Hoàng hậu phúc hắc của trẫm – Mèo Phiêu Lưu

Chương 1: Bị tình địch đâm chết. Edit: PT a.k.a Ring. Khu trung tâm thành phố náo nhiệt ban đêm bị ánh đèn neon lóa mắt chiếm giữ, tại đây ánh sáng mộng ảo muôn màu muôn vẻ, người qua đường đã quên mất khoảng thời gian trước đây khi ngước lên nhìn bầu trời đầy sao. Thời đại tiến bộ, lại xóa đi không ít niềm vui lúc nhỏ. Trong nhà trọ nho nhỏ ở xa khu vực thành thị, chàng trai châm một điếu thuốc, thân thể tuổi trẻ rắn chắc không chút kiêng kỵ nằm trên giường. Chỉ có hơi thở mập mờ trong không khí giải thích tất cả những chuyện vừa xảy ra, hắn nhìn cô gái ngồi quay lưng lại đang mặc y phục. “Hủ Liên, hôn lễ cuối tuần phiền em chuẩn bị.” Khẩu khí nhẹ nhàng tựa như đang bàn việc dạo chơi ngoại thành, cô gái nghe hắn xong nói chỉ nhàn nhạt gật đầu, tiếp tục mặc áo khoác để trên sô pha. “Em đi về trước.” Hủ Liên quần áo nón nảy chỉnh tề, cầm lấy túi da trên sô pha ra cửa. “Có thể cưới một người như vậy, đối với mình mà nói mới là tốt nhất.” Khói thuốc lượn lờ, dần dần không nhìn rõ vẻ mặt của hắn. Hủ Liên một mình đi trên đường, hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra, cô nhàn nhạt cười. Người vừa rồi chính là vị hôn phu của cô, tổng giám đốc công ty Điền thị Điền Triết Hiên, mà cô là thư kí của hắn. Cô từ nhỏ được Điền gia thu dưỡng, lại được lão tổng giám đốc đào tạo, chính là để sau này cùng Điền Triết Hiên kết hợp. Để báo đáp công ân nuôi dưỡng, cô luôn yêu cầu chính mình rất nghiêm ngặt, để trở thành cô gái có thể xứng đôi cùng Điền Triết Hiên. Nhưng mà Điền Triết Hiên trong giới doanh nhân được công nhận là playboy, phụ nữ bên người thay đổi như lịch ngày. Đối những chuyện này Hủ Liên cũng không có hứng thú quá lớn, công việc của cô chẳng qua chỉ là trợ giúp, trừ phi Điền Triết Hiên chủ động ở bên ngoài yêu cầu cô, nếu không mỗi ngày cô chỉ biết đi hai chỗ là công ty và Điền trạch. Vốn tưởng rằng Điền Triết Hiên còn có thể chơi đùa cô thêm mấy năm, lại không ngờ hắn vậy mà tại tiệc rượu giới thương nghiệp vài ngày trước tuyên bố tin tức cuối tuần sẽ kết hôn, cho tới hôm nay cô còn nhớ rõ ánh mắt ghen ghét của những cô ả khác. Cô thở dài, Điền Triết Hiên thật đúng là sẽ khiến cô gặp phiền toái. “Rừm. . .” Trên đường, một chiếc xe thể thao đắt tiền chạy thẳng tắp hướng về phía cô, trong một khắc cô tựa hồ lại thấy được ánh mắt ghen ghét kia. “Điền Triết Hiên, anh quả nhiên là tên rất phiền phức.” Nằm trong vũng máu, trên gương mặt thanh lệ tái nhợt của cô lộ ra một chút mỉm cười đạm nhiên, có lẽ đây là mệnh của cô khi cùng kẻ phong lưu kia ở một chỗ. Chương 2: Sống lại cải biến số phận. Edit: PT a.k.a Ring. “Dưới đường là người phương nào?” Hủ Liên nhìn người đen kịt có ria mép, trang phục giống quan thất phẩm ngồi trên đại điện. Lẽ nào đây là địa phủ trong truyền thuyết? “Sổ điểm danh trên bàn của ngài không có viết sao?” Sau khi biết mình đã chết, Hủ Liên tựa hồ lớn gan hơn. “Lớn mật, đây chính là sổ sinh tử, cái gì mà sổ điểm danh. Còn không mau xưng tên ra?” Đường mộc* vỗ lớn một cái, cả ria mép cũng run lên. (R: