cuộc sống bình thường được không?”, Triển Phi vẻ mặt buồn bã nói.
Bạn đang đọc: Nữ luật sư – Chương 27: Tôi không cười không có nghĩa là trái tim tôi không có ánh nắng
Lạc Hân Nguyệt vẫn tỏ vẻ lạnh lùng: “Tôi thích được là con người thật của tôi”.
Triển Phi: “Tôi nghe chú và dì nói là ngày xưa cô hay cười lắm, và dù có gặp chuyện không vừa ý, cô vẫn luôn nở nụ cười trên môi. Ở học viện, cô đã từng được mệnh danh là hoa khôi học đường”.
Mặt Lạc Hân Nguyệt đột nhiên trầm mặc: “Tôi không cười không có nghĩa là trong lòng không có ánh mặt trời”.
Triển Phi nhìn chằm chằm Lạc Hân Nguyệt với vẻ ngưỡng mộ trên mặt: “Đương nhiên là trong lòng cô có ánh mặt trời rồi, cô là luật sư tập sự có năng lực và tính cách tích cực nhất!”.
Lạc Hân Nguyệt bĩu môi lườm một cái: “Đừng có nịnh nữa! Tôi không ăn món nịnh này của cậu đâu”.
Triển Phi vừa nhìn đồng hồ liền nhảy dựng lên: “Oa! Hai giờ rồi, chúng ta còn chưa ăn cơm trưa! Nhanh đi thay quần áo, chúng ta đi ăn thịt nướng”.
Sau khi ăn no xong, bọn họ đi đến nhà dân ở miền núi ngoại ô để đi xe ATV.Lạc Hân Nguyệt mê cảm xúc được lái ATV và phi nước đại qua những con đường núi. Chỉ có lúc này, cô mới hoàn toàn có thể thật sự thả hồn của mình !Với một đời sống bận rộn lại muốn có chỗ dựa lý tưởng, căn bệnh trầm cảm của Lạc Hân Nguyệt đã được chữa lành một cách vô tình !Dương Tịnh lấy điện thoại di động viết rồi lại xóa trong hộp thoại WeChat của Lạc Hân Nguyệt, xóa rồi lại viết, nhưng không dám bấm gửi .Vừa rồi, vì anh trai của Dương Tịnh không muốn cho anh ta vay thêm tiền nữa, nên Nghiêm Tử Minh đã nổi nóng với Dương Tịnh, đẩy ngã Dương Tịnh rồi đóng sầm cửa đi ra ngoài .Dương Tịnh khởi đầu cảm thấy không an tâm …Cô ta không có bạn hữu ở thành phố N, chỉ biết những người trong công ty, nhưng họ không tiếp tục liên lạc với nhau, và họ cũng chưa đến mức hoàn toàn có thể tâm sự với nhau .Cuối cùng, Dương Tịnh lấy hết can đảm và mạnh mẽ bấm gửi một tin nhắn muốn gặp Lạc Hân Nguyệt .
Lạc Hân Nguyệt nhanh chóng trả lời: “Tại sao muốn gặp tôi? Cô cho tôi lý do để thuyết phục tôi”.
Dương Tịnh: “Tôi bị Nghiêm Tử Minh bạo hành rồi!”.
Lạc Hân Nguyệt vấn đáp bằng một hình tượng ” Đáng đời ” .
Dương Tịnh không quan tâm đến lời chế giễu của Lạc Hân Nguyệt, lại gửi thêm một câu: “Tôi rất chán nản, cảm thấy rất mệt mỏi và bức xúc, giống như đi trong sương mù mịt mù vậy”.
Lạc Hân Nguyệt đưa điện thoại cho Triển Phi xem, Triển Phi bĩu môi nói: “Rõ ràng biết trong núi có hổ, còn nhất định muốn lên núi, cái loại người yêu thích sự phù phiếm và phản bội tình bạn như thế này không đáng được thông cảm và thương hại”.
Lạc Hân Nguyệt: “Tôi không muốn để ý đến cô ta, nhưng lại nghĩ có thể lấy bằng chứng về Nghiêm Tử Minh bạo hành gia đình từ cô ta”.
