Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh ❤️️ 15 Bài Hay

Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh ❤ ️ ️ 15 Bài Hay ✅ Tuyển Tập Văn Mẫu Đặc Sắc Viết Về Những Ngày Tháng Đến Trường Vô Tư, Tinh Nghịch .

Dàn Ý Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh

Dưới đây là hướng dẫn chi tiết cụ thể lập dàn ý kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh giúp bạn đọc chớp lấy được bố cục tổng quan và những nội dung cơ bản khi làm bài .

  1. Mở bài
  • Giới thiệu một kỉ niệm đáng nhớ
  • Ấn tượng của bạn về kỉ niệm đó
  1. Thân bài

Miêu tả sơ nét về người mà làm nên kỉ niệm với bạn

  • Hình dạng
  • Tuổi tác
  • Đặc điểm mà bạn ấn tượng
  • Tính cách và cách cư xử của người đó

Giới thiệu kỉ niệm

  • Đây là kỉ niệm buồn hay vui
  • Xảy ra trong hoàn cảnh nào, thời gian nào

Kể lại trường hợp, thực trạng xảy ra câu truyện .

  • Kỉ niệm đó liên quan đến ai
  • Người đó như thế nào?

Diễn biến của câu truyện

  • Nêu mở đầu câu chuyện và diễn biến như thế nào
  • Trình bày đỉnh điểm của câu chuyện
  • Thái độ, tình cảm của nhân vật trong chuyện

Kết thúc câu truyện

  • Câu chuyện kết thúc như thế nào
  • Nêu suy nghĩ và cảm nhận của bạn qua câu chuyện.
  1. Kết bài:

Câu chuyện là một kỉ niệm đẹp thời cắp sách đến trường. Nó đã cho em một bài học kinh nghiệm qui giá và em sẽ không khi nào quên kỉ niệm này .

Giới thiệu cùng bạn ? Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em ? 15 Bài Văn Hay Nhất

Tập Làm Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh – Mẫu 1

Với đề tập làm văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh, những em học sinh hoàn toàn có thể vận dụng góc nhìn và những phát minh sáng tạo của mình để kiến thiết xây dựng những diễn biến tự thực sự độc lạ và mê hoặc .
Tuổi học trò như những tia nắng luôn tỏa nắng rực rỡ trong ánh nắng mặt trời. Thời gian trôi đi vô tình mà không đợi một ai chỉ để những kỉ niệm ở lại. Kỉ niệm so với mỗi ngươi thật đẹp, thật tuyệt vời. Đối với tôi cũng vậy, kỉ niệm với mái trường, thầy cô, bạn hữu luôn in đậm trong tâm lý tôi. Tôi không thể nào quên kỉ niệm giữa tôi, lớp tôi và cô Khánh – giáo viên môn văn lớp 6 của chúng tôi. Đến giờ đây khi nhứo về ngày hôm ấy tôi vẫn còn thấy xúc động .
Cô là người được giao dạy môn văn cho lớp chúng tôi. Ngay từ lần đầu gặp cô tôi đã có ấn tượng rất thâm thúy bởi khuôn mặt tròn phúc hậu cùng mái tóc dài thướt tha. Cô đi đứng, nói năng rất nhẹ nhàng khiến tôi không hề rời mắt. Cô đẹp chuân rmột nét đẹp Á Đông, một nét đẹp của một người con gái êm ả dịu dàng. Lúc cô bước vào lớp, cả lớp im phăng phắc, không có một tiếng động khác hẳn với lúc bắt đầu, cô mỉm cười chào chúng tôi, trình làng về bản thân cô. Cô giảng bài hăng say truyền đạt cho chúng tôi toàn bộ những tinh hoa của tri thức .
Những lúc học sinh không hiểu, cô đề ân cần giảng lại từng chút một, những lúc chúng tôi không quan tâm, mất tập trung chuyên sâu cô đều nhẹ nhàng nhắc nhở. Tôi cũng không biết tại sao mà giờ học văn mà toàn bộ lũ học sinh chúng tôi đều chú ý nghe cô giảng bài. Thỉnh thoảng cô có kể thêm những câu truyện bên lề là những đứa học trò lại típ mắt lắng nghe. Cô như một nguồn sáng nhẹ nhàng truyền cho chúng tôi toàn bộ những năng lượng tích cực. Chúng tôi đều rất yêu quý cô .
Nhưng rồi một hôm, lớp chúng tôi lại nghịch một cách lạ mắt vào tiết của cô. Mặc dù đã được cô nhắc nhở nhưng chúng tôi vẫn không nghe, bỏ ngoài tai lời cô nói để liên tục những câu truyện dang dở. Cô đùng một cái yên lặng một lúc, cả căn phòng như bị thời hạn ngưng lại. Cô nói với chúng tôi : “ ngày hôm nay cô rất buồn vì thái độ của những em, có lẽ rằng đây sẽ là buổi dạy ở đầu cuối của cô với lớp mình, nhưng lời từ biệt sau cuối này lại không được tuyệt đối. Chúc những em ở lại sẽ triển khai xong nốt tham vọng của mình, chăm ngoan, học giỏi ” .
Giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống trên khóe mắt cô, cô bước ra lớp để lại chúng tôi một bầu tâm trạng. Những giọt lệ đang tuôn trào trên khóe mắt của từng đứa con gái. Tôi và cac s bạn lại không hề ngờ rằng thời điểm ngày hôm nay là buổi ở đầu cuối cô thep lớp vì bị chuyển công tác làm việc. Chúng tôi cảm thấy rất có lỗi và rất buồn. Dường như không điều gì hoàn toàn có thể ngăn được came xúc của chúng tôi lúc ấy. Tôi cìn nhứo như in chúng tôi đã khóc suốt tiết ra chơi, khi đi học thể dục thầy đã phải cho nghỉ do tại chúng tôi ai cũng rơi nước mắt, không tập trung chuyên sâu học được .
Vậy là lần cuối tôi được gặp cô, người mà tôi yêu quý nhất trong trường. Trước kia khi còn là đứa nhỏ, vẫn còn ngây thơ chưa biết thể hiện xúc cảm, càng lớn lên mới nhận thấy rằng, mình nên chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với những lối lầm của mình. Đến bây giừo tôi thực sự thèm cái cảm xúc được chăm sóc, được che chở như cách cô đã yêu quý chúng tôi thời xưa ấy. Lời xin lỗi của chúng tôi đã không khi nào có thời cơ để nói ra, chỉ mong cô vẫn còn nhớ đến chúng tôi, những học trò tiên phong của cô .
Kỉ niệm ngày hôm đó sẽ mãi in sâu vào trong tâm lý của tôi. Tôi luôn thầm cảm ơn cô vì đã chăm sóc, chăm nom chúng tôi trong suốt thời hạn dài. Hình bóng cô mãi mãi in đậm trong tâm lý của tôi. Cô hãy luôn luôn vui tươi, niềm hạnh phúc và có sức khỏe thể chất dồi dào cô nhé .
Chia sẻ cùng bạn ? Kể Lại Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Về Tình Bạn ? 15 Bài Văn Hay

Bài Văn Mẫu Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh – Mẫu 2

Bài văn mẫu kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh đã để lại nhiều ấn tượng so với fan hâm mộ bởi lời văn nhẹ nhàng và giàu cảm hứng .
Chiều, tan học, tôi lại rảo bước trên con đường quen, nơi mà trước đây tôi và An – một người bạn thân thương thuở nhỏ của tôi có bao nhiêu là kỉ niệm, vui có, buồn có. Nhưng có lẽ rằng kỉ niệm về ngày An dạy tôi chạy xe đạp điện làm tôi nhớ mãi …
Ngày ấy, An sống cùng bà ngoại ở cạnh nhà tôi, bởi An là con gái nên chúng tôi cũng thuận tiện trở nên thân thiện với nhau. An là một cô bé rất đáng yêu, hay cười và hơn tôi rất nhiều điều khác. An có một làn da nâu với mái tóc ngắn so le khiến cô bé trở nên can đảm và mạnh mẽ. Tôi thương mến An ở sự can đảm và mạnh mẽ – An chưa lần nào khóc !
Sáng nào cũng thế, An đều qua nhà tôi và rước tôi đi học. Không phải nhà tôi không có xe mà chỉ vì tôi không biết chạy xe đạp điện. Cứ như thế mà An chở tôi mấy năm liền. Cho đến những ngày cuối cấp 1, đó là ngày cuối tuần, tôi đứng trông mãi mà không thấy An đến. Thế là tôi bèn đi qua nhà An xem cô nàng có ngủ quên hay không. Đến nhà thì bà ngoại An bảo rằng An đã đi học rồi. Tôi khởi đầu thấy nóng rơ trong người. Và tôi đi bộ đến trường với sự tức giận. Có lẽ lúc nhỏ tôi là cô bé được chiều chuộng nên tôi hay tỏ ra không dễ chịu khi có việc không vừa lòng mình. Giờ nghĩ lại thấy mình thật quá đáng ! !
Đến lớp, tôi tiến về An liền .
– An ! Sao hồi sáng An không rước Chi ? Để Chi đi bộ đau chân rồi nè ! !
An vẫn điềm nhiên và nói với vẻ nghiêm khắc :
– Sau này An sẽ không chở Chi đi nữa đâu ! Chi lớn rồi chứ còn bé gì đâu. Sáng mai An sẽ chỉ cho Chi chạy xe đạp điện !
An nói bấy nhiêu rồi đi ra ngoài, tôi cũng chả nói được điều gì. Sáng hôm sau, An khởi đầu tập cho tôi chạy xe. Tôi rất nhát nên khi leo lên xe, đạp được hai, ba vòng đã ngã. Cứ như thế, tôi không chịu được nữa, tôi khởi đầu khóc .
– Chi không tập nữa đâu, té đau lắm ! !
– Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà liên tục. Nếu không sẽ thất bại mãi đấy .
Câu nói lúc này của An khiến tôi có thêm động lực, tôi khởi đầu luyện chạy xe đạp điện nhiều hơn … Và rồi tôi đã thành công xuất sắc. Hôm ấy tôi sang nhà An để khoe hiệu quả của mình. Thế nhưng, tôi đã rất giật mình khi biết rằng ba mẹ An đã rước An ra Thành Phố Hà Nội. Tôi như không tin vào thực sự nữa. Và đến bấy giờ tôi mới hiểu được câu nói của An “ sẽ không chở Chi đi học nữa ” … Tôi đứng lặng, nước mắt bỗng rơi .
Ngày thời điểm ngày hôm nay, tuy mỗi đứa đã mỗi nơi, nhưng tôi vẫn không sao quên được hình bóng của An. Tuy đó chỉ là một kỉ niệm nhỏ nhưng nó sẽ mãi mãi là một kỉ niệm – một kinh nghiệm tay nghề sống trong đời tôi : “ Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà liên tục ”. Giờ này nơi đâu đó, chắc An cũng đang nghĩ về tôi …
Hướng Dẫn Cách Nhận ? Thẻ Cào Miễn Phí ? Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhất

