Sở Tâm Lam đến đây!
[Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang
Bạn nào ĐK nick mà không nhận được mail kích hoạt thì sung sướng bấm vào chữ Đăng nhập ở phía bên phải phía trên cùng forum để sign in trực tiếp bằng yahoo hoặc gmail nhé .
|
Trang 1/1 |
[ 6 bài ] |
|
|
In kết quả
|
Đề tài trước | Bài chưa đọc đầu tiên | Đề tài tiếp theo |
Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang
17.06.2018, 15:03 |
 |
Huỳnh Kim ChiThành viên mới |
|
Ngày tham gia: 17.06.2018, 14:32 Bài viết: 6 Được thanks: 0 lần Điểm: 10
|
|
|
10 [Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang – Điểm:
Tên truyện: Sở Tâm Lam đến đây!
Tác giả:Dr.Meohoang Editor:Huỳnh Kim Chi
Giới thiệu:Sở Tâm Lam nhàn nhạt nhìn người đàn ông nằm ngủ bên cạnh mình, trong đầu cô văng vẳng thanh âm vừa chán ghét,vừa mệt mỏi của Tống Hiểu Thần “cô chỉ cần an phận làm Tống phu nhân thôi, chuyện của tôi cô đừng lo và ngược lại chuyện của cô cũng không phải chuyện của tôi. quan hệ của chúng ta chỉ là một cuộc giao dịch không hơn không kém!” tác giả: dr.meohoang thể loại: hoán đổi, trùng sinh, ngược rồi sủng
Chương 1:: Ta là ai? Sở Tâm Lam đứng trên cầu nhìn mặt hồ yên lặng đang trôi dưới tầm mắt của mình, cô không dấu diếm sự mệt mõi thở hơi dài, trong đầu vang vọng những lời nói ban chiều “cô chỉ là một người làm thuê tại đây mà thôi, cô có tư cách gì quản thúc con trai ta! Chỉ làm bẩn có 1 chút đã la làng, tiền ta có thể mua hết cửa hàng này của cô biết không?con nhỏ hỗn xượt!” – hình ảnh người phụ nữ quý phái, mắt trợn to hung hăng chỉ trích Sở Tâm Lam. Chuyện là Sở Tâm Lam nhân viên của một shop quần áo trong trung tâm thương mại lớn, cô một vị khách đến xem quần áo dẫn theo đứa nhỏ, đứa nhỏ ăn kem tay dơ muốn chùi vào quần áo bị Tâm Lam hét to ngăn cản, vì bị hét nên đứa nhỏ ngưng ngay hành động nhưng do giật mình cho nên nó khóc lên. Chuyện sẽ không có gì to tát nếu như vị phu nhân tôn kính kia không làm ẩm ỷ lên đồi kiện quản lý vì để cho đứanhỏ hoảng sợ khóc thét lên như vây. Sở Tâm Lam đã phải cúi đầu nhận lỗi nghe mọi sự chỉ trích một cách vô lý để giữ lại công việc này. Tuy nhiên để làm vui lòng khách hàng có thẻ diamond cửa hàng đã chấp nhận đuổi việc Tâm Lam mọi chuyện mới không ầm ỷ nữa. “Sử Tâm Lam mày thật mất mặt!” – Sở Tâm Lam hét to lên. – “Sở Tâm Lam này thật sự dễ ức hiếp như vậy hay sao? Giàu có là tự cho mình cái quyền nhục mạ người khác như vậy hay sao!!!!!” –Sở Tâm Lam không kiềm được nước mắt khi bản thân thật sự chịu ủy khuất như vậy. sau khi hét la thỏa lòng, Tâm Lam quẹt nước mắt trên mặt quay người bỏ đi xuống cầu, quyết định thôi việc cầm trên tay, bất ngờ bị gió thổi bay Tâm Lam chạy theo nhặt lấy không may có một chiếc xe chạy nhanh trên dường lao đến, trước mặt Tâm Lam là ánh sáng chói lóa của ánh đèn pha sau đó mọi thứ dần trở nên tôi mù mịt không rõ. “dậy rồi nhúng nhít mí mắt kìa! Mau mau gọi bác sĩ đến!”- Tâm Lam nghe được tiếng ai đó huyên náo xung quanh cô, cơ thể có phần đau nhứt, đôi mi nặng trĩu không mở dậy được nhưng vì xung quanh quá mức ồn ào cô thật muốn biết ai là người hồ nhốn như vậy. rồi đột nhiên có một ánh sáng rất lóa rọi vào mắt Tâm Lam ý thức còn mơ màng của cô nhanh chóng tỉnh lại. “có phản ứng rất tốt, bệnh nhân đã hoàn toàn tỉnh lại rồi!” – âm thành một giọng nam trầm vang lên bên tai, Tâm Lam mót mắt từ từ, nhưng do chói mắt ban nãy mọi thứ vẫn còn lòa đi rất nhiều cô có thể nhận ra người vừa mới nói là bác sĩ. “cảm ơn bác sĩ rất nhiều!” – một nam nhân khác đứng gần bác sĩ nói, giọng nói có phần từ tốn nhưng lại mang ngữ điệu hơi trầm mạc. Mất một khoảng thời gian không biết là bao lâu Tâm Lam mới có thể nhìn mọi thứ thật rõ ràng, xung quanh cô mọi thứ đều trắng xóa, không lầm vao đâu được đây chính là bệnh viện, sau đó cô quan sát đến gương mặt những người đứng xung quanh, những gương mặt hoàn toàn xa lạ đang quan sát từng hành động của cô. Tâm Lam thầm nghĩ “những người này chắc là người quen của người lái xe đụng mình đây mà! Đụng mạnh như vậy mà thân thể ngoài chút đau nhứt thì hoàn toàn không bị gì thì thật sự rất may mắn. “cô nghĩ cô đụng xe chết đi thì không cần gã vào Tống gia hay sao? Suy nghĩ thật ấu trĩ! Cô biết cô đã gây ra cái họa gì hay không hả?” – nam nhân bận vest đen âm trầm ban nãy nói chuyện với bác sĩ nhanh chóng lên tiếng. ánh mắt lạnh lung nhìn Tâm Lam. Cô như đực mặt ra không hiểu người đó đang nói cái gì, cưới gã gì ở đây, cô còn chưa bao giờ nhìn thấy anh làm gì nói đến cưới gã, không lẽ những người này vì chuyện tai nạn giao thông sẵn sang nuôi cô suốt đời, cô không cần đến như vậy!
