‘Nhiều luận án tiến sĩ không bằng luận văn đại học’

‘ Đi dự lễ bảo vệ luận án tiến sĩ, tôi thấy giống như báo cáo giải trình tổng kết tình hình, số liệu nhiều nhưng lan man, thiếu nghiên cứu và phân tích khoa học ‘ .Chất lượng luận án tiến sĩ ở Nước Ta từ lâu đã trở thành một yếu tố nhức nhối khi giống như những báo cáo giải trình tổng kết một chương trình hành vi hơn là những khu công trình nghiên cứu và điều tra khoa học .

Nói về thực trạng này, độc giả Tusardeva nhận định: “Tôi đã đi dự lễ bảo vệ luận án tiến sĩ của một vài người và thấy luận án của họ giống như một báo cáo tổng kết thực trạng hoặc công tác về một lĩnh vực nào đó. Số liệu được đưa ra rất nhiều, nhưng đề cập lan man và hầu như thiếu hẳn các phân tích khoa học. Thực sự, tôi băn khoăn không biết những luận án đó có đáng gọi là luận văn tốt nghiệp đại học hay không nữa?

Luận án tiến sĩ lẽ ra phải là một nghiên cứu khoa học ở trình độ cao. Vì vậy nó phải là một nghiên cứu chuyên sâu, vì ‘sâu’ nên nó phải ‘hẹp’, tức là vấn đề được đưa ra nhằm giải quyết thường chỉ có một, và vấn đề đó phải mang tính khoa học. Toàn bộ luận án từ đầu tới cuối như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt dẫn dắt tới kết luận cuối cùng, mà chưa được giải đáp ở bất kỳ nghiên cứu khoa học nào trước đây.

Đáng tiếc là trong thực tiễn hầu hết luận án tiến sĩ ở Nước Ta lại không làm được trách nhiệm cơ bản đó. Do vậy, việc nâng cao trình độ, hay nói đúng hơn là đưa việc đào tạo và giảng dạy tiến sĩ trở lại đúng với vị trí của nó là một yếu tố rất đáng chăm sóc lúc bấy giờ ” .

>> Đạo văn tốt nghiệp đại học

Mục đích chính của huấn luyện và đào tạo tiến sĩ là xây đắp một đội ngũ nhà khoa học chuyên nghiệp, những người có năng lực làm nghiên cứu và điều tra khoa học và giảng dạy trong ĐH. Tuy nhiên, Nước Ta hiện có hơn 25.000 tiến sĩ, nhưng đa phần không thao tác trong những ĐH. Số liệu năm 2013 của Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố cho thấy chỉ khoảng chừng 8.500 giảng viên ĐH ( trong số 60.000 ) có bằng tiến sĩ. Ngoài ra, trong số 10.000 giáo sư và phó giáo sư, khoảng chừng 50 % không thao tác trong những ĐH hay viện nghiên cứu và điều tra .

Bạn đọc Phuc Tran chỉ ra nhiều bất cập: “Tôi thấy tiêu chí đánh giá luận án tiến sĩ là một viêc mà các nước có nền khoa học tiên tiến đã làm từ rất lâu rồi, nhưng chúng ta vẫn cứ loay hoay mãi không triển khai được. Tất cả các đề tài nghiên cứu, luận án thạc sĩ hay tiến sĩ đều phải giải thích được những câu hỏi sau: tính mới mẻ, đột phá của đề tài; tính cấp thiết; tình hình nghiên cứu trong nước và trên thế giới (đã kế thừa và nghiên cứu gì mới so với trước đây).

Tôi từng ngồi hội đồng chấm luận án nhiều lần, thấy những bạn cứ nói thao thao bất tuyệt, rất lan man. Nghe xong, tôi chỉ hỏi và làm rõ lại đúng ba điều trên. Nếu người nào vấn đáp được thì chứng tỏ có điều tra và nghiên cứu và hiểu rõ luận án của mình. Chỉ không hiểu sao tất cả chúng ta có đủ hội đồng phản biện kín, rồi hội đồng bảo vệ chính thức tiến sĩ, nhưng vẫn để lọt lưới những hạt sạn to như thế .Đối với tiến sĩ, phải có tối thiểu hai bài báo đăng trên tạp chí có uy tín của quốc tế ( cái này Nước Ta đã khởi đầu tiến hành nhưng pháp luật không rõ ràng ) ; đồng thời phải đổi khác cấu trúc viết của luận án tiến sĩ theo hướng tóm tắt và tổng kết lại tác dụng của hai bài báo kia là xong, không cần rườm rà làm gì vì bản thân khi được đăng báo uy tín đã là một kỳ nhìn nhận .Đối với chức danh giáo sư và phó giáo sư, theo tôi, tốt nhất nên chỉ định có thời hạn, đề xuất báo cáo giải trình hiệu quả hàng năm. Nếu trong 5 năm mà người đó không có khu công trình nghiên cứu và điều tra và bài báo khoa học nào thì xem xét rút thương hiệu. Chứ việc cứ công nhận chức vụ vĩnh viễn như lúc bấy giờ sẽ làm phát sinh tư tưởng chạy chọt, khi đạt được rồi thì lại lười biếng điều tra và nghiên cứu ” .

Lê Phạm tổng hợp

>> Quan điểm của bạn thế nào? Gửi bài tại đây. Bài viết không nhất thiết trùng với quan điểm VnExpress.net.

Source: https://evbn.org
Category: Bài Tập