Đường mộc: là khúc gỗ mấy ông quan hồi xưa hay đập bôm bốp trên công đường ấy.) “Ngài ngay cả tôi là ai cũng không biết, vậy sao lại bắt tôi đến đây? Chẳng lẽ là bởi vì bắt lầm rồi, mới vội vã hỏi tên tôi như vậy?” Hủ Liên đứng khoanh tay, bình tĩnh nhìn Diêm Vương. “Ngươi, ngươi. . . Khá lắm nữ tử điêu ngoa, dám can đảm trêu đùa bản quan.” Diêm Vương tức giận đến râu mép cũng run lên, vừa muốn lên tiếng trách phạt Hủ Liên thì bị lão đầu râu bạc trắng đột nhiên xuất hiện ngăn lại. (R: giận run râu =))) “Chậm đã, nữ tử này vốn không nên xuất hiện ở đây, bây giờ ta đến đưa nàng về chỗ cũ.” Râu tóc bạc trắng cùng dây cột màu đỏ trông buồn cười trên đầu, Hủ Liên nghĩ lẽ nào đây là Nguyệt Lão se tơ hồng trong truyền thuyết? “Thế nhưng, đã vào phủ của ta, há có thể trở về nhân gian được?” Diêm Vương không nghe theo, không buông tha Hủ Liên biểu tình đạm mạc. “Diêm Vương, ngài lần này thế nhưng bắt sai người, nếu như bị Ngọc Đế biết thì sẽ. . .” Nguyệt Lão nhỏ giọng ghé vào bên tai Diêm Vương nói, Diêm Vương sắc mặt khẽ biến, ho mấy cái che giấu quyết tâm đã bị lung lay. “Được rồi, nữ tử này về sau sẽ do Nguyệt Lão phụ trách..” Hai người nhìn nhau mỉm cười như thỏa thuận. “Nguyệt Lão, ngài dự định để tôi đến chỗ nào?” Sau khi rời khỏi Minh điện tối như mực, trong chớp mắt lại đi tới trong vườn nở đầy hoa đào, ánh sáng đột ngột làm cô không thích ứng được. “Hủ Liên, cô vốn cùng Điền Triết Hiên có một đoạn lương duyên, hôm nay để sửa chữa một sai sót về kĩ thuật, ta muốn đem cô nhập vào thân thể kiếp trước.” Nguyệt Lão đột nhiên nói ra những từ ngữ hiện đại như vậy làm Hủ Liên có chút choáng váng, nhưng lập tức liền mở miệng đáp lại. “Lẽ nào kiếp trước của tôi cũng là cùng Điền Triết Hiên ở một chỗ?” “Không, kiếp trước cô chết trên tay hắn nhưng mà hắn hối hận không kịp, hướng trời cao xin cho hắn một cơ hội để làm lại. Vì vậy, cô phải đi cải biến số phận của chính mình. Hiện tại, cô nhập vào thân thể kiếp trước đi.” Chương 3: Không lấy Hoàng Thượng hoa tâm. Edit: PT a.k.a Ring. “Tiểu thư, tiểu thư, người tỉnh lại. . .” Thanh âm mang theo tiếng khóc làm Hủ Liên tỉnh dậy, cô mở mắt ra, nhìn hai cô gái đang đứng cạnh cô khóc nức nở. “Tôi ngủ bao lâu?” Nhìn nữ hài một thân trang phục nha hoàn, Hủ Liên xoa nhẹ vùng giữa hai chân mày , xem ra đúng thật là xuyên tới kiếp trước rồi. (R: bắt đầu từ đây ta sẽ để bạn Hủ Liên xưng ‘ta’ cho hợp không khí cổ đại nga) “Tiểu thư, người hù chết nô tỳ, người không thể vì phải gả cho Hoàng Thượng mà đi thắt cổ a.” Nha đầu bên kia hé ra khuôn mặt khóc lóc nói, nói nửa ngày cũng chưa trả lời câu hỏi của Hủ Liên, điều này khiến cô vô cùng bất mãn. “Ta hỏi ngươi ta ngủ bao lâu?” Hủ Liên giọng điệu nặng thêm, lạnh lùng nhìn nha đầu làm cô đau đầu.