Triển Phi suy nghĩ một chút, búng tay cười nói: “Tôi có cách giải quyết, để Lâm Hâm và Diệp Kiều liên lạc với Dương Tịnh, sau đó…”.
Lạc Hân Nguyệt nhanh chóng ngắt lời Triển Phi nói: “Cậu là phóng viên chuyên mục tình cảm, cậu đi là thích hợp nhất”.
Mắt Triển Phi đột nhiên sáng lên: “Đúng vậy! Bây giờ cô gửi tin nhắn trả lời cô ta, nhắc cô ta đến chuyên mục của chúng tôi nhờ giúp đỡ”.
Lạc Hân Nguyệt mím môi gật đầu rồi nhanh chóng nhắn lại: “Nhờ đội chuyên mục tình cảm của đài truyền hình giúp đỡ, có chuyên gia tình cảm cho cô lời khuyên”.
Dương Tịnh không vấn đáp tin nhắn, Lạc Hân Nguyệt biết rằng cô ta đang trong một cuộc đấu tranh tư tưởng, nên cũng không chăm sóc đến cô ta nữa .Lúc này, Lạc Hân Nguyệt và Triển Phi đang đi dạo trên phố .
Triển Phi mua cho Lạc Hân Nguyệt một cốc trà sữa gạo rang, Lạc Hân Nguyệt định ném vào thùng rác sau khi uống vài ngụm vì nó quá ngọt.
Xem thêm: Multi-level Marketing (MLM) là gì?
“Ấy… Đừng lãng phí!”. Triển Phi cầm lấy cốc trà sữa uống một hơi cạn sạch, hoàn toàn không chê nước bọt của Lạc Hân Nguyệt.
Lạc Hân Nguyệt cử động môi định nói gì nhưng lại thôi .Dương Tịnh trằn trọc tâm lý cả đêm, đến hôm sau mới gọi đến đường dây đặc biệt quan trọng của nhóm phân mục tình cảm .Nhóm phân mục đã cử phóng viên báo chí và hẹn gặp cô tại một quán trà sữa .
Khi Dương Tịnh nhìn thấy Triển Phi, cô ấy thốt lên: “Sao lại là cậu? Người trả lời cuộc gọi của tôi rõ ràng là một phụ nữ!”.
Triển Phi: “Người trả lời cuộc gọi của cô là người chủ trì, còn tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ phỏng vấn và hòa giải”.
Dương Tịnh nói với vẻ mặt tức giận: “Nếu tôi biết rằng cậu đến phỏng vấn tôi, tôi sẽ không bao giờ đến, người khác có thể không biết chi tiết về cậu, nhưng tôi biết cậu đang giả vờ là bạn trai cũ đầu tiên của Nguyệt Nguyệt, không biết trái tim cậu đặt ở đâu?”.
Triển Phi: “Chuyện riêng của tôi không ảnh hưởng đến cuộc phỏng vấn của tôi”.
“Tôi không cần cậu phỏng vấn”. Dương Tịnh nói xong định xoay người rời đi.
Triển Phi: “Chờ đã… Chẳng lẽ cô không muốn nói chuyện tử tế với chồng cô sao? Cô cứ như thế này thì bệnh trầm cảm của cô sẽ càng ngày càng nặng”.
Dương Tịnh thở dài, đành phải ngồi xuống: “Nói cho tôi biết! Cậu có thể giúp tôi như thế nào?”.
Triển Phi: “Hãy nói sự thật về mâu thuẫn khó chịu và gay gắt giữa cô và chồng, tôi sẽ đến gặp chồng cô để trao đổi và hòa giải khi tôi hiểu rõ ràng về sự việc”.
“Không, cậu không thể đến gặp anh ấy, cậu chỉ nói với tôi là tôi nên làm gì là được rồi”, Dương Tịnh lo lắng nói.
Triển Phi: “Ý cô là cô không muốn chồng mình bị lộ? Đừng lo lắng! Đài truyền hình của chúng tôi sẽ không để lộ diện mạo và thông tin cá nhân của cô và chồng cô”.