[ Trùng sinh – văn minh ] Sở Tâm Lam đến đây ! – Dr. meohoangTên truyện : Sở Tâm Lam đến đây ! Tác giả : Dr. MeohoangEditor : Huỳnh Kim ChiGiới thiệu : Sở Tâm Lam nhàn nhạt nhìn người đàn ông nằm ngủ bên cạnh mình, trong đầu cô văng vẳng thanh âm vừa chán ghét, vừa stress của Tống Hiểu Thần ” cô chỉ cần an phận làm Tống phu nhân thôi, chuyện của tôi cô đừng lo và ngược lại chuyện của cô cũng không phải chuyện của tôi. quan hệ của tất cả chúng ta chỉ là một cuộc thanh toán giao dịch không hơn không kém ! ” tác giả : dr.meohoang thể loại : hoán đổi, trùng sinh, ngược rồi sủngChương 1 :: Ta là ai ? Sở Tâm Lam đứng trên cầu nhìn mặt hồ yên lặng đang trôi dưới tầm mắt của mình, cô không dấu diếm sự mệt mõi thở hơi dài, trong đầu vang vọng những lời nói ban chiều “ cô chỉ là một người làm thuê tại đây mà thôi, cô có tư cách gì quản thúc con trai ta ! Chỉ làm bẩn có 1 chút đã la làng, tiền ta hoàn toàn có thể mua hết shop này của cô biết không ? con nhỏ hỗn xượt ! ” – hình ảnh người phụ nữ sang chảnh, mắt trợn to hung hăng chỉ trích Sở Tâm Lam. Chuyện là Sở Tâm Lam nhân viên cấp dưới của một shop quần áo trong TT thương mại lớn, cô một vị khách đến xem quần áo dẫn theo đứa nhỏ, đứa nhỏ ăn kem tay dơ muốn chùi vào quần áo bị Tâm Lam hét to ngăn cản, vì bị hét nên đứa nhỏ ngưng ngay hành vi nhưng do giật mình cho nên vì thế nó khóc lên. Chuyện sẽ không có gì to tát nếu như vị phu nhân tôn kính kia không làm ẩm ỷ lên đồi kiện quản trị vì để cho đứanhỏ hoảng sợ khóc thét lên như vây. Sở Tâm Lam đã phải cúi đầu nhận lỗi nghe mọi sự chỉ trích một cách vô lý để giữ lại việc làm này. Tuy nhiên để làm vui mắt người mua có thẻ diamond shop đã đồng ý đuổi việc Tâm Lam mọi chuyện mới không ầm ỷ nữa. “ Sử Tâm Lam mày thật mất mặt ! ” – Sở Tâm Lam hét to lên. – “ Sở Tâm Lam này thật sự dễ ức hiếp như vậy hay sao ? Giàu có là tự cho mình cái quyền nhục mạ người khác như vậy hay sao ! ! ! ! ! ” – Sở Tâm Lam không kiềm được nước mắt khi bản thân thật sự chịu ủy khuất như vậy. sau khi hét la thỏa lòng, Tâm Lam quẹt nước mắt trên mặt quay người bỏ đi xuống cầu, quyết định hành động thôi việc cầm trên tay, giật mình bị gió thổi bay Tâm Lam chạy theo nhặt lấy không may có một chiếc xe chạy nhanh trên dường lao đến, trước mặt Tâm Lam là ánh sáng chói lóa của ánh đèn pha sau đó mọi thứ dần trở nên tôi mù mịt không rõ. “ dậy rồi nhúng nhít mí mắt kìa ! Mau mau gọi bác sĩ đến ! ” – Tâm Lam nghe được tiếng ai đó huyên náo xung quanh cô, khung hình có phần đau nhứt, đôi mi nặng trĩu không mở dậy được nhưng vì xung quanh quá mức ồn ào cô thật muốn biết ai là người hồ nhốn như vậy. rồi đùng một cái có một ánh sáng rất lóa rọi vào mắt Tâm Lam ý thức còn mơ màng của cô nhanh gọn tỉnh lại. “ có phản ứng rất tốt, bệnh nhân đã trọn vẹn tỉnh lại rồi ! ” – âm thành một giọng nam trầm vang lên bên tai, Tâm Lam mót mắt từ từ, nhưng do chói mắt ban nãy mọi thứ vẫn còn lòa đi rất nhiều cô hoàn toàn có thể nhận ra người vừa mới nói là bác sĩ. “ cảm ơn bác sĩ rất nhiều ! ” – một nam nhân khác đứng gần bác sĩ nói, giọng nói có phần nhã nhặn nhưng lại mang ngôn từ hơi trầm mạc. Mất một khoảng chừng thời hạn không biết là bao lâu Tâm Lam mới hoàn toàn có thể nhìn mọi thứ thật rõ ràng, xung quanh cô mọi thứ đều trắng xóa, không lầm vao đâu được đây chính là bệnh viện, sau đó cô quan sát đến khuôn mặt những người đứng xung quanh, những khuôn mặt trọn vẹn lạ lẫm đang quan sát từng hành vi của cô. Tâm Lam thầm nghĩ “ những người này chắc là người quen của người lái xe đụng mình đây mà ! Đụng mạnh như vậy mà thân thể ngoài chút đau nhứt thì trọn vẹn không bị gì thì thật sự rất như mong muốn. “ cô nghĩ cô đụng xe chết đi thì không cần gã vào Tống gia hay sao ? Suy nghĩ thật ấu trĩ ! Cô biết cô đã gây ra cái họa gì hay không hả ? ” – nam nhân bận vest đen âm trầm ban nãy trò chuyện với bác sĩ nhanh gọn lên tiếng. ánh mắt lạnh lung nhìn Tâm Lam. Cô như đực mặt ra không hiểu người đó đang nói cái gì, cưới gã gì ở đây, cô còn chưa khi nào nhìn thấy anh làm gì nói đến cưới gã, không lẽ những người này vì chuyện tai nạn đáng tiếc giao thông vận tải sẵn sang nuôi cô suốt đời, cô không cần đến như vậy !