“Lẽ nào ngươi không biết trước tiên trả lời vấn đề người khác hỏi mới là biểu hiện lễ phép sao?” “Tiểu, tiểu thư, nô tỳ biết sai rồi. Tiểu thư người mê man đã bốn ngày, phu nhân liên tục không ngủ bồi bên cạnh người, sáng nay bởi vì vô cùng mệt nhọc mà té xỉu mới vừa trở về phòng nghỉ ngơi.” “Giúp ta đứng lên.” Thảo nào cảm thấy choáng đầu, thì ra đã mê man lâu như vậy, xem ra xuống giường bước đi sẽ rất khó khăn. Hủ Liên chậm rãi ngồi dậy, bàn chân trên đất có chút tê tê, cô từ từ thích ứng. “Tiểu thư, tiểu Liên đi tìm đại phu.” Nha hoàn có chút lo lắng nhìn tiểu thư đột nhiên có chút lạnh lùng, chẳng lẽ là bởi vì … đả kích quá lớn nên mới dẫn đến tính cách thay đổi như vậy? Tiểu thư trước đây nàng hiểu rõ nhất, tiểu như hiện tại nhìn qua thật lãnh khốc nha. “Lắm miệng nữa ta cho ngươi xuống nhà bếp làm việc.” Hủ Liên làm trợ thủ đắc lực của Điền Triết Hiên luôn luôn có một mặt nghiêm khắc đối với cấp dưới, nếu không Điền thị trong tay Điền Triết Hiên cùng cô cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy mà lớn mạnh. “Vâng, vâng thưa tiểu thư.” Tiểu Liên che miệng không dám để tiếng khóc của nàng phiền đến tiểu thư, chỉ dám yên lặng đứng một bên không nhiều lời nữa. Hủ Liên sau khi nghỉ ngơi khá tốt, chậm rãi đứng lên, tuy rằng dưới chân có chút giống giẫm lên cây bông nhưng vẫn có thể chậm rãi tiêu sái bước đi. Cô ngồi vào trước kính trang điểm, cầm lấy gương đồng, nhìn mặt mình. Ngoại trừ tóc so với lúc trước dài hơn, tựa hồ không có gì khác biệt. Cô chải tóc dài, tùy ý buộc sau đầu. “Tiểu Liên, mang ta đi gặp nương.” Hủ Liên trên mặt không có biểu tình dư thừa, chỉ là muốn nhìn một chút xem bộ dáng mẫu thân kiếp trước như thế nào. Chương 4: Nam nhân vô dụng. Edit: Song Ninh a.k.a Tiểu Vàm. Beta: PT a.k.a Ring. “Hủ Liên, nữ nhi của ta a. Sao con lại nghĩ quẩn? Quên đi, không nói chuyện này nữa, không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.” Phu nhân, vẻ mặt tiều tụy, vừa nhìn thấy Hủ Liên tiến đến, lập tức yếu ớt đứng dậy xuống giường. Thấy vậy, Hủ Liên liền tiến đến đỡ lấy phu nhân, để người tùy ý ôm vào lòng. “Nương, nữ nhi rõ ràng đã không có việc gì rồi.” Trời sinh Hủ Liên thân cô nhỉ, chưa bao giờ cảm thụ được cái gì gọi là tình thân, thình lình hiện tại bị mẫu thân ôm một cái, cô dĩ nhiên sinh có một loại cảm giác ấm áp. “Tốt, tốt.” Phu nhân vuốt vuốt tay Hủ Liên, lau nước mắt. Hủ Liên lẳng lặng nhìn bà, sao người này lại có nhiều nước mắt đến vậy? “Liên, nàng đã tỉnh?” Một nam nhân quần áo lộn xộn xông vào cửa, cả người đầy mùi rượu làm Hủ Liên nhíu mày, trời sinh cô ưa sạch sẽ, làm sao chịu được mùi này chứ. Tuy không nhận ra hắn, nhưng cô cũng không để lộ ra sơ hở, chỉ là đạm nhiên nhìn hắn, đợi hắn đến gần. Thấy mẹ cô không cản, có lẽ là người này rất quen thuộc. “Liên, là ta vô dụng, ta không có cách nào để nàng tránh được số phận phải nhập cung. Nếu lần này nàng đi trước ta, ta nhất định sẽ theo nàng.” Nam nhân kia, không biết bao lâu mới thay được một bộ quần áo, nhìn thật lôi thôi, hắn có vẻ sắp đụng tới cô, Hủ Liên theo quán tính lùi về sau một bước. “Liên…” “Nếu biết ta phải vào cung, bây giờ còn dây dưa không ngớt, đây không phải là điều chính nhân quân tử nên làm.” Xem ra người trước mắt cùng chủ nhân trước đây của thân thể này rất thân mật, vậy Hủ Liên cô sẽ không hòa nhã với hắn. “Nương, con có chút mệt mỏi nên về phòng nghỉ ngơi