Dương Tịnh lắc đầu: “Không phải lý do này, chồng tôi không biết tôi đến đài truyền hình cầu cứu, nếu cậu đột nhiên đến phỏng vấn anh ấy, anh ấy… anh ấy… anh ấy sẽ hận tôi chết mất”.
Triển Phi: “Khoáng sản Nghiêm Thị sắp lên sàn rồi, để lo chuyện tổng thể, anh ta sẽ không làm gì cô đâu”.
Dương Tịnh đột nhiên rơi vào trạng thái hoảng sợ, cả người run lên bần bật: “Anh ấy quả thật thay đổi rất nhiều. Trước đây, anh ấy dịu dàng, ân cần với tôi và chiều chuộng tôi như một cô công chúa nhỏ, nhưng gần đây anh ấy thường xuyên nổi giận với tôi vô cớ, bóp cổ tôi, tát tôi, sau đó lại ăn năn hối lỗi, cầu xin tôi tha thứ cho anh ấy”.
Triển Phi: “Lúc trước anh ta cũng như vậy với Lạc Hân Nguyệt, lúc đó chắc cô cũng biết chứ?”
Dương Tịnh: “Biết! Nhưng Tử Minh nói đây là sự trừng phạt của anh ấy dành cho cô ta, ai bảo cô ta không cho anh ấy thứ quý giá lần đầu tiên…”.
Mặt Triển Phi lập tức tối sầm lại, làm Dương Tịnh sợ tới mức lập tức tĩnh mịch .
“Khoáng sản Nghiêm Thị gần đây thường bị dân làng gây rắc rối vì việc sửa chữa đường trong mỏ. Nghiêm Tử Minh không chỉ căng thẳng về tinh thần mà còn thiếu nhiều vốn, cô nên thông cảm cho anh ta”, Triển Phi nói xong liền sờ vào máy ghi âm để trong túi quần.
Dương Tịnh: “Tôi không chỉ thông cảm cho anh ấy, mà còn giúp đỡ anh ấy rất nhiều. Hôm qua anh ấy lại hỏi vay anh trai tôi 10 triệu tệ, nhưng anh tôi thật sự không có tiền để cho anh ấy vay nữa. Anh trai và bố tôi hầu như đã thế chấp nhà cửa đưa hết cho anh ấy rồi”.
Triển Phi không nói lời nào, ra hiệu cho Dương Tịnh liên tục nói .Dương Tịnh kể tổng thể những điều không vui về cô và Nghiêm Tử Minh .
Cuối cùng, Triển Phi nói: “Bây giờ cô gọi điện thoại cho Nghiêm Tử Minh đến đây, tôi trao đổi với anh ta”.
Dương Tịnh từ chối: “Tôi không dám, nếu để anh ấy biết tôi kiện anh ta đến đài truyền hình của các cậu, chắc anh ấy sẽ đánh chết tôi mất”.
Triển Phi lấy điện thoại di động ra và gọi trực tiếp vào số của Nghiêm Tử Minh, Nghiêm Tử Minh vừa nghe thấy Triển Phi muốn gặp anh ta, anh ta liền nói đang bận và cúp máy. Triển Phi gọi lại cho anh ta thì anh ta cúp máy.
Phỏng vấn và hòa giải không hề triển khai, Triển Phi đành phải để Dương Tịnh về trước. Ngay khi Dương Tịnh về đến nhà, Nghiêm Tử Minh cũng về đến nơi .
Anh ta tức giận quát to: “Cô bị điên à! Sao lại để Triển Phi đến phỏng vấn cô? Cô là người không có kiếp sống công chúa mà lại mắc bệnh công chúa. Vợ chồng thỉnh thoảng cãi nhau chẳng phải là chuyện bình thường sao?”.
Dương Tịnh vừa khóc vừa định lý giải, nhưng đùng một cái bị Nghiêm Tử Minh bóp cổ không nói ra được .
Source: https://evbn.org
Category: Giới Tính


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