 |
 |
 |
 |
Tập tin gởi kèm :

1.jpg [ 22.51 KiB | Đã xem 1547 lần ]
|
 |
 |
 |
 |
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
 |
|
|
|
 |
17.06.2018, 18:52 |
 |
Huỳnh Kim ChiThành viên mới |
|
Ngày tham gia: 17.06.2018, 14:32 Bài viết: 6 Được thanks: 0 lần Điểm: 10
|
|
|
10 Re: [Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang – Điểm: “Triệu tiểu thư hiện tại gây nên tai họa không nhỏ?” – một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, ăn bận sang trọng nãy giờ yên lặng đứng sát tường bất ngờ lên tiếng. “khoang có chuyện gì tôi không hiểu hai người đang nói chuyện gì ở đây?” – Tâm Lam có chút hoảng hốt nhìn quanh hy vọng có ai đó có thể giải thích cho cô chuyện gì đang diễn ra, mọi người đang nói đến chuyện gì, Triệu tiểu thư là ai? “cô còn giở trò gì nữa, chuyện gây ra chưa đủ nhứt đầu hay sao?” – nam nhân bận vest đen nhíu mày sâu, thái độ không còn cố gắng ôn hòa nữa mà thật sự tức giận. “các người nói gì Triệu tiểu thư nào, có phải mọi người nhầm lẫn gì hay không?” – Tâm Lam cố gắng giải thích, cô nhìn người phụ nữ xinh đẹp cầu cứu. “Triệu Khả Như cô còn diễn trò đến khi nào nữa?” – người đàn ông bận vest hết kiên nhẫn quát lên. “Triệu khả như là ai, tai sao các người cứ gọi tôi như vậy? tôi không phải Triệu Hả Như!”- Tâm Lam hét toáng lên,vẻ mặt hoang mang tột độ. “gọi bác sĩ đến đây!” – người bận vest đen nhíu mày khi nhìn thấy ánh mặt hỗn loạn của TaamLam, giọng ra lệnh cho người phụ nữ đi ra. “các người bị điên rồi!” – Tâm Lam lắc đầu nói. “cô nhìn đi, người điên mới là cô, cô điên đủ chưa?” – người đàn ông hung hang đưa tờ báo cho Tâm Lam xem, , sau đó là bức hình hai người một là người đàn ông đang đứng trước mặt cô, còn lại là một thiếu nữ xinh đẹp, quý phái nhưng có vẻ xa cách. Sau đó Tống Hiểu Thần đưa gương soi mặt đến cho Tâm Lam. Vừa nhìn thấy gương mặt trong gương cô hoàn toàn bất động, miệng há to không phát thành lời, gương mặt từ không liên quan dần chuyển sang có chút gì đó rất bất lực khó tả. “ôi tôi điên mất!” – đầu óc Sở Tâm Lam quay cuồng, cô không biết nguyên nhân từ đâu sau một giấc ngủ dậy lại thành ra thế này. “nếu muốn đi cô điên một mình đi đừng có kéo tôi theo, xử lý hậu quả cho cô thật sự rất phiền!” – Tống Hiểu Thần cau có bực dọc, giọng nói chứa đầy sự chán ghét. “Triệu tiểu thư có chỗ nào cảm thấy khó chịu? đầu có đau hay không?” – Bác sĩ nhanh chóng bước vào cửa liền liên tục hỏi thăm Tâm Lam vẫn bất động im lặng, cô chỉ biết lắc đầu trã lời những câu hỏi của bác sĩ. “mất trí nhớ tạm thời…” – Tống Hiểu Thần lập lại nhận định của bác sĩ, mắt quay nhìn Tâm Lam đang ngồi trên giường nhìn anh – “đây đâu phải chuyện trên phim! Bác sĩ khả năng nhỏ lai bao nhiêu phần trăm và mất bao lâu thì có thể hồi phục?” “tôi cũng không thể nói trước được, có thể do chấn động đầu mạnh! Trước mắt chúng ta cứ phải theo dõi bệnh nhân!” – nói đoạn bác sĩ đi ra bên ngoài để lại Tống Hiểu Thần cùng Sở Tâm Lam lại trong phòng. “không cần biết cô mất trí nhớ thật hay giả vờ mất trí nhớ nhưng tháng sau đám cưới cũng phải diễn ra, nếu cô không tự nguyện đến thì trối cô mang đến lễ đường!” – Tống Hiểu Thần lạnh nhạt nói,ánh mắt chán ghét không muốn nhìn đến gương mặt Sở Tâm Lam – “Dung tẩu sẽ nhanh chóng đến chăm sóc cô, biết điều ngồi yên để tôi còn thu dẹp tàn dư mà cô để lại!” – nói xong Tống Hiểu Thần mở cửa bước ra bên ngoài đóng majnhlaji. – Tâm Lam ngồi trên giường nhìn mình trong gương rồi bất ngờ giơ tay tự tát mình một cái. Cảm nhận được sự đau đớn truyền đến trên má cũng như má cô bắt đầu đỏ cả lên thì thật sự đây không phải là cơn ác mộng cần thức dậy nữa rồi. Nhìn Triệu Khả Như trong gương hồi lâu Tâm Lam khẽ thở dài, ông trời thật sự không công bằng Triệu tiểu thư được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có, sung sướng chưa biết khổ là gì đã vậy còn được ban cho một gương mặt hoàn mỹ, một cơ thể thanh thanh xinh đẹp. chợt nhớ đến gương mặt của chính Sở Tâm Lam, cô từng nói ông trời là bù đắp cho số phận nghèo khó của cô là cho cô một gương mặt xinh đẹp nhưng nếu so với Triệu Khả Như thì thật sự còn kém rất xa.