trước, người cũng nên sớm nghỉ ngơi đi.” Nói xong cô không thèm quay đầu lại, đi thẳng một nước. “Tiểu Liên, tiểu thư làm sao vậy?” Phu nhân nhìn nữ nhi không giống bình thường, lập tức hỏi Tiểu Liên đang đứng một bên. “Phu nhân, Tiểu thư nàng lần này sau khi tỉnh dậy tính tình đại biến, có thể do quá mức thương tâm nên mới như vậy.” Tiểu Liên run run nói, việc vừa rồi quả thực càng làm nàng tin chắc tiểu thư đã thay đổi. Nếu là trước kia, tiểu thư tuyệt đối sẽ không đổi với công tử như vậy, nhưng hiện tại tiểu thư lại… “Liên…” Nam tử lôi thôi kia nhìn bóng người vừa rời đi, thất bại cúi đầu. “Là ta vô dụng, là ta vô dụng…” Chương 5: Ca ca hướng nội. Edit: Song Ninh a.k.a Tiểu Vàm. Beta: PT a.k.a Ring. “Kiếp trước mình lại là một người không có mắt nhìn, nam nhân như vậy cũng coi trọng a?.” Hủ Liên dạo quanh hành lang, tòa nhà này thật lớn, cổ kính, so với Tô Châu Lâm Viên có phần giống nhau. Đang đi tới, cô bỗng dừng lại. Phía trước cách đó không xa có một chòi nghỉ mát nho nhỏ. Vào giữa đêm hè, đây đúng là một chỗ tốt. Hủ Liên ngồi ở ghế đá giữa chòi nghỉ mát, cảm thụ gió mát nhè nhẹ, từ từ vỗ về lên gương mặt. “Không ngờ muội muội cũng có nhã hứng hóng mát ở đây giống ta.” Hủ Liên ghé mắt nhìn nam tử đang nói, cô một chút cũng không cảm giác được hắn đi đến, có thể đây là một người giỏi khinh công. “Như vậy ca ca vì sao đến đây, lẽ nào cũng là do bị trời nóng làm cho mất ngủ?” Hủ Liên đưa tay chống cằm, nhìn thủy tiên* nổi lơ lửng trên mặt hồ ngoài đình. Những con cá nhỏ có lẽ cũng vì oi bức mà nhảy lên mặt nước, phá tan mặt hồ đang thanh tĩnh. “Muội muội thân thể đã tốt hơn?” Nam nhân ngồi xuống trước mặt cô, chăm chú nhìn cô một cách bí hiểm, tìm tòi nghiên cứu với biểu tình sôi nổi. Hắn không ngờ muội muội luôn luôn líu ríu vừa nhìn thấy hắn sẽ phát hỏa lần này có thể bình tĩnh phản bác lại hắn. “Làm phiền ca ca lo lắng, chuyện quá khứ cứ để vào quá khứ đi.” Hủ Liên nhẹ nhàng ngẩng đầu, vén phần tóc hai bên tai ra sau, nhìn ca ca trước mắt này, bên ngoài nhã nhặn nhưng mơ hồ lộ ra một loại khí chất nguy hiểm. “Trước đây vẫn không quan tâm đến chuyện vào cung, ca ca có thể nói cho ta biết không?” “Nếu như muội muội sớm có thể nói ra những lời này, phụ thân nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.” Hắn lấy ra một chiết phiến, vừa quạt vừa đánh giá Hủ Liên. Không nghĩ tới lần này Hủ Liên tự sát không thành lại trở nên thông tình đạt lý đến vậy, thế nhưng hắn thấy tại sao có chỗ nào đó không hợp lí. “Ca ca còn chưa trả lời vấn đề của ta.” Hủ Liên tùy ý hắn ở bên kia suy đoán, vô cùng bất mãn vì hắn chưa trả lời câu hỏi của cô. “Đầu tháng sau, trong cung sẽ phái người tới đón muội đi. Lần này vào cung, muội mang thân phận Hoàng hậu, ngôn hành cử chỉ cũng không được luống cuống a.” Nhìn giọng điệu cường ngạnh của Hủ Liên, hắn tựa hồ nghĩ chính mình đang cùng một người khác nói chuyện. “Những lời ca ca nói, Hủ Liên nhất định nhớ kỹ, cũng đã không còn sớm, muội muội cáo lui trước.” Hủ Liên đứng lên, hướng hắn khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