Kể Lại Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Ngắn Gọn – Mẫu 3

Sau đây là bài văn mẫu kể lại một kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh ngắn gọn giúp bạn xử lý nhanh đề bài tập làm văn này .
Em có một người bạn rất thân, hai đứa luôn khăng khít với nhau, cùng nhau san sẻ niềm vui nỗi buồn. Dù Thắm đà theo mái ấm gia đình về quê sinh sống nhưng những tình bạn tốt đẹp ấy vẫn luôn sống trong em .
Bạn Thắm có dáng vóc bé nhỏ, thân hình mảnh khảnh nhưng rất khỏe, mái tóc dài thường buông xõa lúc ở nhà và được cột ngăn nắp khi đến trường. Với khuôn mặt sáng cùng chiếc mũi thanh tú, Thắm rất mưu trí. Bạn là học sinh giỏi nhiều năm liền ở lớp. Vua siêng năng lại sáng dạ, học đâu hiểu đây và nhớ bài lâu, Thắm được những bạn mến phục. Thắm tốt lắm, luôn trợ giúp những bạn gặp khó khăn vất vả về học tập lẫn sức khỏe thể chất .
Em nhớ như in một vấn đề đã khiến em cảm thấy hổ thẹn, vấn đề ấy đã là một kỉ niệm đẹp, một bài học kinh nghiệm quý cho em về tình bạn .
Bạn Dung trong lớp nghỉ học đã hai ngày, không rõ lí do, cô giáo và những bạn rất lo. Được cô giáo phân công, Thắm tìm đến nhà Dung. Gia đình Dung rất khó khăn vất vả. Bố mất sớm, mẹ lấy chồng và sinh sống nơi khác. Nhà chỉ còn Dung với bà. Bà lại già và liên tục đau ốm nên những ngày qua, bà không ra chợ mua và bán rau củ được .
Theo em, sau khi rõ căn nguyên, Thắm chỉ cần báo lại cho cô là xong. Thế mà bạn ấy ngày hai buổi đến với bạn Dung. Có hôm tôi mịt mới về. Thú thật rằng khi ấy em giận Thắm lắm. Em cho rằng Thắm không còn thân thiện với em nữa. Em tỏ thái độ lạnh nhạt với bạn ấy ; thậm chí còn, em cũng chẳng thèm đến nhà Dung, dù Thắm và những bạn cùng lớp nhiều lần khuyên nhủ .
Hôm Dung trở lại lớp, cô giáo công bố với lớp rằng bạn ấy vẫn đủ sức dự thi học kì. Cô đã kiểm tra và nhận xét tốt về những kỹ năng và kiến thức mà bạn Dung còn thiếu trong thời hạn vắng mặt. Có được hiệu quả ấy, công của bạn Thắm rất lớn. Cô giáo rất hài lòng về Thắm. Thắm là một người bạn tốt, luôn chăm sóc đến mọi người, trợ giúp ai thì giúp tận tình. Bà của Dung cũng gửi lời cảm ơn đến Thắm .
Thật ngại ngùng khi nghe Thắm rủ vào thư viện xem truyện vào giờ ra chơi. Em lấy hết can đảm và mạnh mẽ, hỏi Thắm có giận mình không. Câu vấn đáp của Thắm khiến em không thể nào quên : “ Giận về điều gì ? Tình cảm bạn hữu rất đáng quý, đáng trân trọng nhất trong quãng đời học sinh. Không hài lòng vì ta chưa hiểu, khi hiểu thì ta sẽ quý nhau hơn .
Em rất nhớ Thắm, người bạn tốt nhất của em. Em nỗ lực học thật tốt, thật giỏi để sánh với bạn ấy. Bạn Thắm là tấm gương để em noi theo .
Giới thiệu cùng bạn ? Kể Về Kỉ Niệm Đáng Nhớ Với Người Bạn Thân Lớp 8 ? 15 Bài Hay Nhất

Kể Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Hay Nhất – Mẫu 4

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh hay nhất giúp bạn đọc có thêm nguồn tư liệu hữu dụng để học tập tốt và nâng cao kiến thức và kỹ năng viết văn .
Trên đời này còn có một thứ trong sáng hơn pha lê, quý giá hơn những viên ngọc, đó là tình bạn ở lứa tuổi học trò. Tôi không biết mọi người thế nào, chứ riêng bản thân tôi thì tình bạn quả là quý giá. Bởi tôi đã yêu quý một tình bạn đẹp của mình, bấy giờ và mãi sau này .
Từ khi mới hai tuổi tôi đã chơi thân với Ngọc. Ngọc bằng tuổi tôi lại ở gần nhà tôi nữa. Bố mẹ Ngọc và cha mẹ tôi cũng thân nhau, nên đương nhiên hai đứa tôi cũng vậy. Hầu như những khi không phải tới lớp mẫu giáo chúng tôi đều ở bên nhau. Mẹ Ngọc khéo tay lắm, cô đã làm cho tôi và Ngọc một con búp bê. Chúng tôi giữ gìn búp bê lắm. Con búp bê tuy không hề đẹp như đồ chơi ngoài shop, nhưng với bọn trẻ chúng tôi thì búp bê là thứ đồ chơi thiêng liêng. Có lần khi cùng nhau ôm búp bê đi chơi, tôi và Ngọc bị một nhóm chặn đường, chúng cướp mất con búp bê .
Tôi sợ quá khóc thét lên, còn Ngọc thì xông ra cố giành lại cho bằng được. Thấy bạn hăng quá, tôi cố giữ lại búp bê, nhưng không giữ được. Bọn kia vừa đông lại lớn nữa nên hai đứa tôi bị ấn cho ngã dúi ngã dụi. Rồi không ai bảo ai, chúng tôi cùng òa lên khóc, phần vì tiếc, phần vì bị ngã đau .
Lúc về, chúng tôi nước mắt nước mũi chảy dài, quần áo rườm rà đầy đất cát. Từ đó không có búp bê để chơi nữa. Cho tới khi tôi năm tuổi, không hiểu tôi bị bệnh gì, chỉ biết là nó sẽ không khi nào khỏi được, mà bệnh cứ theo tôi mãi. Sức khỏe không tốt thời hạn đầu, ngay cả việc đi lại của tôi cũng bị hạn chế. Thế là tôi không được đi học nữa mà phải ở nhà. Ngọc cũng xin nghỉ để ở nhà với tôi. Ngày nào, Ngọc cũng sang nhà tôi chơi, đọc truyện buổi trưa .
Cứ thế tình bạn của chúng tôi ngày càng sâu đậm, nó như một miếng đất nhỏ ngày qua ngày, chúng tôi đắp thêm lên cao mãi dần thành ngọn núi. Cứ tưởng rằng nó sẽ không khi nào đổi khác để lớn mãi như vậy. Nhưng tới một ngày nó không lên cao được nữa, với tôi đó là một ngày định mệnh, khi mà cả hai đứa tôi xa nhau mãi mãi. Cho tới giờ đây khi nghĩ lại, tôi vẫn bật khóc. Tất cả là lỗi tại tôi. Tôi thầm tự trách bản thân … Hồi đó tôi và Ngọc chơi trò viết thư. Chúng tôi viết thư cho nhau bỏ vào chai chôn xuống miếng đất cách nhà tôi khá xa .
Mặc dù đã hứa sẽ ra chỗ hẹn đúng giờ, nhưng vì mải xem phim hoạt hình nên tôi đã quên mất. Còn Ngọc thì cứ đứng chờ và tin rằng tôi sẽ đến. Tôi tới muộn, cha mẹ Ngọc không thấy Ngọc về liền sang hỏi tôi, tôi mới nhớ ra, mọi người cuống lên tìm. Thì ra Ngọc chờ tôi lâu quá, trên đường về Ngọc đã gặp một trận mưa và ốm. Thật là xót xa. Đã đôi lúc tôi muốn quên đi toàn bộ để giảm đi cái cảm xúc có lỗi của mình, nhưng không được. Nhiều lúc nhớ Ngọc quá, tôi gọi Ngọc trong tiếng nấc. Hình ảnh Ngọc vẫn hiện về trong giấc mơ của tôi. Mỗi lúc nhớ về kỉ niệm với Ngọc, tôi lại buồn da diết. Ngọc ơi ! Tớ xin lỗi, Tất cả là tại tớ .
Bây giờ khi nào không thỏa mãn nhu cầu với những người bạn của mình, tôi lại nghĩ tới Ngọc. Tình bạn tiên phong của tôi ngọt ngào nhưng cũng thật buồn. Lá thư hồi ấy của tôi đã viết : “ Ngọc ơi ! Mình mãi là bạn nhé ”. Tôi ước ao tình bạn sẽ mãi đẹp .
Gợi ý ? Hãy Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Đối Với Một Con Vật Nuôi Mà Em Yêu Thích ? 15 Bài Hay Nhất

Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Đạt Điểm Cao – Mẫu 5

Để làm bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh đạt điểm trên cao, những em học sinh sẽ cần một số ít tài liệu văn mẫu hay dưới đây, mời bạn theo dõi để tân tiến hơn trong tương lai .
Trong mỗi người tất cả chúng ta, chắc rằng ai cũng có riêng cho mình những tình bạn đẹp và cao quý. Ngoài tình yêu trai gái, tình thương của cha mẹ thì tình bạn cũng là một thứ rất thiêng liêng. Và tình bạn thường đẹp nhất ở thời học sinh, thời khoác lên mình những chiếc áo trắng tinh trong mái trường đầy yêu thương .
Tôi cũng đã từng có và đang có một tình bạn rất đẹp từ thời học sinh đến nay. Cậu ấy tên là Vinh, chúng tôi cũng đã có được rất nhiều kỉ niệm không thể nào quên, kỉ niệm về một tình bạn rất đẹp, đẹp mãi cho đến tận giờ đây. Tôi và Vinh được phân ngồi cùng nhau, những ngày đầu ở ngôi trường mới cái gì cũng lạ lẫm, những bạn cũng vậy .
Trước đó tôi và Vinh trọn vẹn không quen biết nhau nhưng có lẽ rằng hai cô bé cùng tuổi lạ lẫm với ngôi trường mới nên thuận tiện quen nhau hơn, tôi và Vinh cùng nhau học bài, cùng nhau san sẻ những câu truyện trong đời sống và dần trở nên thân thiện với nhau. Song, có lẽ rằng sự kiện tôi sắp kể sau đây là chất keo gắn chặt tình bạn hai đứa .
Trước kì thi cuối kì gần một tháng tôi bất ngờ đột ngột bị sốt nên phải nghỉ học và nằm viện hơn một tuần liền. Vì trong thời hạn bị ốm sức khoẻ của tôi rất yếu nên không đủ sức làm bất kể việc gì, kể cả học. Các bạn trong lớp và người thân trong gia đình họ hàng đến thăm tôi làm tôi thấy vui hơn nhưng cũng không bớt lo ngại vì ngày thi đã gần kề mà mình không hề học tập gì với thực trạng sức khoẻ như vậy .
Trong suốt một tuần tôi nằm viện đó, dù còn phải làm đề cương những môn và ôn thi nhưng có thời hạn rảnh là Vinh đến thăm và chơi với tôi, thi thoảng bạn sẽ đọc cho tôi nghe vài nội dung ôn thi dễ nhớ và không quên khuyên tôi nghe lời bác sĩ để nhanh gọn khỏi bệnh, quay lại đi học .
Rồi ngày tôi ra viện cũng đến, quay trở lại lớp học ôn thi cùng những bạn nhưng thực sự do nghỉ học khá lâu, tôi bị hổng kỹ năng và kiến thức rất nhiều, trước đây tôi hiểu rất nhanh những điều cô giảng nhưng sau hơn một tuần nghỉ ốm, những gì cô đang giảng kia thật khó hiểu và lạ lẫm. Vinh thấy tôi như vậy cũng rất lo ngại cho tôi và hứa sang nhà tôi cùng tôi ôn thi. Vậy là sau đó hôm nào Vinh cũng mang sách vở sang nhà và giúp tôi ôn thi không quản đường xa .
Nhờ Vinh, tôi dần lấp đầy kỹ năng và kiến thức mà mình bị hổng và dần cảm thấy tự tin hơn trước kì kiểm tra sắp tới. Rồi có một hôm tôi và Vinh hẹn nhau ôn thi buổi cuối vì còn một vài chỗ tôi chưa hiểu nhưng lại rất quan trọng, trời mưa to tầm tã. Tôi cứ nghĩ rằng Vinh sẽ không tới đâu bởi chẳng ai dại gì mà ra ngoài đường vào ngày mưa gió như vậy. Tôi hơi buồn vì có một vài chỗ chưa hiểu nhưng ngày thi lại cận kề sắp tới, vậy mà Vinh lại Open trước cổng nhà trong bộ áo mưa ướt sũng làm tôi vừa mừng vừa lo .
Tôi đưa khăn cho Vinh lau và bảo cậu thay bộ quần áo mới vì sợ cậu dính nước mưa sẽ bị ốm. Lúc tôi hỏi vì sao thời tiết xấu như vậy cậu vẫn tới nhà tôi thì Vinh nói với tôi rằng đã hứa với tôi sẽ giúp tôi ôn thi thì nhất định cậu sẽ giữ lời. Trời mưa to như vậy, đường tới nhà tôi lại xa mà cậu vẫn đến khiến tôi cảm động vô cùng. Hôm đó Vinh giúp tôi ôn bài tới tận khuya và cậu ngủ lại nhà tôi. Chúng tôi hứa cùng nhau ôn thi thật tốt và đạt tác dụng cao. Tôi thầm cảm ơn cậu vô cùng, vì nhờ có Vinh giúp tôi học mà kỳ thi của tôi kết thúc tốt đẹp và đạt tác dụng cao .
Tình bạn sẽ rất đẹp một khi mỗi người luôn luôn có tâm lý yêu thương, trân trọng bạn của mình. Thời gian sẽ trôi qua nhanh mà không hề chậm lại hay dừng lại, sẽ không đợi bất kể ai, bất kể điều gì. Chính vì thế mỗi tất cả chúng ta cần phải biết quý trọng tình bạn, để cho tình bạn luôn được giữ vững, luôn luôn đẹp mãi trong lòng mỗi người. Đến giờ đây tôi vẫn không thể nào quên được kỷ niệm ngày hôm đó, nhờ có Vinh mà những năm tháng trung học của tôi trở nên thật đẹp, thật hồn nhiên và trong sáng .

Chia sẻ thời cơ ? Nạp Thẻ Ngay Miễn Phí ? Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mới