chương 2: Ta là ai p2“Triệu tiểu thư hiện tại gây nên tai họa không nhỏ?” – một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, ăn bận sang trọng nãy giờ yên lặng đứng sát tường bất ngờ lên tiếng.“khoang có chuyện gì tôi không hiểu hai người đang nói chuyện gì ở đây?” – Tâm Lam có chút hoảng hốt nhìn quanh hy vọng có ai đó có thể giải thích cho cô chuyện gì đang diễn ra, mọi người đang nói đến chuyện gì, Triệu tiểu thư là ai?“cô còn giở trò gì nữa, chuyện gây ra chưa đủ nhứt đầu hay sao?” – nam nhân bận vest đen nhíu mày sâu, thái độ không còn cố gắng ôn hòa nữa mà thật sự tức giận.“các người nói gì Triệu tiểu thư nào, có phải mọi người nhầm lẫn gì hay không?” – Tâm Lam cố gắng giải thích, cô nhìn người phụ nữ xinh đẹp cầu cứu.“Triệu Khả Như cô còn diễn trò đến khi nào nữa?” – người đàn ông bận vest hết kiên nhẫn quát lên.“Triệu khả như là ai, tai sao các người cứ gọi tôi như vậy? tôi không phải Triệu Hả Như!”- Tâm Lam hét toáng lên,vẻ mặt hoang mang tột độ.“gọi bác sĩ đến đây!” – người bận vest đen nhíu mày khi nhìn thấy ánh mặt hỗn loạn của TaamLam, giọng ra lệnh cho người phụ nữ đi ra.“các người bị điên rồi!” – Tâm Lam lắc đầu nói.“cô nhìn đi, người điên mới là cô, cô điên đủ chưa?” – người đàn ông hung hang đưa tờ báo cho Tâm Lam xem,, sau đó là bức hình hai người một là người đàn ông đang đứng trước mặt cô, còn lại là một thiếu nữ xinh đẹp, quý phái nhưng có vẻ xa cách. Sau đó Tống Hiểu Thần đưa gương soi mặt đến cho Tâm Lam. Vừa nhìn thấy gương mặt trong gương cô hoàn toàn bất động, miệng há to không phát thành lời, gương mặt từ không liên quan dần chuyển sang có chút gì đó rất bất lực khó tả.“ôi tôi điên mất!” – đầu óc Sở Tâm Lam quay cuồng, cô không biết nguyên nhân từ đâu sau một giấc ngủ dậy lại thành ra thế này.“nếu muốn đi cô điên một mình đi đừng có kéo tôi theo, xử lý hậu quả cho cô thật sự rất phiền!” – Tống Hiểu Thần cau có bực dọc, giọng nói chứa đầy sự chán ghét.“Triệu tiểu thư có chỗ nào cảm thấy khó chịu? đầu có đau hay không?” – Bác sĩ nhanh chóng bước vào cửa liền liên tục hỏi thăm Tâm Lam vẫn bất động im lặng, cô chỉ biết lắc đầu trã lời những câu hỏi của bác sĩ.“mất trí nhớ tạm thời…” – Tống Hiểu Thần lập lại nhận định của bác sĩ, mắt quay nhìn Tâm Lam đang ngồi trên giường nhìn anh – “đây đâu phải chuyện trên phim! Bác sĩ khả năng nhỏ lai bao nhiêu phần trăm và mất bao lâu thì có thể hồi phục?”“tôi cũng không thể nói trước được, có thể do chấn động đầu mạnh! Trước mắt chúng ta cứ phải theo dõi bệnh nhân!” – nói đoạn bác sĩ đi ra bên ngoài để lại Tống Hiểu Thần cùng Sở Tâm Lam lại trong phòng.“không cần biết cô mất trí nhớ thật hay giả vờ mất trí nhớ nhưng tháng sau đám cưới cũng phải diễn ra, nếu cô không tự nguyện đến thì trối cô mang đến lễ đường!” – Tống Hiểu Thần lạnh nhạt nói,ánh mắt chán ghét không muốn nhìn đến gương mặt Sở Tâm Lam – “Dung tẩu sẽ nhanh chóng đến chăm sóc cô, biết điều ngồi yên để tôi còn thu dẹp tàn dư mà cô để lại!” – nói xong Tống Hiểu Thần mở cửa bước ra bên ngoài đóng majnhlaji. – Tâm Lam ngồi trên giường nhìn mình trong gương rồi bất ngờ giơ tay tự tát mình một cái. Cảm nhận được sự đau đớn truyền đến trên má cũng như má cô bắt đầu đỏ cả lên thì thật sự đây không phải là cơn ác mộng cần thức dậy nữa rồi.Nhìn Triệu Khả Như trong gương hồi lâu Tâm Lam khẽ thở dài, ông trời thật sự không công bằng Triệu tiểu thư được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có, sung sướng chưa biết khổ là gì đã vậy còn được ban cho một gương mặt hoàn mỹ, một cơ thể thanh thanh xinh đẹp. chợt nhớ đến gương mặt của chính Sở Tâm Lam, cô từng nói ông trời là bù đắp cho số phận nghèo khó của cô là cho cô một gương mặt xinh đẹp nhưng nếu so với Triệu Khả Như thì thật sự còn kém rất xa.