12

Có bài mới Re: [Xuyên Không] Hoàng Hậu Phúc Hắc Của Trẫm – Mèo Phiêu Lưu – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 6: Âm mưu hôn nhân.

Edit: Song Ninh a.k.a Tiểu Vàm.

Beta: PT a.k.a Ring.

“Diệp Lôi, Liên Nhi thế nào rồi?” Một nam tử trung niên đang đứng trước cửa số, thấy ái tử đến liền xoay người hỏi chuyện của Hủ Liên.

“Muội muội lần này tựa hồ như thay đổi thành một người khác, con đi hỏi qua thị nữ thiếp thân của nàng, đích thật là thay đổi rất nhiều. Nhưng thật ra, con nghĩ đây lại là chuyện tốt, chí ít không phải như trước đây, mọi việc đều thể hiện ra mặt như một đứa nhỏ.” Diệp Lôi đứng trước mặt nam nhân kia cung kính nói.

“Được, vậy là tốt rồi. Ta vốn sợ nó làm lỡ kế hoạch của chúng ta, hiện tại nghe con nói như vậy thì nhất định không có vấn đề gì. Hôn quân này để Liên Nhi đợi đã nhiều năm, Nam Cung gia chúng ta há có thể chịu nhục lớn như thế? Liên Nhi đã hai mươi mới vào cung, đây là hắn cố ý, hắn cố ý khiến Nam Cung gia chúng ta hổ thẹn.” Nam nhân tức giận đánh một chưởng nát mặt bàn.

“Phụ thân yên tâm, kế hoạch lần này nhất định thiên y vô phùng*, có một số việc con có thể từ từ nói với muội muội sau.” Nghe được ái tử nói như vậy, nam nhân dần dần điều chỉnh cơn tức giận, từ từ bình tĩnh lại.

(R: thiên y vô phùng: vô cùng hoàn hảo, k có kẽ hở.)

“Lần này nhất định phải kéo tên hôn quân kia xuống khỏi vương vị, vị trí này vốn phải để ta, Nam Cung Hoành Văn ngồi mới đúng.”

“Đúng vậy, phụ thân” Diệp Lôi cúi đầu phụ họa với hắn.

Sáng sớm hôm sau, Hủ Liên đã bị Diệp Lôi gọi vào thư phòng. Cô lẳng lặng ngồi ở một bên xem thư tịch trên giá sách, cùng đợi Diệp Lôi gọi cô đến nhưng vẫn chưa nói một lời nào.

“Muội muội hiện tại đối với sử sách rất hứng thú?” Diệp Lôi đứng trước mặt, nhìn quyển sách trên tay cô. “Trước đây muội muội chính là ghét nhất phải xem loại trúc trắc khô khan này.”

“Ca ca tìm ta là có chuyện gì quan trọng muốn thương lượng?” Trở mình một cái, không ngước mắt lên, Hủ Liên biết nam nhân này gọi cô đến nhất định là nói chuyện nhập cung. Ngày hôm qua nói với nhau đôi câu vài lời, cô có thể thấy được chuỵên vào cung lần này tựa hồ là một chuyện có ẩn nhiều nội tình.

“Nếu muội muội đã trực tiếp như thế, ta đây cũng chỉ có thể nói thẳng ra. Lần này muội vào cung làm Hoàng hậu, chắc chắn rất nhiều người bất mãn muốn diệt trừ muội, đến lúc đó, phụ thân thân là Thừa tướng nhất định giúp đỡ muội.” Diệp Lôi nhìn Hủ Liên biểu tình vẫn như cũ, lo lắng không biết cô có nghe hắn nói không.

“Ta hiểu mà.” Nhẹ nhàng gấp sách lại, Hủ Liên trả sách lên giá. “Ca ca còn có chuyện gì nữa?”

Chương 7: Thiên tử phong lưu.

Edit: PT a.k.a Ring.

“Chỉ là nghĩ muội muội thay đổi có chút kinh người, muội trước đây ghét nhất là phải thấy ta” Diệp Lôi vuốt cằm, lộ ra tươi cười nhàn nhạt, tinh quang trong mắt thu lại, lo lắng xem lúc nào đem kế hoạch nói cho cô nghe là thích hợp nhất.