Bài Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Chọn Lọc – Mẫu 6

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh tinh lọc sẽ giúp bạn đọc tìm hiểu thêm thêm những cách viết hay và những hình ảnh rực rỡ .
Trong đời sống của mỗi con người được sống và yêu thương trong vòng tay của mái ấm gia đình, người thân trong gia đình là một điều vô cùng niềm hạnh phúc, suôn sẻ. Nhưng có một thứ tình cảm cũng vô cùng thiêng liêng và quan trọng sẽ theo ta đến hết cuộc sống này ấy chính là tình bạn. Tình bạn đi cùng tất cả chúng ta qua những năm tháng trưởng thành, có lẽ rằng đẹp nhất ấy chính là tình bạn thuở học sinh vì đó là khoảng chừng thời hạn hồn nhiên, thơ ngây và chân thành không vương chút tạp niệm, vướng bận nhất. Tôi cũng đã có một tình bạn đẹp với kỉ niệm đáng nhớ thâm thúy cùng Vy – người bạn thân hồi cấp 2 của tôi .
Đó là năm tôi học lớp 7 ở trường cấp hai của xã, hôm ấy là một ngày mùa thu trong trẻo, khung trời xanh cao vời vợi – ngày tiên phong tôi gặp Vy. Khi tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên chúng tôi nhanh gọn không thay đổi chỗ ngồi để chờ cô giáo vào như thường lệ. Nhưng hôm đó vào lớp không phải chỉ có mình cô mà đi cùng còn có một bạn nữ dong dỏng người, khuôn mặt bầu bĩnh đầy vẻ ngượng ngùng e thẹn. Chúng tôi lúc đó đều rối loạn, tò mò hỏi nhau không biết bạn ấy là ai. Để chấm hết những vướng mắc của chúng tôi cô giáo đã mỉm cười êm ả dịu dàng rồi trình làng :
– Đây là bạn Hải Vy, bạn mới chuyển từ trong TP Hồ Chí Minh ra và sẽ học cùng lớp tất cả chúng ta từ thời điểm ngày hôm nay. Vì bạn mới đến nên sẽ còn nhiều kinh ngạc chưa quen, tất cả chúng ta cùng trợ giúp bạn nhé những em .
Một tràng pháo tay vang lên, chúng tôi ai ai cũng vui vì lớp có thêm một người bạn mới rất đáng yêu và dễ thương, tôi vẫn nhớ khi thấy chúng tôi vỗ tay Vy đã cười rất tươi không còn vẻ e thẹn bẽn lẽn như lúc đầu. Vì lúc đó bạn ngồi cạnh tôi mới chuyển lớp, chỗ bên cạnh tôi đang trống nên cô giáo đã xếp Vy xuống ngồi cạnh tôi. Thật giật mình lúc đó Vy đã không ngại ngùng mà bạn ấy mỉm cười rất dịu dàng êm ả bắt chuyện với tôi trước :
– Chào cậu, mình tên là Hải Vy, từ ngày hôm nay mình sẽ được học cùng những cậu rồi .
– Ừ mình là Khánh Linh, rất vui được học cùng cậu .
– Vậy từ nay tất cả chúng ta sẽ là bạn tốt nhé !
– Nhất trí !
Vy và tôi cùng nhìn nhau cười rạng rỡ. Chất giọng miền Nam ngọt ngào, dế thương cùng nụ cười hồn hậu đã làm tôi có cảm xúc quý mến Vy ngay từ lúc đầu. Chỉ cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy mà đã khởi đầu một tình bạn vô cùng đẹp của chúng tôi trong những năm tháng cấp hai đầy đáng nhớ. Về sau khi thân thương hơn Vy có kể với tôi rằng vì đặc thù việc làm bố của bạn ấy hay phải đi công tác làm việc xa nên từ nhỏ bạn ấy cùng đã quen với việc chuyển chỗ ở và do đó Vy cũng không có nhiều bạn. Chúng tôi rất hợp nhau từ sở trường thích nghi vẽ tranh đến cả thói quen nhà hàng .
Vy có rất nhiều tài lẻ, bạn ấy biết đánh đàn piano rất giỏi, tôi đã rất vui khi vào ngày sinh nhật của mình Vy đã đàn bài hát chúc mừng sinh nhật tôi và Tặng Ngay tôi một bộ sáp màu rất đẹp, tôi vẫn luôn giữ gìn nó cẩn trọng đến giờ đây. Hai chúng tôi tiếp tục trợ giúp nhau trong học tập, tôi học tốt môn Văn hơn còn Vy thì giỏi Tiếng Anh nên chúng tôi hay sang nhà nhau học nhóm để cùng nhau tân tiến. Bố mẹ Vy rất quý tôi, bác gái còn nấu cho tôi ăn những món ăn Nam Bộ rất ngon mà từ bé tôi chưa từng được chiêm ngưỡng và thưởng thức .
Bố mẹ tôi cũng luôn khen Vy vừa xinh xắn vừa ngoan ngoãn, cứ như vậy chúng tôi trở thành một đôi bạn thân cùng trải qua những năm tháng tuyệt vời thời niên thiếu. Bẵng đi đến một ngày cuối năm lớp 9, khi cả 2 đứa đang cùng nhau đạp xe đến trường, Vy đã kể với tôi bằng một giọng buồn rầu nhẹ bẫng, rằng vài hôm nữa bạn ấy sẽ lại chuyển vào trong TP HCM, và hoàn toàn có thể sẽ định cư hẳn vì bố bạn ấy sẽ thao tác luôn trong đó .
Lúc đó tôi đã rất buồn vì nghĩ rằng có lẽ rằng sẽ không được gặp Vy nữa. Tối hôm ấy về nhà tôi đã khóc rất nhiều nhưng Vy đã gọi điện cho tôi và bảo rằng hai đứa vẫn hoàn toàn có thể gọi điện tâm sự với nhau như thế này dù ở xa nên tôi cũng đã đỡ buồn đi rất nhiều. Hôm Vy chuyển đi, bố đưa tôi ra tận ga tàu để tiễn Vy, tôi đã Tặng Ngay Vy một cuốn sổ tự tay tôi trang trí với rất nhiều ảnh và hình của 2 đứa để làm kỉ niệm. Chúng tôi đã ôm nhau và cùng khóc nhưng đều hẹn sau này nhất định sẽ gặp lại nhau .
Đó là chuyện của 3 năm trước rồi hiện tại tôi đã lên lớp 10, tôi và Vy phần nhiều tuần nào cũng gọi điện và viết thư để tâm sự, kể cho nhau nghe về đời sống, học tập và những người bạn mới của mình. Hè này nhờ tác dụng học tập tốt tôi đã được bố thưởng cho một chuyến du lịch vào Hồ Chí Minh, tôi đã hẹn gặp Vy rồi. Nhất định khi gặp lại tôi sẽ nói với bạn ấy rằng tôi đã nhớ bạn ấy rất nhiều. Tình bạn của chúng tôi có nhiều kỉ niệm đẹp như vậy đó .
Giới thiệu cùng bạn ? Tả Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn ? 15 Bài Văn Hay Nhất

Bài Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Đặc Sắc – Mẫu 7

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh rực rỡ đã để lại nhiều ấn tượng với người đọc bởi những diễn biến tự sự được kiến thiết xây dựng dưới góc nhìn hồi tưởng giàu xúc cảm .
Mỗi người khi lớn lên đều bỏ lại phía sau mình một quãng thời hạn thơ ấu với biết bao niềm vui nỗi buồn Với em, kỉ niệm về tình bạn với Mai trong một lần em không làm bài tập về nhà năm lớp 3, có lẽ rằng em sẽ không khi nào quên được trong cuộc sống của mình .
Em vẫn nhớ như in về vấn đề đã xảy ra ngày hôm đó. Cô giáo giao bài tập về nhà là viết đoạn văn miêu tả không khí ngày hội ở quê em. Vì ham chơi nên cả buổi chiều em đã mải mê theo đám bạn trong thành phố với những game show như nhảy dây, bịt mắt bắt dê … Khi về nhà buổi tối, em chợt nhớ còn bài tập trên lớp nhưng vì mệt và buồn ngủ nên em không muốn làm. Bỗng chợt, em nghĩ đến Mai. Đó là người bạn thân nhất của em trên lớp, bạn hiền và rất chịu khó học bài. Tất cả những bài tập cô giáo giao về nhà, Mai đều làm cẩn trọng và chu đáo. Em đã nghĩ : “ Sáng mai mình chỉ cần lên lớp mượn Mai chép là xong ” .
Sáng hôm sau, em đến lớp thật sớm và Mai cũng vừa hay bước vào. Em đã ra mượn vở Mai để chép. Thấy bạn có chút ngập ngừng, em đã nói :
– Cậu yên tâm đi, nếu cô có kiểm tra thì chắc chỉ chấm vài bạn. Nếu gọi tớ thì chắc sẽ không gọi cậu lên bảng nữa đâu .
Rồi Mai đưa vở cho em. Tranh thủ chút thời hạn trước giờ vào lớp, em đã hấp tấp vội vàng chép. Tiếng trống trường vang lên, cô giáo vào lớp với nụ cười dịu dàng êm ả. Đến phần kiểm tra bài cũ, khi cô gọi tên em và Mai lên bảng, chúng em đã nhìn nhau lo âu .
Sau khi đọc xong bài tập của hai đứa, cô đã gọi chúng em đứng dậy và nét mặt cô nghiêm nghị :
– Hai con hãy cho cô biết, ai là người chép bài của bạn ?
Mai quay sang nhìn em với ánh mắt như muốn em nói ra thực sự. Nhưng nghĩ đến việc nếu cha mẹ biết được em không làm bài tập đã khiến em lúng túng. Em cứ đứng im như vậy. Bỗng Mai lên tiếng : “ Thưa cô, là em ạ ! ” .
Cô giáo nhìn Mai rồi nói :
– Con hãy về viết bản kiểm điểm và xin chữ kí cha mẹ cho cô .
Cả tiết học, Mai lặng im và không nói gì. Trong tâm lý em lúc này với biết bao tâm lý, em đã ích kỉ chỉ nghĩ đến bản thân mình, em hối hận vì đã nói dối cô giáo và khiến Mai bị tác động ảnh hưởng. Đến cuối tiết học, em đã lên gặp cô giáo và nói ra thực sự. Sau đó cô đã gọi cả hai chúng em lên và nhắc nhở : “ Trong học tập, hai con giúp nhau tân tiến đó là điều tốt nhưng cho bạn chép bài là khiến bạn ỉ lại trong học tập. Bạn Vy đã dũng mãnh nhận ra lỗi lầm của mình. Lần này cô bỏ lỡ và mong con lấy đó làm bài học kinh nghiệm cho mình ” .
Em quay sang Mai và nói lời xin lỗi. Tình bạn gắn bó của chúng em trong ba năm qua, suýt nữa vì sự ích kỉ của em đã phá hỏng. Chúng em nhìn nhau và cười thật tươi. Trong biết bao kỉ niệm, tình bạn của chúng em đã có lúc trải qua những kí ức không vui như vậy .
Tình bạn của chúng em ngày càng thân thiện và gắn bó. Em và Mai đều luôn cố gắng nỗ lực học tập thật tốt. Những bài tập khó, chúng em cùng nhau bàn luận và tự làm bài của mình. Mỗi lần nhớ lại kỉ niệm đó, em đều tự nhắc nhở mình phải sống trung thực và phải nỗ lực học tập bằng chính công sức của con người của mình .
Mời bạn tìm hiểu thêm ? Miêu Tả Chân Dung Một Người Bạn Của Em ? 15 Bài Hay