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
 |
|
|
|
 |
17.06.2018, 18:56 |
 |
Huỳnh Kim ChiThành viên mới |
|
Ngày tham gia: 17.06.2018, 14:32 Bài viết: 6 Được thanks: 0 lần Điểm: 10
|
|
|
10 Re: [Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang – Điểm:
Chương 3; tại sao lại là ta
Đúng như lời Tống Hiểu Thần, không lâu sau một phụ nữ trung niên đến chăm sóc Tâm Lam, người đó chính là Dung tẩu. chuyện Tâm Lam bị mất trí nhớ cũng được Tống Hiểu Thần thông báo rộng rãi cho 2 bên gia đình nhưng để tránh báo chí chỉa mũi vào việc này nên anh không cho mọi người đến bệnh viện thăm cô bên cạnh đó lễ cưới cũng được dời lại sớm hơn dự kiến 2 tuần.
“tiểu thư à, cô vì sao lại tự chạy xe trên đường như vậy?cô có biết chuyện lần này khiến thiếu gia thật sự rất đau đầu hay không?”- Dung tẩu thấp giọng nói.
“tôi quả thật không biết mình đang và đã gây nên hậu quả như thế nào nữa dì có thể nói cho tôi biết được hay không?” – Tâm lam khổ sở cười không được mà khóc cũng không xong ừ lúc tỉnh lại đến bay giờ mọi người liên tục ní cô gây ra họa lớn nhưng lại không một ai chịu nói cho cô biết đó là họa gì.
“đúng tiểu thư không nhớ gì, bình thường chuyện đi lại của cô có tài xế lo nhưng không hiểu tại sao hôm đó cô lại tự lấy xe đi ra bên ngoài, lại chạy với tốc độ rất cao vô tình đụng phải người ta” – Dung tẩu có phần khó khan, mệt mõi nói chuyện này, những ngày qua không khí trong Tống Gia rất ngỗn ngang do việc này.
“rồi người Khả Như đụng, à không tôi đụng bây giờ ra sao?” – Sở Tâm Lam rầu rỉ hỏi, quả thật chuyện này rất lớn, để Khá Như chịu tội trước pháp luật quả thật là điều không thể còn thương lượng thì còn phải tùy vào tình trạng của người kia nữa.
“hiện tại vẫn đang nằm trong phòng chắm sóc đặc biệt.!”
“tôi có thể đi gặp người ta hay không?” – Tâm Lam có chút muốn thay cái cơ thể này đi thăm hỏi.
“ngàn vạn lần không được, người ta không biết người đụng là ai, chuyện thương thảo đã có luật sự lo rồi, tiểu thư không cần phải lo lắng!” – Dung tẩu có chút gấp rút can ngăn, bà biết nếu người nhà của nạn nhân biết người đụng con gái mình là một cô gái đã vậy hoàn toàn bình an vô sự còn con gái họ lại bất tỉnh hôn mê như vậy làm sao họ còn chịu thương thuyết cơ chứ.
“nhưng ít nhất cũng nên nói cho tôi biết nạn nhân ở đâu được không?” – Tâm Lam có chút ngoại ý trước thái độ của Dung tẩu.
“cô gái ấy cũng đang ở đây được Tống gia thây cô thanh toán mọi chi phí!”- Dung tẩu nhỏ giọng nói như thể sợ người nào khác nghe thấy thì thật không hay cho lắm.
“Dung tẩu có thể láy điện thoại của tôi cho tôi được hay không tôi cần dùng đến nó!” – Tâm Lam tuy muốn đi thăm nạn nhân thay mặt Khả Như nhận lỗi nhưng nghe theo lời Dung tẩu cũng rất hợp lý nếu chỉ vì sự kém hiểu biết của mình mà làm mọi việc thêm khó khan không chừng cái tên Tống Hiểu Thần kia sẽ ăn thịt cô mất.
“để tôi nói lại với thiếu gia giùm cô nhé, hiện tiểu thư chỉ cần nghỉ ngơi an nhang đợi ngày về nhà Tống gia thôi!” – Dung tẩu ôn nhu khi thấy thái đồ hòa hoãn của Tâm Lam, thật sự khi mất đi trí nhớ cô trở nên dễ hầu hạ hơn hẳn, trước kia cô rất điêu ngoa, thích gì sẽ làm đó không nghe lời khuyên của người khác, gương mặt lúc nào cũng lạnh lung chứ không ôn nhu như hiện giờ. Nếu kêu Dung tẩu bà chọn thì bà xin Triệu tiểu thư cứ ôn nhu như vậy mãi.
