Lấy vợ được gì?

Lấy vợ được gì ? Ông Trần Đình Đức, phó giám đốc một nhà máy sản xuất chế biến hóa chất, hùng hồn công bố : “ Được tự do ”. Nghe sao tréo ngoe, bởi ai cũng coi lấy vợ như “ chui nguồn vào rọ ”, không còn được ăn chơi một cách tự do, không hề nghe một tiếng ới là chuẩn bị sẵn sàng vác xe đi liền như thời còn trai trẻ lông bông. Ông lý giải : “ Tự do không có nghĩa là muốn đi đâu thì đi mà là … không phải lo ”. Tức là nếu không có bà vợ làm nội tướng trong nhà, làm thế nào ông tự do tăng trưởng bản thân, học đến tiến sỹ, làm thế nào ông hết lòng Giao hàng xã hội, góp sức cho hội đồng, làm thế nào ông có hai đứa trẻ cần mẫn, xinh xắn kêu ông bằng bố mà ông không mất công sức của con người chăm nom nuôi dạy. Chưa kể khi ông cảm cúm hay bệnh tật, có người nấu cho chén cháo, đưa vô bệnh viện …
Đó là mới kể sơ sơ thôi. Ông nhớ lại hồi chưa có vợ, nhà ba má thì ở tận miền Trung, cho nên vì thế hàng quán vỉa hè là nơi nuôi dưỡng khung hình của ông. Căn nhà nhỏ ông thuê ở cùng với mấy người bạn vừa vui, vừa đỡ tốn tiền nhưng cũng stress, muốn nghỉ ngơi cũng chẳng được vì bạn hữu cứ bù khú nhậu nhẹt suốt ! Bao nhiêu tiền kiếm được cứ không ít bay đi, dù không có khoản chi nào đáng. Chưa kể chuyện cặp bồ lung tung vừa tốn tình phí vừa khiến ông một thời trở nên lười lấy vợ ( mà hậu quả hoàn toàn có thể lâm vào cảnh “ cha già con mọn ” ). Cũng may, đã có một cô cao thâm “ lừa ” được ông. Có vợ, ông mới có động cơ tích cóp tiền tài mua đất cất nhà, định cư lạc nghiệp. Có vợ biết quản trị tiền, còn làm cho đồng tiền sinh sôi nên ông cứ yên tâm đi “ cày ”, thoát được cơm bụi, người khỏe ra, ông tự do phong cách thiết kế sự nghiệp mình .
Ông Trần Thanh Hảo, một kỹ thuật viên máy tính, tâm sự cứ như đùa : “ Ngày xưa, tôi nhát lắm, đi học chẳng mở miệng nói được câu nào cả, đến khi đi làm, cũng lí nhí, chẳng có câu nào có chất lượng. Thế nhưng, “ đời đổi khác khi ta đổi khác ” bằng cách lấy vợ. Qua những lần tâm sự, tranh luận, cãi nhau với vợ và cả tự sự ( nói một mình cho đỡ tức ), tự nhiên năng lực nói của tôi tăng trưởng nhanh gọn, nói câu nào ra câu đó, lý luận tinh tế và lại có tính thuyết phục nữa. Vợ tôi không thuộc dạng nói nhiều, nói dai, mà biết lắng nghe, nên tôi mới có nhiều thời cơ phát biểu một cách chuyên nghiệp. Đặc biệt, cô ấy còn biết gợi chuyện để tôi nói thêm. Ví dụ như tiền lương của anh sao tháng này bị ít đi, tôi ngắc nga ngắc ngứ nói linh tinh, cô ấy phải kiên trì hỏi nhiều câu hỏi nhỏ để lan rộng ra yếu tố ” .

Tương tự, ông Đỗ Kim Bình, một doanh nhân, cũng nhờ vợ mà rèn luyện được khả năng nhìn thấy điều tốt đẹp trong mọi tình huống. Bà vợ ông vốn hay tự ý làm mọi việc trong nhà mà không hỏi ý kiến chồng như bỗng dưng bà rinh về nhà một cái tivi LCD to đùng, ông hỏi bà đáp tỉnh bơ: “Để ông xem bóng đá, khỏi ra quán cà phê…” trong khi tiền mua thì phải mượn em út, họ hàng…Mới nghe, ông chồng nào cũng bực, nhưng ông học được cách nhìn thấy mặt tốt của bà, chẳng qua bà cũng nghĩ đến ông. Coi ở nhà thì không vui bằng ra quán, nhưng được cái thoải mái muốn coi muốn ngủ lúc nào cũng được, thậm chí có thể nhờ vợ nấu cho gói mì, mua ít lon bia… Cũng nhờ cái tính đó mà ở cơ quan, có những lúc mọi người đều chán nản, bi quan, bất mãn… thì ông vẫn tỉnh như không, vì có cái nhìn đầy lạc quan.

Bạn đang đọc: Lấy vợ được gì?

Đàn ông lấy vợ mới lập nghiệp, hay lập nghiệp rồi mới cưới vợ? với các anh không thuộc dạng giỏi giang, may mắn (mà số này chiếm đa số) thì vế đầu có vẻ phổ biến. Thế nên dù nhiều anh có mượn báo Tuổi Trẻ Cười để châm biếm các bà vợ nhưng các anh vẫn hiểu hơn ai hết: Nhờ có vợ, các anh mới thật sự biết mình là ai.

0jSqXt27.jpgPhóng to

Tuổi Trẻ Cười số 453 ( 1-06-2012 ) hiện đã xuất hiện tại những sạp báo .
Mời bạn đọc đón mua để chiêm ngưỡng và thưởng thức được hàng loạt nội dung của ấn phẩm này .
Chúc bạn đọc có thật nhiều thời hạn thư giãn giải trí tự do !

Source: https://evbn.org
Category : Làm Gì