Mình thử dừng lại ở đây, anh nhé

Nếu được lựa chọn, em vẫn chọn yêu anh nhưng không yêu quá nhiều như giờ đây. Giá anh không phải là tình nhân tiên phong của em thì có lẽ rằng em sẽ không đau nhiều khi chọn buông tay. Em chọn buông tay chỉ để chờ …Em, một cô gái rất thông thường, ngoại hình quá thông thường. Em và anh học chung lớp ĐH, quê anh và quê em cách nhau 150 km. Học cùng nhau bốn năm nhưng cuối năm thứ hai, em mới biết đến anh. Anh tự làm quen em trước. Tính em ngần ngại nên ai làm quen em trước thì em sẽ tốt lại với người đó. Từ đó, em và anh chơi thân với nhau hơn. Yêu nhau từ khi nào không rõ nhưng em lấy 14/2 là ngày kỷ niệm tình yêu của chúng mình. Tính đến 14/2 năm nay là tròn 3 năm yêu nhau. Anh nói anh yêu em không phải vì em xinh, em quá thông thường nếu không nói em xấu, anh yêu em vì em tính nết tốt và em biết cách nấu ăn, anh hay ăn cơm do em nấu .
Thời gian cứ thế trôi qua, anh cùng em vượt qua thời hạn khó khăn vất vả của đời sinh viên, quấn quýt từng ngày vì hai đứa ở trọ gần nhau. Ra trường, anh xin được việc làm cách xa TP. hà Nội 50 km, còn em ở lại và thao tác cũng không không thay đổi. Em khóc lên xuống khi hay tin anh xin việc xa thế, em yêu anh quá nhiều. Anh an ủi em rằng cứ cuối tuần anh lại về thăm em. Một năm anh đi làm xa em, em mong đợi từng ngày để cuối tuần anh về thăm, chờ anh chuyển công tác làm việc về gần. Em rất thương anh đi làm mệt mà cứ chiều thứ bảy lại đi xe máy 50 km về thăm em. Nhìn thấy anh, em rất xót xa nhưng em biết làm thế nào. Anh không cho em lên thăm anh vì sợ em đi đường xa, mệt .

Hôm nay, gần ngày kỷ niệm 3 năm yêu nhau của hai đứa, em lại có suy nghĩ muốn mình thử dừng lại, xem trong lòng anh có còn em như ngày xưa không. Em vẫn yêu anh, yêu nhiều hơn trước, vẫn chờ anh từng ngày. Nhưng từ khi anh lên chức cao hơn, làm quản lý, đồng thời áp lực công việc nhiều hơn, anh dần xa em hơn. Không phải là anh bận không có thời gian hay do anh mệt, mà chỉ đơn giản em cảm nhận anh đã không cần em như xưa. Giờ đây, những cuộc điện thoại nói chuyện hàng giờ mỗi đêm đã không còn, anh cũng lâu lắm không hỏi thăm em chỉ đơn giản một câu “Em ăn chưa?” hay “Em đang làm gì?”.

Một ngày dài trôi qua, em mong chờ điện thoại của anh nhưng chỉ là con số không. Em có gọi bao nhiêu cuộc cũng không thấy trả lời, hỏi anh anh không biết và cũng không muốn gọi lại. Hai ngày nay, em chưa được nghe giọng của anh. Nói chuyện với em, anh vẫn vui vẻ như xưa nhưng đâu đó em thấy rằng em không còn quan trọng với anh nữa. Anh vẫn về thăm em như trước, chưa một lần không về, nhưng em có linh cảm không tốt. Yêu xa đã khổ lắm rồi em không muốn khổ thêm nữa.

Có khi nào em nên dừng lại để suy nghĩ thêm mình cần anh bao nhiêu hay anh cần em bao nhiêu. Cũng không chỉ vì lý do anh không quan tâm em như xưa mà em có suy nghĩ thử dừng lại này. Từ ngày yêu nhau, anh chưa một lần đề cập tới vấn đề đưa em về nhà anh chơi, dù chỉ đơn giản là bạn bè về chơi chứ không phải người yêu. Anh đã về nhà em được ba lần. Em đề nghị thẳng thắn thì anh nói chưa tới lúc, lúc nào anh cưới em thì đưa em về nhà ra mắt luôn. Không biết lúc đó như anh nói là bao giờ, anh đã 28 và em cũng 25 tuổi rồi. Chẳng lẽ về nhà chơi bây giờ sau đó hai năm nữa cưới vẫn là sớm quá? Em nói nhiều thì anh bảo em nhìn tình yêu màu hồng, với anh bây giờ nó thực tế lắm.

Xem thêm: Carrot Store

Em cũng sinh ra ở nông thôn mà, việc gì em cũng phải làm mà. Em không mơ mộng, em cũng đã nghĩ khá nhiều, là do em không hiểu anh hay do anh “ toan tính ” nhiều. Em chợt nhận ra từ ngày yêu nhau, anh chưa tráng lệ trò chuyện giống như người lớn với em lần nào, khi nào cũng chỉ cười cợt như trẻ con. Em có bực mình hay cáu giận cũng chỉ mình em chịu, anh vẫn vậy. Chắc em chưa hiểu anh sau ba năm yêu anh ..
Người ta nói khi không cần nhau nữa cũng hoàn toàn có thể buông tay nhau. Em cũng muốn thử buông một lần xem sao nhưng em sợ khi buông rồi mà anh thật sự không cần em nữa thì em sẽ mất anh thật. Em có nên chờ đón và tin anh, hay cho cả anh và em thời cơ nữa, thời cơ để anh hiểu em, thời cơ để cho cả hai nhận ra có còn cần nhau không. Em sợ đến một ngày anh sẽ nói với em rằng là do anh không tốt, không lo được cho em đời sống tốt nên mình chia tay giống như tâm sự của ai đó em đã từng đọc. Dù sao thì lần này em sẽ cố thử buông một lần xem sao. Suy nghĩ này em đã có mấy lần nhưng chưa một lần em làm được vì em sợ mất anh. Lần này mà em không vượt qua được thì chắc là do em và anh có duyên nhưng không nợ. Em vẫn chờ anh. Chờ chỉ cần anh giống như rất lâu rồi, ngày ngày trò chuyện vui tươi cùng em, mọi áp lực đè nén việc làm hay stress trong em sẽ tan biến hết .

Linh

Source: https://evbn.org
Category: Dừng Chân