|
Tìm kiếm với từ khoá:
|
|

Share
|
 |
|
|
|
 |
19.06.2018, 16:49 |
 |
Huỳnh Kim ChiThành viên mới |
|
Ngày tham gia: 17.06.2018, 14:32 Bài viết: 6 Được thanks: 0 lần Điểm: 10
|
|
|
10 Re: [Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang – Điểm:
chương 4: ngày hôm sau Dung tẩu mang đến một chiếc điện thoại mới tinh đưa cho Tâm Lam. “Triệu tiểu thư, điện thoại của cô hiện đã bị hư hại cực kì nặng sau tai nạn nên thiếu gia đã đổi cho cô một chiếc khác!” – nhận điện thoại từ tay Dung Tẩu, Tâm Lam ngớ người tò mò thì nhận được câu trã lời. “không sao như vậy thật tốt! cảm ơn Dung tẩu!” – Tâm Lam vui vẻ nói, tâm tình đặc biệt tốt, cô không ngờ có ngày mình có thể sử dụng chiếc điện thoại đời mới nhất như vậy! Dung tẩu sau khi nghe Tâm Lam nói thì ngớ người quả thật bà tin Tâm Lam thật sự mất đi trí nhớ vì một Triệu Khả như ngang ngạnh không biết nói hai từ cảm ơn cũng như xin lỗi càng không có biểu cảm vui vẻ như vậy! Dung tẩu mang thức ăn đến rồi xin phép quay về nhà nói tầm 2h nữa sẽ có người đến đón Tâm Lam trở về nhà nên bà cần về nhà chuẩn bị một chút. Tâm Lam cẩn thận quan sát Dung tẩu đi ra bên ngoài đóng cửa lại rồi cô mới đi ra bên ngoài ban công ngồi, quả thật thật phúc hắc, một gia đình giàu có như Tống thị thì cô mới có cơ hội trong phòng VIP của bệnh viện có ban công ghế bành như khách sạn nghỉ dưỡng. bấm điện thoại vào số điện thoại của chính mình, trái tim Tâm Lam như đang nhảy múa khi nghe đầu dây bên kia đỗ chuông. “alo! Đây là số điện thoại của Sở Tâm Lam!” – một giộng nói nam trầm trầm vang lên trái tim Tâm Lam như ngừng đập, cô nhận ra giọng nói đó chính là Sở Tâm Lâm là em trai của Tâm Lam. Chào cậu, tôi là bạn của Tâm Lam, có thể cho tôi nói chuyện với cô ấy được hay không?” – Tâm Lam chậm rãi nói, cô nghĩ cô gái đảo hồn với chính cô chắc cũng đang hoảng hôt bên trong cơ thể và môi trường xa lạ như cô nên cực kì mong đợi. “chắc là không thể rồi, chị tôi hiện tại không thể nghe máy được!” – Sở Tâm Lâm thấp gọng nói, có thể nghe ra được sự buồn bã trong lời nói của đứa trẻ 15 tuổi. “cậu cứ đưa đi, nói với chị gái cậu Triệu Khả Như gọi cô ấy chắc chắn nghe máy!” – Tâm lam vô cùng cao hứng cô thật sự muốn đối mặt với Khả như một lần và tìm cách trã thân xác phiền phức lại cho cô ấy. “em e rằng không thể vì chị ấy…chị ấy thật sự không gượng được nữa rồi, bác sĩ nói chị ấy khó mà tỉnh lại nữa rồi!” – những lời Tâm lâm nói khiến Tâm lam như chết điếng, cái gì mà không thể tỉnh lại nữa rồi. “em nói cái gì? Em nói rõ chị biết mọi người đang ở đâu!?” – Tâm Lam đứng bật dậy nói như hét toáng vào điện thoại. “chị ấy đnag ở phòng chăm sóc đặc biệt, bệnh viện K!” – đầu dây bên kia thều thào. Tâm Lam nhanh chóng thay quần áo Dung tẩu chuẩn bị sẵn để trên tủ rồi nhanh chóng đi đến bên phòng chăm sóc đăc biệt, vừa quẹo cua cô đã nhìn thấy dáng người tiều tụy của ba mình, đứa em nhỏ buồn bã nhìn vào bên trong, phóng theo tầm mắt Tâm Lam nhìn và bên trong, một Sở Tâm Lam đang day nhờ đầy người nằm đó. Trái tim TaamLam như rớt xuống,một cái cảm giác thật sự rất kì cục khi nhìn thấy hình ảnh đó. “chị là người vừa mới gọi cho chị em đúng không?” – nhìn thấy Tâm Lam đứng nhìn chị gái mình có phần thương tâm, Tâm Lâm liền đánh tiếng hỏi thăm. “à đúng rồi, chị của em vì sao lại như vậy?” – Tâm Lam có ý bỡ ngỡ và không tự nhiên hỏi. “chị em bị người ta tông phải… hiện tại hôn mêm sâu đang được theo dõi!” – Tâm Lâm rầu rĩ nói, nét thương tâm hiện rất rõ trên gương mặt người thiếu nên 15 tuổi. “có biết người đụng hay không?” – Sở Tâm Lam rụt rè hỏi. “Tống thị!” – ba Tâm Lam nãy giờ ngồi im lặng bất thời lên tiếng. Tâm Lam như bị chấn động thân thể bất ngờ run lên khó kiểm soát.