Bài Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Giàu Cảm Xúc – Mẫu 8

Tham khảo bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh giàu cảm hứng với những dòng viết đa dạng chủng loại về hình ảnh và diễn biến câu truyện hấp dẫn .
Tuổi học trò có biết bao chuyện buồn vui, hờn giận, nhớ nhung … rồi toàn bộ cũng trở thành những kỉ niệm đáng yêu đáng nhớ trong cuộc sống mỗi tất cả chúng ta. Với tôi, kỉ niệm không thểphai mờ trong tâm lý là ngày tổng kết năm học lớp Năm. Dường như đó cũng là một ngày tổng kết cấp học, để rồi từ đó, cuộc sống chúng tôi bước sang một trang mới. Ngày chia tay quy tụ bao tình cảm thương mến xúc động dạt dào .

Tôi còn nhớ đó là chiều thứ ba. Hôm ấy, các bạn lớp tôi ai cũng đến dự đầy đủ. Ai nấy đều có vẻ mặt hớn hở vui tươi vàmặc đồng phục gọn gàng. Khi cả lớp đã đến hết, bạn lớp trưởng nhắc các bạn xếp lại bàn ghế ngay ngắn. Cô giáo bước vào lớp, chúng tôi đứng dậy chào. Cô mặc bộ quần áo thường ngày, nét mặt cô hiền hậu. Cô mời chúng tôi ngồi xuống và yêu cầu cả lớp trật tự để buổi lễ tổng kết được bắt đầu. Lúc nãy cả lớp còn ồn ào nhưng bây giờ đã im lặng ngay.

Thoạt đầu, khi nghe cô khen ngợi thành tích chung của lớp ai cũng vui tươi, hài lòng vì nghĩ rằng trong thành tích chung ấy có sự góp phần của mình. Nhưng khi nghe cô chỉ ra những hạn chế còn sống sót ai cũng cảm thấy xấu hổ vì chợt thấy bóng hình mình trong đó. Một số bạn đã đứng lên nhận lỗi và hứa sẽ cố gắng nỗ lực sửa chữa thay thế để cô vui mắt. Nghe vậy cô giáo đã bớt lo ngại về chúng tôi, những học sinh trong mắt cô vẫn còn rất nhỏ bé ngây thơ, và cô nở một cụ cười rạng rỡ .
Tiếp đó, cô căn dặn chúng tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn khắc ghi trong lòng :
“ Như vậy là năm học lớp Năm và cũng là năm năm dưới mái trường tiểu học đã trôi qua trong cuộc sống những em. Dù cô chỉ dạy những em một năm học cuối cấp nhưng cô nhận thấy những em đã rất nỗ lực để đạt thành tích cao nhất trong suốt năm năm học. Tuy vẫn còn một sô bạn yếu kém chưa cố gắng nỗ lực nhưng cô tin những học sinh của cô sẽ có tự tin để bước vào một chặng đường vô cùng gian nan, khó khăn vất vả phía trước. Năm học tới, cô sẽ không còn dạy những em nữa nhưng cô hy vọng dù không có cô thì những em vẫn nỗ lực trong học tập, lao động và nghe lời những thầy cô giáo mới. Cả lớp hãy hứa với cô đi ! ” .
Nói đến đây thì cô dừng lại, những giọt nước mắt tràn ra trên hai má cô làm cho cả lớp không khỏi xúc động. Lớp chúng tôi là lớp tiên phong mà cô làm chủ nhiệm. Với lớp, cô đã ân cần biết mấy, cô đã mang toàn bộ nhiệt huyết của tuổi trẻ để dạy dỗ và yêu thương chúng tôi. Bao nhiêu kỉ niệm về những ơn nghĩa cô trò chợt ùa về. Vậy mà cô trò chúng tôi lại sắp phải xa nhau. Các bạn gái xúc động quá đã thút thít khóc. Tôi thì dù đã cố gượng cơn xúc động nhưng nước mắt cứ ứa ra ướt đẫm hai bên má .
Cả lớp nghẹn ngào không ai nói được câu nào dù là để đáp lại lời cô. Cô giáo đã tin những học sinh yêu quý của cô sẽ có đủ vững vàng để tiến bước trên con đường này. Mai sau, khi lên cấp cao hơn, nếu gặp khó khăn vất vả, những em hãy về đây, cô sẵn sàng chuẩn bị giúp sức những em và tiếp thêm sức mạnh để những em hoàn toàn có thể vững tin trên con đường học tập. Cô tin ở những em ! ” .
Những lời nói của cô thúc giục và làm cho chúng tôi vững tin hơn khi nào hết. Tôi cảm thấy những lời ấy thật thấm thìa biết bao ! Chúng như chiếc khăn quyến rũ thấm nhanh những giọt nước mắt trên mỗi khuôn mặt chúng tôi. Rồi cô giáo tổ chức triển khai buổi liên hoan ngọt sau cuối .
Cô nói đây là buổi tổng kết nên mọi người hãy vui tươi nói rồi cô hát Tặng Kèm chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe những câu truyện cười. Thế là những bạn vui tươi hẳn lên. Nắng vàng tươi trên sân ngày ở đầu cuối chúng tôi là học sinh tiểu học, không bỏ lỡ khoảnh khắc xinh xắn đó, chúng tôi mời cô ra chụp ảnh kỉ niệm. Buổi tổng kết ai nấy đều lưu luyến và điều hứa sẽ thi tốt để cô sung sướng .
Ngày tổng kết năm học lớp Năm đã qua từ rất lâu nhưng nó chất chứa nhiều tình cảm xúc động trong tuổi học trò của em. Giờ đây đã lớn khôn, nghĩ về ngày ấy, tôi không khỏi hụt hẫng nhưng nhiều hơn vẫn là quyết tâm học tập để xứng danh với những kỉ niệm xinh xắn của tuổi thơ .
Tìm hiểu hướng dẫn ? Kiếm Thẻ Cào Miễn Phí ? Kiếm Tiền Online Kiếm Thẻ Cào

