Lí Luận Văn Học Về Phong Cách Nghệ Thuật Nhà Văn Chọn Lọc, Lí Luận Văn Học Về Phong Cách Nghệ Thuật

Đề bài: Về phong cách nghệ thuật, nhà thơ Lê Đạt đã viết:

“”Mỗi công dân có một dạng vân tay

Mỗi nhà thơ có một dạng vân chữ

Không trộn lẫn.””

Em hiểu những câu thơ trên như thế nào? Hãy chứng minh phong cách nghệ thuật của một số nhà thơ, nhà văn tiêu biểu.

Bạn đang xem: Lí luận văn học về phong cách nghệ thuật

Bài làm

Một nhà văn Nga từng khẳng định chắc chắn : ” Nghệ sĩ là người biết kai thác những ấn tượng riêng của mình, tìm thấy những ấn tượng có giá trị khái quát và biết làm những ấn tượng ấy có hình thức riêng ”. Có lẽ một trong những cái độc lạ để tạo ra khoảng cách nghệ sĩ và người thường chính là ở chỗ đó. Không phải ai cầm bút cũng đều là nghệ sĩ. Các nhà văn cũng vậy. Họ đều hoàn toàn có thể viết được thơ, văn nhưng để làm được thơ ( văn ) đích thực, thơ ( văn ) có sức sống và có chỗ đứng trong lòng người đọc thì không phải ai cũng làm được. Một nhà sáng tác đích thực có phong cách phát minh sáng tạo càng độc lạ, rực rỡ thì người đó càng thành công xuất sắc. Chẳng vậy mà trong bài thơ “ Vân chữ ”, Lê Đạt từng viết :

“Mỗi công dân có một dạng vân tay

Mỗi nhà thơ có một dạng vân chữKhông trộn lẫn. ”Mỗi con người sinh ra đều có một dấu vân tay riêng, mang những đường nét, hình dạng đặc trưng, không giống nhau với bất kể ai mặc dầu đó lag anh chị em đồng sinh. Vân tay là tín hiệu, cũng là cơ sở chuẩn xác để xác định danh tính của một công dân, được tàng trữ để xác nhận nhân thân, phân biệt với người khác. Với cách nói đầy hình ảnh gợi sự liên hệ tương đương với “ vân tay ”, Lê Đạt đã dùng vân chữ để chỉ hình thức phát minh sáng tạo ngôn từ độc lạ, hiểu rộng ra là nét riêng, đậm chất ngầu phát minh sáng tạo của một nhà thơ. Đồng thời cũng là để nhấn mạnh vấn đề đó là yếu tố quan trọng để tạo nên một “ người nghệ sĩ thứ thiệt ” – một người nghệ sĩ chân chính, có năng lực và có tư chất, có phong cách nghệ thuật riêng không liên quan gì đến nhau không hề trộn lẫn .

*

“Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo, vì vậy nó đòi hỏi người sáng tác phải có phong cách nổi bật, tức là có nét gì đó rất riêng, mới lạ thể hiện trong tác phẩm của mình”. Lĩnh vực của “cái độc đáo”- tức là có tính chất của riêng mình, mang dấu ấn cách tân không giống những người khác- đòi hỏi ở nhà văn không chỉ có khát vọng làm người nghệ sĩ mà có tố chất cần có trước hết ở họ là phải có tài, còn gọi là năng khiếu vượt trội. Thêm nữa, nhà văn phải thỏa mãn nhu cầu của bạn đọc, của cuộc sống- ấy là sự sáng tạo “khơi những nguồn chưa ai khơi”. Chính cái độc đáo ấy tạo nên phong cách nghệ thuật. Một khi tác giả sáng tác văn học tạo được dấu ấn riêng biệt, độc đáo trong quá trình nhận thức và phản ánh cuộc sống, biểu hiện rõ cái độc đáo qua các phương diện nội dung và hình thức của từng tác phẩm, nhà văn đó được gọi là nhà văn có phong cách nghệ thuật.

Xem thêm: Khả Năng Liên Hệ Với Nước Ngoài Của Lào, Bài 18: Thực Hành Tìm Hiểu Lào Và Cam

Riêng biệt, mới mẻ và hấp dẫn trong sáng tác, không phải tác giả nào cũng đạt được điều đó, do vậy không phải ai là nhà văn đều có phong cách nghệ thuật. Giai đoạn văn học 1930-1945 là giai đoạn phục hưng của nền văn học dân tộc, một chặng đường ngắn mà hình thành khá nhiều cây bút có phong cách. Dựa vào thành tựu trong sáng tác của các nhà văn, chúng ta đều có thể nêu ra các tác giả văn xuôi hiện thực có phong cách rõ rệt là Ngô tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng, Nam Cao… hay các thi sĩ như Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Huy Cận, Tố Hữu. Vậy, dựa vào những biểu hiện nào để chúng ta có thể xác định một nhà văn( nhà thơ ) có phong cách nghệ thuật?

Có nhiều bộc lộ khác nhau của phong cách văn học. Trước hết nhà văn có bộc lộ mới lạ, độc lạ trong cách nhìn, cách mày mò đời sống. Chẳng hạn, cùng là nhà văn hiện thực trước Cách mạng như Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, … nhưng Nam Cao chăm sóc nhiều đến nỗi khổ đến mức thảm kịch của người tri thức. Nam Cao cũng cắt nghĩa được nguyên do sâu xa nỗi khổ của họ và lên tiếng đánh động xã hội. “ Người nọ, người kia không đáng để ta khinh ghét. Cái đánh nguyền rủa là cái xã hội kia. Nó đã tạo ra những con người tham lam và ích kỷ ” ( Sống mòn ). Phát hiện và phát biểu như vậy là đáng quý, nhưng cái “ hơn người ” của Nam Cao là luôn do dự về nhân phẩm của con người và ý thức báo động con người hãy giữ lấy nhân phẩm của mình trước những cái nhỏ mọn. đó chính là chiều sâu của cái tâm nhà văn, nó định hướng cách nhìn đời và nhìn người của tác giả .

Khác với khoa học, văn chương luôn luôn đề cao sự sáng tao, đề cao cái riêng của người cầm bút, trước hết là cái riêng trong giọng điệu của tác phẩm. Vì vậy, người ta hay nói giọng trào phúng của Vũ Trọng Phụng, giọng triết lý của Nam Cao. Ngay ở Nam Cao cũng có giọng trào phúng, nhưng có người đã chỉ ra rất cụ thể như sau: “So với Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng thì Nam Cao có nhiều điểm khác biệt. Tiếng cười của Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng là tiếng cười hướng ngoại, tiếng cười của Nam Cao là tiếng cười hướng nội.”

Chuyên mục: Tổng hợp

Source: https://evbn.org
Category: Bài Tập