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
 |
|
|
|
 |
19.06.2018, 16:51 |
 |
Huỳnh Kim ChiThành viên mới |
|
Ngày tham gia: 17.06.2018, 14:32 Bài viết: 6 Được thanks: 0 lần Điểm: 10
|
|
|
10 Re: [Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang – Điểm:
Chương 5: thay đổi trớ trêu! Sở Tâm Lam mở to mắt ra bất động trước câu trã lời của cha, chuyện gì vậy trong cái thành phố S này nếu nói đến Tồng thị thì duy chỉ đang nói đến duy nhất một Tống thi là gia đình của Tống Hiểu Thần mà thôi, Sở Tâm Lam rung mình cố chấn an suy nghĩ của chính mình, chuyện quá rõ ràng người gây tai nạn cho chính cô lại chính là Triệu Khả Như và hiện tại cô đang trong cơ thể Khả Như vậy cô ấy đang trong cơ thể của cô hay sao? “vậy…rồi mọi người như thế nào?” – nhớ đến việc Tống Hiểu Thần nói đang dọn dẹp hậu hoạn do cô gây ra thì bản thân chỉ có thể nuốt khan nước bọt nói. “bên Tống thị muốn chúng ta bỏ qua mọi chuyện, bên đó sẽ trã một khoảng tiên rất lớn xem như bồi thường và sẽ chăm sóc chị Tâm Lam cho đến khi tỉnh lại!” – Sở Tâm Lâm vừa nói vừa nhìn cha mình, Tâm Lam có thể nhận ra được sự bài xích trong ánh mắt cha khi nghe chuyện đó. “không đời nào ta không chấp nhận!” – ba Tâm Lam bất ngờ hét to. “bác….!” – Tâm Lam có phần xúc động muốn nói nhưng thanh âm nghẹn nơi cố khó nói thành lời. “ta không thể đem tính mạng con gái mình để bán cho quỷ dữ như vậy! phải khiến người làm lỗi trã giá, dù đó có là Tống thị thì đã sao!” – ba Tâm Lam có phần bức xúc đáp. Sở Tâm Lam im lặng suy xét đụng với Tống gia có khác nào lấy trứng chọi vào đá đã vậy hiện tại người chịu trách nhiệm là cô, mọi chuyện thật sự trớ trêu, vẻ mặt Tâm Lam có phần đau thương khổ sở không nói rõ được. Tâm Lam nhìn Tâm Lâm bất động cạnh bên thở dài ra. “ba..bác có thể nghe con nói được hay không?” – Sở Tam lam rụt rè lên tiếng nói, thanh âm bác sao trở nên xa lạ như vậy với cô quá. Thấy ba mình im lặng không phản ứng Tâm Lam nhẹ giọng nói tiếp – “con biết gia đình mình thật sự rất khó khan nhưng đối phương là Tống thị, chúng ta địch lại không nổi!” “nhưng không thể để yên như vậy!” – ba Tâm Lam giận dữ phản ứng lại. “đúng nhưng chúng taneen thỏa hiệp với học. con cũng rất hiểu Tâm Lam con tin cô ấy cũng muốn như vậy, bác nghe con nói hết được không!” – nhìn thấy ba mình như sắp phản kháng lại cô nhanh chóng chặn lại, ông như muốn nói gì đó nhưng nhìn ánh mắt kiên nghị của Tâm Lam lại thôi – “tiền điều trị Tâm Lam trong phòng chăm sóc đặc biệt này quả thật không ít, nhà mình chắc chắn không đủ điều kiện đó. Bên cạnh đó nếu nhận khoảng tiền đó, nhà mình cs thể có cuộc sống tốt hơn, Tâm Lâm có thể học hết đại học theo đuổi ước mơ của em nó như vậy có phải tốt hơn hay không!” “nhưng còn Tâm Lam thì sao?” – ba Tâm Lam đau đớn nhìn vào phòng, quả thật những điều đó không phải ông chưa từng nghĩ qua có điều như thế nào cũng không nuốt trôi được. “con biết Tâm Lam chịu rất nhiều đau đớn nhưng nếu làm tới cùng thì cô ấy vẫn phải chịu đau đớn và biết đâu còn không thể được điều trị đến cùng…như vậy thật sự không đáng!” – Sở taamlamkhoor sở nhìn ba mình đau khổ không kiềm được lòng. – bất ngờ điện thoại reng lên,Tâm Lam lấy ra xem thấy sdt lạ có chút ngỡ ngàng nhưng cũng nhanh chóng bắt máy. “alo” “cô đang ở nơi nào vậy hả? còn muốn gây nên chuyện gì nữa? cô sợ tôi quá rãnh rỗi hay sao?” – Tống Hiểu Thần vừa nghe tiếng bắt máy của Tâm Lam nhanh chóng phát sung thiên. “tôi…tôi về ngay!” – Tâm Lam hoảng hốt lấp bấp đáp rồi nhanh chóng cúp máy đứng lên. Cô đau khổ nhìn ba cũng như em trai đang tiều tụy vì cơ thể bất động của mình bên trong còn linh hồn cô ại đang vướn vào cuộc đời của một người khác, muốn nói cho ba cô biết nhưng chuyện đó quả thật không thể nói ra không chừng người khác còn nghĩ cô diên. “con có việc phải đi đây, nếu có chuyện gì xin hãy lien lạc với con. Bác nên suy nghĩ lại những gì con nói. Con tin Sở Tâm Lam cũng sẽ suy nghĩ như con! Xon xin phép!” – nói đoạn Tâm Lam nhanh chóng chạy đi
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
 |
|
19.06.2018, 16:56 |
 |
Huỳnh Kim ChiThành viên mới |
|
Ngày tham gia: 17.06.2018, 14:32 Bài viết: 6 Được thanks: 0 lần Điểm: 10
|
|
|
10 Re: [Trùng sinh – hiện đại] Sở Tâm Lam đến đây! – Dr.meohoang – Điểm:
Chương 6: Tống Hiểu Thần có phần bực bội sau khi làm hết thủ tục xuất viện thì đưa Sở Tâm Lam rời đi, suốt đoạn đường anh không nói bất kì một lời nào, Tâm Lam cũng vì vậy mà không tiện mở miệng, trong lòng cô còn ngỗn ngang nhiều suy nghĩ khác. Chạy đến trước khu biệt thự biệt lập, nơi xa hoa và bí ẩn nhất của thành phố S này. Nơi mà Sở Tâm Lam từng có ý định một lần vào bên trong tham quan âu cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Tống gia là một trong những gia đình quyền quý bậc nhất thành phố S đương nhiên ở bên trong này cũng không có gì lạ nhưng cái khiến Tâm Lam kinh ngạc cực độ chính lag sự xa hoa của nơi này. “cảm ơn!” – người trực cổng giúp Tâm Lam mở cửa xe cô cười nhẹ nhàng nói cảm ơn mắt bắt đầu dán chặt vào tòa biệt thự xa hoa trước mặt mình quả thật quá phô trương nên không hề để ý đến ánh mắt kinh hãi của người mới được nhận lời cảm ơn từ cô cũng như ánh mắt của Tống Hiểu Thần bên cạnh. Anh không biết Sở Tâm Lam cũng có gương mặt thân thiện cũng như thái độ lễ nghĩa như vậy, quả thật cô bị mất trí nhớ không phải là trò đùa. “con tính đứng đó ngó đến bao giờ! Mọi người Tống gia đang đợi cô bên trong!” – Tống Hiểu Thần đi vào, thấy Sở Tâm Lam vẫn ngơ ngác nhìn quanh có chút buồn cười, ý cười thoáng nhẹ qua khóe mắt anh nhanh chóng biến đi nhường chỗ cho sự lạnh lùng “ờ!” – Tâm Lam đáp lại có chút bất ngờ nhanh chóng chạy theo ngay. Bên trong còn xa hoa hơn bên ngoài, một món đồ trong nhà có thể bằng một năm lương của Tâm Lam không chừng, cô không kiềm chế được ánh mắt ngạc nhiên nhìn xung quanh. “cô có thôi hay không, nhìn cô như vậy thật không quen! Nhanh lên mọi người đợi cô rất lâu rồi” – Tống Hiểu Thần chịu không đặng lên tiếng nói. Sở Tâm Lam nhanh chóng cất bước chạy theo bên trong phòng khách là những gương mặt hoàn toàn xa lạ nhưng rất quý phái đang nhìn về hướng cô. “ba mẹ con mới về như ý mẹ con đưa Triệu Khả Như về đây!”- Tống Hiểu Thần vẫn giữ thái độ lạnh nhạt hướng về người phụ nữ duy nhất ngồi trên ghế nói. Ánh mắt bà ta vui vẻ hài lòng nhìn Tâm Lam. “con xin chào!” – tâm Lamlungs túng cì người chào mọi người. “mau đến đây ngồi, chắc con đã rất mệt!” – Tống phu nhân nhanh chóng đứng lên đến cằm tay Sở Tâm Lam kéo đến ghế ôn nhu nói. “dạ!” “bác sĩ nói thế nào!” – Tống lão gia ôn tồn quay sang Tống Hiểu Thần hỏi. “theo dõi thêm thôi, kí ức quay lại thì cần thời gian ạ!” – Tống Hiểu Thần cung kính đáp lại. “chuyện đám cưới!” – Tống lão gia có chút ái ngại nói. “bên phía Triệu gia đồng ý cho con đưa Khá Như về đây chăm sóc cũng như đồng ý dời đám cưới vào cuối tuần sau, sau khi conn đi công tác về!” – Tống Hiểu Thần ôn tồn đáp, ánh mắt có nhvề phía Tâm Lam dò xét. Cô ngeh vậy mử to mắt nhìn anh, tuần sau chứ không phải tháng sau hay sao. “như vậy cũng tốt!” – Tống phu nhân gật gù nắm bàn tay của Tâm Lam âu yếm. “chào chị! Em là Tống Hiểu Thiên giới thiệu lại từ đầu với chị dâu nhé!” – người thanh niên duy nhất còn lại nãy giờ ngồi im lặng nhanh chóng lên tiến, cười vui vẻ với Tâm Lam. Quan sát kĩ anh ta và Tống Hiểu Thần giống nhau đến 6 7 phần nhưng cậu ta có vẻ thân thiện hơn anh trai mình rất nhiều. “chào cậu!” – Sở Tâm Lam vui vẻ cười đáp lại nụ cười của Tống Hiểu Thiên, anh ta có chút ngỡ ngàng nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh vì anh ta không nghĩ chị dâu lạnh lùng ngày xưa lại thay đổi nhiều đến như vậy. “thôi chắc Khả Như mệt rồi, hai đứa mau mau lên lầu nghỉ ngơi, chiều nay còn bay nữa con cũng nên đi nghĩ ngơi đi!” – Tống phu nhân vừa nói vừa nhìn Tống Hiểu Thần, anh gật đầu tỏ ý tán đồng rồi nhanh chóng đứng lên. “Khẳ Như đi thôi em!” – Tống Hiểu Thần quay lại vui vẻ nói với Sở Tâm Lam một cách nhẹ nhàng khiến cô kinh ngạc nhìn anh như không tin vào tai của mình. Thấy cô bất ddoojng anh nhanh chóng lên dìu cô lên lầu, như bị điểm trúng huyệt Tâm Lam không phản kháng lại mà như con rối cứ thế mà làm theo. “cô có thôi dùng ahs mắt đó nhìn tôi hay không hả?” – vừa vào bên trong phòng Tống Hiểu Thần như quay lại lạnh lùng chán ghét nói. Tâm Lam như thích nghi không kịp trước sự biến hóa trong thái độ của anh mà ngỡ ngàng – “đây là phòng của tôi và cô, cô nghỉ ngơi đi !” Thấy Tâm Lam vẫn cứ ngỡ ngàng nhìn mình, Tống Hiểu Thần có phần chán ghét nhíu mày nói “tôi quên chưa nói với cô, mối quan hệ của chúng ta là tôi cho cô tự do rời khỏi Triệu gia còn tôi lợi dụng thân phận Triệu tiểu thư của cô để đường đừng chính chính lên nắm quyền Tống thị, cho nên mối quan hệ của chúng ta chính là lợi dụng lẫn nhau do đó trước mặt người khác xin cô hãy diện cho trọn vai người vợ ngoan hiền giúp tôi!” – Tống Hiểu Thận lấy vài thứ đồ bỏ vào valy, ôn tôn nói.
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
|
| Hiển thị bài viết từ : Sắp xếp theo |
|
Trang 1/1 |
[ 6 bài ] |
|
Đang truy vấn
|
Không có thành viên nào đang truy cập
|
|
Điều hành
| Mod Box Tự Edit / Sáng Tác, Thử việc Box Tự Edit / Sáng Tác |
|
|
Bạn không thể tạo đề tài mới Bạn không thể viết bài trả lời Bạn không thể sửa bài của mình Bạn không thể xoá bài của mình Bạn không thể gởi tập tin kèm
|
|