Bài Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Ý Nghĩa – Mẫu 9

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh ý nghĩa giúp nuôi dưỡng những tình cảm tốt đẹp về so với bao thế hệ học trò .
Đời học sinh đẹp như những áng mây trời, bồng bềnh trôi mãi trong kí ức của mỗi người. Trong dòng chảy của thời hạn, quãng đời tươi đẹp ấy sẽ dần qua đi mất. Chỉ còn những kỉ niệm mãi vẹn nguyên trong nỗi nhớ. Nhắc về đời học sinh, kỉ niệm khó quên năm ấy chợt ùa về. Ba năm trước, tôi mới chỉ là cô học trò nhỏ lớp 6. Chân ướt chân ráo, tôi bước chân vào trường, trởi thành một trong những chú chim non của mái trường thân yêu này. Chưa được bao lâu thì Tết Trung Thu tới. Một hôm, lớp chúng tôi đang nô đùa vui tươi thì cô giáo chủ nhiệm bước vào. Cô không thay đổi trật tự lớp rồi thông tin :
– Trung Thu năm nay, trường tất cả chúng ta tổ chức triển khai cắm trại cho hàng loạt học sinh. Các em về tâm lý sáng tạo độc đáo rồi tất cả chúng ta cùng nhau lên kế hoạch nhé !
Sau mấy giây im re vì giật mình, cả lớp òa lên sung sướng. Từ nhỏ, chúng tôi chỉ được cắm trại ở thôn, xóm với những anh chị lớn tuổi chứ chưa được tự tổ chức triển khai khi nào. Từ ngày cô thông tin tin đó, lớp tôi và có vẻ như cả trường náo nhiệt hẳn lên. Những giờ giải lao, chúng tôi không chạy nhảy đùa nghịch nữa mà ngồi lạ với nhau, cùng tranh luận, nêu ý tưởng sáng tạo .
Chẳng báo lâu sau đó, Tết Trung Thu đã đến, chúng tôi cũng đã quyết định hành động xong ý tưởng sáng tạo. Mỗi thành viêntrong lớp được giao một trách nhiệm khác nhau. Chúng tôi chia ra sẵn sàng chuẩn bị những dụng cụ, đồ vật thiết yếu để trang trí trại. Nhiệm vụ của tôi là chuẩn bị sẵn sàng ruy băng để treo khẩu hiệu của lớp. Tôi phải nhờ chị gái dẫnđi mua mới được .
Nhờ sự hướng dẫn, trợ giúp của ô chủ nhiệm và thầy đảm nhiệm trường chúng tôi mới hoành thành được trại Trung Thu thành công xuất sắc. Trại được cố định và thắt chặt bằng những chiếc cột vững chắc bằng tre, nứa cùng tấm bạt bọc vải màu xanh dương hình tam giác úp xuống mặt đất. Nhìn cổng trại lấp lánh lung linh những ánh điện nháy, điển hình nổi bật dòng chữ : “ Trại Thu chi đội 6A ” mà lòng tôi rạo rực niềm vui. Bên trong trại trải chiếu, bày đầy sách truyện, hoa quả và món ăn. Lớp chúng tôi quây quần bên nhau, cùng trò chuyện và hát hò .
Ông mặt trời sẵn sàng chuẩn bị khuât dần, ánh tà dương rực đỏ cả sân trường. Người qua kẻ lại đông vui náo nhiệt. Tiếng loa và tiếng nhạc đã khởi đầu ngân lên phía khán đài báo hiệu giờ phút rước lửa trại đã đến. Chúng tôi kéo nhau ra xem những em tiểu học múa hát rước lửa. Khuôn mặt những em ai cũng xinh xắn, rạng rỡ. Cầm đèn lồng đủ loại hình thù, sắc tố trên tay, những em tung tăng nhảy múa. Kí ức tuổi thơ trong tôi chợt gợi nhắc lại, thời xưa tôi cũng từng tham gia múa lửa trại như vậy .
Tiết mục múa lửa trại kết thúc, chương trình văn nghệ khởi đầu. Lớp tôi xem một lát rồi trở về trại, trang trílại cho đẹp để chờ ban giám khảo đến chấm điểm. Chờ mãi, khi cả lớp đã ăn no căng thì ba thầy cô trong ban giám khảo mới đến. Các thầy cô khen trại lớp tôi phát minh sáng tạo và thích mắt. Trước khi đi, thầy cô còn nói :
– Năm tiên phong cắm trại ở trường, chúc những em Trung Thu vui tươi nhé !
Nghe xong đứa nào đứa ấy vui tươi ra mặt, nôn nả cảm ơn. Trại chấm xong, ông trăng tròn vành vạnh cũng đã lên tít đỉnh đầu. Hôm nay, chúng tôi đã xin phép cha mẹ được về muộn. Vậy nên cả lớp lại kéo nhau ngồi tâm sự. Có những câu truyện không khi nào nói ra, hôm ấy lại được bật mý hết. Chuyện vui có, chuyện buồn cũng có. Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, hết khóc rồi cười, hết cười lại khóc. Mãi đến khi ra về rồi, nhiều đứa vẫn còn sụt sùi .
Chúng tôi được cha mẹ đón về, trại thì giao cho hai bạn nam cùng thầy đảm nhiệm trông. Sáng hôm sau chúng tôi sẽ đến để thu dọn. Dêm hôm ấy, có lẽ rằng đứa nào cũng háo hức, mong đợi nên chẳng ngủ được. Mới sáu giờ sáng, tôi đã thấy cả lớp xuất hiện đông đủ ở trại. Chúng nó cùng nhau đoán xem lớp tôi sẽ đạt giải gì. Nôn nóng một hồi lâu, giờ phút công bố giải cũng đến. Bất ngờ thay, lớp tôi đạt giải nhất. Vượt qua nhiều lớp trong khối và những anh những chị, chúng tôi được xướng lên giải nhất trại Thu. Cả lớp lại như vỡ òa một lần nữa, vui tươi ôm chầm lấy người bên cạnh. Các thầy cô nhìn thấy, bất giác cũng mỉm cười .
Buổi cắm trại đáng nhớ tiên phong kết thúc, chúng tôi nhận tiền thưởng, trao cho bạn có thực trạng khó khăn vất vả nhất lớp. Sau lần đó. Lớp chúng tôi thân nhau hơn, đoàn kết và hiểu nhau hơn rất nhiều. Mỗi khi được hỏi về kỉ niệm, đứa nào cũng vanh vách kể lại buổi cắm trại. Giống như một kỉ niệm đẹp, nó mãi mãi khắc ghi trong nỗi nhớ về quãng đời học sinh của chúng tôi .

Gửi Tặng Ngay bạn ? Tả Một Bạn Học Của Em ? 15 Bài Văn Tả Hay Đạt Điểm 10

Bài Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Giỏi – Mẫu 10

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh học sinh giỏi sẽ giúp những em học sinh tìm hiểu thêm được cách viết linh động và những hình ảnh giàu ý nghĩa .
Suốt bao năm tháng học đường, bên cạnh tôi khi nào cũng có một hình bóng dõi theo. Chính người là nghị lực cho tôi, là nơi tôi trau dồi những kiến thức và kỹ năng. Học giỏi suốt 3 năm liền là một niềm vui sướng nhưng cạnh bên đó vẫn là sự kính trọng, biết ơn vô vàn so với cô. Chính vì thế mà mấy năm xa cách tôi vẫn không quên được kỉ niệm ấy với người. Người mẹ thứ 2 của tôi, cô Tâm .
Cô Tâm là một giáo viên dạy toán của trường tôi. Dù không còn trẻ nhưng cô là người yêu thương học sinh, cô coi học sinh như một phần của mình. Với nhiều kinh nghiệm tay nghề, căn nhà cô không khi nào thiếu vắng bóng hình của những đứa trẻ. Nhà tôi cách nhà cô có mấy bước chân nên từ năm lớp 2 tôi đã học thêm từ đó. Nhờ vậy suốt 3 năm, kiến thức và kỹ năng toán của tôi luôn vững chãi. Cô coi tôi như một người cháu, cô luôn tự tin về sức học của tôi. Không phụ lòng cô, môn toán là môn tôi luôn có những số điểm khá cao. Nhưng năm lớp 6 này chính tôi đã khiến cô buồn cũng là nỗi ân hận vô vàn của riêng tôi .
Năm nay là năm tôi bước sang một lớp khác. Với nhiều kỹ năng và kiến thức mới lạ, cô Tâm vẫn dạy một cách chu đáo, cẩn trọng. Ngày tháng trôi qua, ở đầu cuối cũng tới thi học kỳ I. Vẫn tự tin như trước, tôi háo hức đến trường và vào phòng thi. Tin tưởng những kỹ năng và kiến thức cô ôn luyện, tôi làm gọn mấy câu đầu chỉ sau ít phút. Đến bài ở đầu cuối thì tâm lý mãi vẫn ko ra được đáp án. Năm phút, mười phút, 30 phút. Lục tung những kỹ năng và kiến thức trong đầu vẫn không ra được .
Bất ngờ, tiếng trống trường vang lên, tôi cố viết những chữ ở đầu cuối dù biết tác dụng đó không đúng. Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ, bao lo ngại về thương hiệu học sinh giỏi cả về cô khiến tôi bồn chồn không yên. Mình đã quá chủ quan ư ? Bài thi dễ vậy mà không ra được, tại sao ? Hay là mình đã quá phụ thuộc vào vào cô, chỉ ôn luyện những gì cô dạy mà không khám phá sâu hơn để ra nông nỗi này ? Tôi bật khóc, tự trách chính bản thân mình .
Hôm phát bài, tay tôi run rẩy cầm bài thi lên, với số điểm 7,75 đập vào mắt khiến tôi không tin nổi. Tệ vậy ư ! Chỉ có 7.75 sao ? Không gian xung quanh tôi như bao trùm một màu đen xám xịt cùng nỗi lo ngại khôn nguôi. Với mười mấy môn học, duy nhất môn toán là môn tôi tự tin nhất. Kiểm tra lần nào tôi cũng được 8 trở lên. Lần này lại là số lượng 7 sao tôi dám nói với cô đây. Bữa tới học thêm, tôi ngần ngại không vào lớp, tôi sợ phải thấy Tâm trạng cô nghe thấy số điểm của tôi. Có tiếng cô từ gian nhà sau vang lên : Thủy, vào đi em .
Khi toàn bộ đã đông đủ, việc làm tiên phong của cô là hỏi số điểm của từng em một. Giọng cô vang lên rõ to :
– Trung, thi được mấy điểm ?
– Dạ 10 điểm. Trung tự hào nói to
– Lần lượt đến bạn này đến bạn khác ai cũng có những số điểm khá cao, đến tôi :
– Thủy, mấy điểm em ? Cô hỏi, vẫn giọng trìu mến đó
– Dạ 7,75 cô. Giọng tôi nhỏ dần .
Giờ đây toàn bộ đang dồn mắt về tôi sửng sốt kèm theo là những tiếng xì xào. Còn cô không nói gì nhưng mặt cô giờ đây có cái gì đó thoáng buồn quá thì phải. Mà chắc có lẽ rằng tôi biết, đó là sự tuyệt vọng cô dành cho tôi, chính tôi cũng đã mất đi sự tin cậy chính bản mình. Ai trên 8 điểm cô sẽ có một món quà nhỏ khuyến khích, một phong kẹo sôcôla. Nhìn cô phát kẹo cho những bạn, tôi ao ước sao có được một phong kẹo đó từ tay cô trao cho cô .
Hai năm trước, tôi đã từng được cô Tặng Ngay kẹo nhưng lần này lại không, cảm xúc tủi thân như muốn trỗi lên, tôi co lại nơi góc tường. Mười bốn tuổi tôi hoàn toàn có thể mua cho mình một phong kẹo như vậy chỉ với 4000 đồng, nhưng giờ đây phong kẹo đó so với tôi là vô giá. Phong kẹo cô trao không phải là một món quà nhỏ, nó là sự tự hào, tin yêu, quý mến nơi cô dành cho người nhận. Nhìn phong kẹo tôi khao khát muốn có được nó, càng ao ước muốn có tôi lại càng cố gắng nỗ lực lần thi học kỳ sau .
Quả là thế, học kỳ II tôi được 9,25 cùng với thương hiệu học sinh giỏi. Mừng rỡ, tôi chạy ùa tới nhà cô chỉ để khoe số điểm đó. Còn cô, cô đã mừng rơi nước mắt. Qua tôi biết rằng : Cô không cho kẹo không phải vì cô ích kỉ mà là động lực cho mỗi người .
Giờ đây, bước sang lớp 6 tôi không còn được học trong ngôi nhà màu hồng đầy yêu thương của cô nữa. Nhưng mỗi lần đi ngang qua nhà cô, tôi lại ghé mắt nhìn vào. Nhìn những đứa trẻ đàn sau cắp sách vở đến nhà cô, lại được cô kèm cặp, được cô yêu thương và được cô trao những phong kẹo niềm tin đó. Tôi lại càng biết ơn, quý trọng cô hơn .
Các bạn biết ko ? Một vật phẩm nào đó ta mua bằng tiền, bạn sẽ thấy nó rẻ rúng thông thường. Nhưng nếu nó được ai đó Tặng bạn bằng toàn bộ tình yêu thương, bạn sẽ cảm nhận được nó vô cùng quý giá như phong kẹo nhỏ của tôi vậy. Và chắc rằng rằng ai trong những bạn cũng có một người lái đò riêng, nhưng bản thân tôi vô cùng suôn sẻ khi có một người lái đò tuyệt vời như vậy. Dù không khi nào nói thành lời nhưng sâu trong lòng tôi luôn tự nhủ : “ Cô ơi ! Em cảm ơn cô nhiều lắm … ”
Giới thiệu cùng bạn ? Tả Bạn Thân Hay Nhất ? 15 Bài Văn Tả Bạn 10 Điểm

Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Luyện Viết – Mẫu 11

Dưới đây là bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh luyện viết với rất đầy đủ ý và diễn biến giàu cảm hứng để bạn đọc tìm hiểu thêm và học tập :
Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1. Cô giáo của tôi cao, gầy, mái tóc không mướt xanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn mặc giản dị và đơn giản nhưng lịch sự và trang nhã, ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt sáng, nghiêm nghị mà êm ả dịu dàng. Cái nhìn vừa yêu thương vừa như dò hỏi của cô cho đến giờ đây tôi vẫn không thể nào quên …
Hôm ấy là ngày thứ 7. Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “ My pen ” lấp lánh lung linh và những bông hoa nhỏ bé tinh xảo ẩn nấp kín kẽ mà duyên dáng ở cổ bút. Tôi nhìn cây bút một cách thèm thuồng, thầm ao ­ ước được cầm nó trong tay …
Đến giờ ra chơi, tôi một mình coi lớp, không hề cưỡng lại ý thích của mình, tôi mở cặp của Mai, ngắm nghía cây bút, đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu vì sao tôi bỗng không muốn trả lại nữa. Tôi muốn được nhìn thấy nó hàng ngày, được tự mình chiếm hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình …
Hết giờ ra chơi, những bạn chạy vào lớp, Mai lập tức mở cặp và khóc oà lên khi thấy chiếc bút đã không cánh mà bay ! Cả lớp rối loạn, bạn thì lục tung sách vở, bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất không … Đúng lúc đó, cô giáo của chúng tôi vào lớp ! Sau khi nghe bạn lớp trưởng báo cáo giải trình và nghe Mai kể cụ thể về chiếc bút : nào là nó màu gì, có chữ gì, có điểm gì đặc biệt quan trọng, ai cho, để ở đâu, mất vào khi nào … Cô yên lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhảu đề xuất :
– Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ !
Cô hình như không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi :
– Ra chơi ngày hôm nay ai ở lại coi lớp ?
Cả lớp nhìn tôi, vài giọng nói ý kiến đề nghị xét cặp của tôi, những cái nhìn dò hỏi, hoài nghi, tôi thấy tay mình run bắn, mặt nắng nóng như có trăm ngàn con kiến đang bò trên má. Cô giáo tôi nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trường, chỉ một cái gật đầu của cô lúc này, cái cặp nhỏ bé của tôi sẽ được mở tung ra … Bạn bè sẽ thấy hết, sẽ chê cười, sẽ chẳng còn ai chơi cùng tôi nữa … Tôi sợ hãi, ân hận, xấu hổ, bẽ bàng … Tôi oà khóc, tôi muốn được xin lỗi cô và những bạn … Bỗng cô giáo của tôi nhu yếu cả lớp tĩnh mịch, cô hứa thứ hai sẽ xử lý tiếp, giờ học lặng lẽ trôi qua …
Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, gật đầu ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo :
– Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đi đóng khoá cửa lớp mình, có phải là cây bút của em không ?
Mai cầm cây bút, nó sung sướng nhận là của mình, cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn dụng cụ học tập cẩn trọng, giờ học trôi qua êm ả dịu dàng, nhẹ nhàng … Ra chơi hôm ấy, những bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước. Chỉ riêng tôi là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu …
Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi, cô không trách móc cũng không giảng giải gì nhiều. Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dung và thông cảm, cô biết lỗi lầm của tôi chỉ là sự khù khờ nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp tôi không bị bè bạn khinh thường, coi rẻ …
Năm tháng qua đi, bí hiểm về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết. Nhưng thời điểm ngày hôm nay, nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ can đảm và mạnh mẽ kể lại câu truyện của chính mình như thể một cách biểu lộ lòng biết ơn và kính trọng so với người đã dạy tôi bài học kinh nghiệm về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong đời sống .
Giờ đây tôi đã lớn, đã biết xem xét đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn nhớ về bài học kinh nghiệm thuở thiếu thời mà cô đã dạy : Bài học về lỗi lầm và sự bao dung ! Và có lẽ rằng trong suốt cả cuộc sống mình, tôi sẽ chẳng khi nào nguôi nỗi nhớ về cô như nhớ về một con người có tấm lòng cao quý !
SCR.VN khuyến mãi ngay bạn ? Nhận Thẻ Cào 50 k Miễn Phí ? Kiếm Thẻ Cào Free

Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Ngắn Hay – Mẫu 12

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh ngắn hay với cách viết cô đọng và những cụ thể hàm súc sẽ mang đến cho người đọc nhiều ấn tượng thâm thúy .
Tôi được sinh ra trong một mái ấm gia đình có thực trạng khó khăn vất vả, từ nhỏ cha mẹ tôi đã luôn dặn tôi rằng phải cố gắng nỗ lực học tập, không được thua bạn nào cả, có như vậy sau này tôi sẽ không khổ giống cha mẹ tôi giờ đây. Tôi đã làm theo lời cha mẹ, suốt ngày tôi chỉ học và đọc sách, tôi không muốn chuyện trò với ai vì tôi cảm thấy như vậy sẽ tiêu tốn lãng phí thời hạn. Trên lớp, ngoài thời hạn học tôi lại ngồi đọc sách và đọc truyện, tôi không mấy khi chăm sóc đến những bạn xung quanh tôi đang làm gì, họ hỏi gì thì tôi nói nấy. Vì vậy nên năm nào tôi cũng đứng nhất lớp và tôi không chơi với bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tôi là học tập, tôi đã nghĩ như vậy !
Cho đến một ngày, có một bạn mới chuyển vào lớp tôi. Lần đầu bạn ấy vào lớp cô giáo ra mắt bạn ấy tên là Trang ở lớp A2 chuyển sang. Nhìn bạn ấy hiền quá, tôi thấy tò mò không biết bạn ấy học có giỏi không ? Vì tôi không thích ai học giỏi hơn tôi cả. Thật giật mình khi cô giáo bảo bạn ấy ngồi gần tôi, cô dặn tôi phải giúp sức bạn ấy học tập .
Giờ ra chơi buổi học hôm ấy, vẫn thói quen cũ tôi ngồi đọc sách. Thật quá bất ngờ khi Trang cũng không ra chơi, cứ ngồi bên cạnh nhìn tôi một lúc lâu, thấy vậy tôi quay sang hỏi “ bạn nhìn gì vậy ”, Trang mỉm cười nói “ đó là quyển sách tớ thích nhất, tớ đã từng tham vọng mình được đọc nó dù chỉ một lần ”. Thì ra Trang rất thích quyển sách tôi đang đọc, tôi cũng rất thích nó .
Tôi nói với Trang “ nếu bạn thích thì đọc xong tớ sẽ cho bạn mượn ”. Trang cười nhẹ “ thật nhé ! ”. Cuối giờ tôi đưa sách cho Trang, bạn ấy cảm ơn tôi rồi phấn khởi cho sách vào cặp. Sáng hôm sau đến lớp Trang kể cho tôi nghe về quyển sách đó, rồi kể cho tôi nghe về mái ấm gia đình Trang. Thì ra, Trang còn có thực trạng mái ấm gia đình khó khăn vất vả hơn tôi, bạn ấy không có cha mẹ và ở với bà nội. Sách vở bạn ấy có là do hàng xóm khuyên góp và Tặng lại. Trang rất thích đọc sách nhưng lại không có tiền để mua. Nghe
Trang tâm sự tôi thấy bạn ấy vừa đáng thương vừa đáng khâm phục .
Từ đó, tôi và Trang chơi rất thân với nhau. Chúng tôi cùng nhau học tập, tôi học giỏi nên tôi sẽ dạy cho Trang những kiến thức và kỹ năng mà tôi biết, và cho Trang mượn những cuốn sách tôi đã đọc xong rồi. Cuối tuần được nghỉ tôi thường sang nhà Trang chơi và trợ giúp bà nội của Trang nhổ tóc sâu. Chúng tôi hợp nhau đến từng sở trường thích nghi về món ăn, đọc sách và nghe nhạc nữa. Đối với tôi, Trang là một người bạn tốt và vô cùng đáng mến. Thực sự thì chưa khi nào tôi cảm thấy tâm trạng mình lại tự do đến thế, tôi đã lắng nghe nhiều hơn và san sẻ nhiều hơn .
Từ ngày có Trang là bạn, tôi không còn ngồi một mình một góc nữa. Đến giờ ra chơi, chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo co với những bạn rất vui. Trang đã làm cho tôi đổi khác, bạn ấy nói với tôi rằng “ dù đời sống có khó khăn vất vả đến mấy thì tất cả chúng ta vẫn luôn phải cười vui tươi ”. Tôi đã biến hóa cách tâm lý từ khi chơi với Trang. Bạn ấy đã khiến đời sống của tôi mê hoặc hơn rất nhiều, tôi thấy mình sống tự do hơn và cười nhiều hơn. Cảm ơn Trang đã là bạn của tôi .
Trong cuộc sống, ai cũng có những người bạn. Gặp được người bạn tốt là niềm niềm hạnh phúc lớn lao. Tôi luôn trân trọng tình bạn giữa tôi và Trang, và chúng tôi sẽ cùng nhau nỗ lực học tập và gìn giữ tình bạn luôn vui tươi, vững chắc .
Chia sẻ cùng bạn ? Kể Về Thầy Cô Giáo Mà Em Yêu Quý ? 15 Bài Hay

Bài Văn Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Đơn Giản – Mẫu 13

Bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh đơn thuần sẽ giúp những em học sinh nắm được cách tiến hành những diễn biến câu truyện sao cho mạch lạc và hài hòa và hợp lý .
Trong đời sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần bốn năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỷ niệm vui buồn. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất trong em có lẽ rằng là kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba .
Gia đình em vốn không mấy khá giả, nhà lại đông bạn bè. Bố mẹ em không phải công nhân viên chức mà chỉ quanh năm làm ruộng và làm thuê nên đời sống khó khăn vất vả và đủ ăn là may măn rồi. Em là anh cả trong mái ấm gia đình, sau em còn có ba người em nhỏ nữa. Năm em học lớp ba, đó cũng là khoảng chừng thời hạn khó khăn vất vả nhất, bố em mắc bệnh nan y khó chữa, mái ấm gia đình đã bán gia tài, vay mượn khắp nơi để chạy chữa, em đã quyết định hành động nghỉ học vì đến kỳ nộp tiền học mà mái ấm gia đình không có .
Cô giáo chủ nhiệm em lúc đó tên Lan. Cô Lan là một cô giáo hiền lành, yêu nghề và rất chăm sóc đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em. Hai ngày liền không thấy em tới lớp, cô đã hỏi thăm bạn hữu và tìm đến nhà em để thăm hỏi động viên. Cô đã động viên mái ấm gia đình rất nhiều và mong ước em liên tục đến lớp. Cô nói em là một học sinh giỏi của lớp, nếu nghỉ học thì thật tiếc quá. Cô cũng nói mong ước em học tập để có một tương lai tốt đẹp và có thời cơ để trợ giúp mái ấm gia đình. Lúc đó em chỉ nghĩ trước mắt nên vẫn nhất định nghỉ học .
Rồi một tuần trôi qua cô lại tới nhà động viên. Cô nói đã thong báo trường hợp của em lên nhà trường và địa phương để xem xét cho em được đi học mà không phải đóng học phí. Em vui mừng lắm vì trước giờ em rất muốn đi học như những bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn một tuần nghỉ học em lại được liên tục tới trường. Con đường tới trường có vẻ như đẹp hơn mỗi ngày. Em tung tăng bước tiến với niềm hân hoan vô cùng .
Mỗi ngày sau buổi học, cô Lan lại dành them thời hạn để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ tuần trước đó. Cô ân cần, nhiệt tình giảng dạy để em không bị mất kiến thức và kỹ năng. Cuối năm đó em đạt thương hiệu học sinh giỏi tổng lực và thương hiệu học sinh nghèo vượt khó. Em rất cảm động và niềm hạnh phúc về những gì cô Lan đã dành cho em .
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ rằng sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em với một lòng biết ơn thâm thúy. Em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một người giáo viên giỏi giang và tận tụy với nghề như cô .

Giới thiệu cùng bạn ? Tả Cô Giáo Cũ Của Em ? 15 Bài Văn Mẫu Hay Nhất Điểm 10

Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Lớp 8 – Mẫu 14

Tham khảo bài văn mẫu kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh lớp 8 được tinh lọc và san sẻ đến bạn đọc trong nội dung dưới đây :

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”

Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu dấu những thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng thâm thúy nhất chính là cô Kim Anh – cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi .
Cô có mái tóc rất dài, mềm mịn và mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần êm ả dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu xúc cảm để chuyển tải bài học kinh nghiệm đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình .
Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì êm ả dịu dàng, ấm cúng, lúc lại dí dỏm, vui mắt khiến cho chúng tôi luôn tập trung chuyên sâu vào bài học kinh nghiệm, quên cả thời hạn. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn trang nghiêm với việc làm của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc .
Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn sẵn sàng chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học kinh nghiệm, giúp chúng tôi hoàn toàn có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở trường thích nghi của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại liên tục học bài. “ Học như một con đò ngược dòng vậy, những con ạ ! ” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi .
Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô bộc lộ sự lo ngại, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có yếu tố gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời .
Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo âu do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo ngại. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và những bạn .
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví : “ Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông ”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Nước Ta 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng : “ Con chúc cô luôn mạnh khỏe ! Con yêu cô nhiều lắm ! ”
Đừng bỏ lỡ thời cơ ? Nhận Thẻ Cào 100 k Miễn Phí ? Card Viettel Mobifone

Kể 1 Kỉ Niệm Đáng Nhớ Trong Đời Học Sinh Lớp 9 – Mẫu 15

Sau đây là bài văn kể 1 kỉ niệm đáng nhớ trong đời học sinh lớp 9 tìm hiểu thêm với dàn ý rất đầy đủ và từ ngữ phong phú và đa dạng giúp những em học sinh hoàn thành xong bài viết nhanh gọn, đạt hiệu suất cao cao .
Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kĩ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của tất cả chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không khi nào quên, kỉ niệm thâm thúy về một người thầy đáng kính của tôi .
Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nghiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới. Trong lòng tôi rất là bồi hồi, lúc thì vui vui, lúc lại hơi buồn khi không có cha mẹ ở bên. Tới lúc vào lớp, khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh gọn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm ” lận đận ” với học sinh .
Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi yên lặng và thầy nói : ” chào những con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp những con trong suốt bậc tiểu học ”. Giọng thầy thật ấm cúng, nhẹ nhàng, làm cho những tâm lý trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến, nỗi sợ hãi trong lòng không còn nữa, tôi yên tâm phần nào .
Sau khi ra đời chúng tôi, thầy khởi đầu dạy cho chúng tôi những bài học kinh nghiệm tiên phong mà cũng là những bài học kinh nghiệm đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ tiên phong, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc cuộc chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó .
Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một và bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên không thấy liền được thầy chỗ khác cho tương thích. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, mọi người vui như đi hội, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn ao khắp sân trường. Buổi học tiên phong đã kết thúc như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những tâm lý về một người thầy mẫu mực .
Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những rò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm xúc khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ôg và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc .
Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao hoàn toàn có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi : ” Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẽ với con ”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy chăm sóc nhiều hơn .
Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điễm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với những bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói : ” thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẩu cho những bạn noi theo …. ” thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. tôi tự hứa sẽ cố gắng nỗ lực phấn đấu tốt hơn .
Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không khi nào phai mờ về một người thầy đơn giản và giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ nỗ lực học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho quốc gia và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn :

“Ngọc không mài không sáng, người không học không tài.”

Mời bạn tìm hiểu thêm ? Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ ? 15 Bài Hay

Source: https://evbn.org
Category: Học Sinh