“Con người luôn luôn thay đổi, ca ca. Nếu người ta vĩnh viễn không trưởng thành, làm sao có thể làm đại sự đây?” Hủ Liên lộ ra mỉm cười, cô là thư kí, khi xã giao lại là một người bạn gái phi thường xuất sắc. Bởi vì tươi cười hoàn mỹ làm đối thủ buông xuống cảnh giác với sự khôn khéo và lãnh khốc của cô.

“Được rồi, buổi chiều sẽ có lão sư dạy lễ nghi đến giảng bài, muội đi nghỉ ngơi trước đi.” Nhìn Hủ Liên khuất sau cửa, khuôn mặt tươi cười kia dần dần biến mất.

“Một người sống lại thay đổi cũng không thể triệt để như vậy, muội rốt cuộc có đúng là muội muội ta hay không?”

Bài học lễ nghi buổi chiều, lão sư dạy lễ nghi vô cùng kinh ngạc với biểu hiện của Hủ Liên, vốn nghe nói là muốn giảng dạy tiểu thư Nam Cung gia, bà đã chuẩn bị tốt tinh thần chịu nhục. Không nghĩ tới tiểu thư này một chút cũng không ngang ngược, kiêu ngạo vô lí như người ngoài nói, ngược lại thấy lễ nghi của mình còn không bằng đoan trang của cô. Sau buổi học bà liền hướng Diệp Lôi chào từ giã, nói là không có khả năng giảng dạy cô.

Hủ Liên ngồi trước cửa sổ, đọc những thư tịch về lịch sử thời đại này. Thầm nghĩ, thân là con gái Tể tướng, vì sao hai mươi tuổi còn chưa lấy chồng, cổ đại không phải từ rất sớm đã có hôn phối sao?

“Tiểu Liên, vì sao Hoàng Thượng trễ như vậy mới gọi ta vào cung?”

“Là. . . là bởi vì vi. . .” Tiểu Liên ấp úng không dám nói ra, tiểu thư đọc sách vốn đã là chuyện lạ, vì sao hiện tại lại hỏi nàng vấn đề trực tiếp như vậy, điều này làm cho tiểu Liên nhất thời không biết trả lời như thế nào.

“Nói mau.”

“Hoàng Thượng nói phi tử trong hậu cung đã quá nhiều rồi, cho nên không vội gọi Hoàng Hậu vào cung.” Tiểu Liên bị dọa đến sắc mặt trắng bệch bật thốt lên nói ra nguyên nhân.

“Thì ra như vậy, cùng Điền Triết Hiên một dạng. Nam nhân a. . .” Hủ Liên xoa xoa huyệt Thái Dương có chút đau, lẽ nào đây là kiếp trước của hắn?

“Tiểu thư, người sao có thể hô thẳng tục danh của Thánh Thượng, như vậy rất nguy hiểm a.” Tiểu Liên run lẩy bẩy quỳ xuống.

“Quả nhiên là hắn, ta lại muốn nhìn xem hắn giết ta như thế nào.” Hủ Liên khinh xả khóe miệng, trong mắt lóe ra tia sáng chờ mong.

Chương 8: Hôn lộ dài dằng dẵng.

Edit: PT a.k.a Ring.

Rất nhanh đã đến ngày vào cung, Hủ Liên mặc giá y thật dày, ngồi ngay ngắn trên kiệu lớn. Cho dù mặc thành như vậy trong khí trời nóng bức quả thật là một loại dày vò, thế nhưng cô vẫn ngổi thẳng lưng, đoan trang như cũ.

Từ biệt phụ mẫu cùng ca ca, đội ngũ trùng trùng điệp điệp hướng kinh thành tiến lên. Hủ Liên hiện tại ở lại chính là nhà cũ Nam Cung gia, bởi Nam Cung Hoành Văn thăng lên làm tể tướng, để thuận tiện lâm triều, tiên hoàng ở kinh thành an trí nhà cửa. Hôm nay cũng vì thể hiện thận trọng của Nam Cung gia, nghi thức vào cung mới có thể được an bài tiến hành ở nhà cũ.

“Nương nương, lần này do mạt tướng hộ tống người tiến cung.” Vén lên sa mỏng, Hủ Liên nhìn nam nhân quỳ rạp xuống một bên.

“Ngươi tên là gì?” Thân hình không động, Hủ Liên nhẹ nhàng mở miệng.

“Mạt tướng Lâm Hác Triết.” Đầu như trước không ngẩng lên.

“Đứng lên đi.” Thân thể cao to đứng lên, mồ hôi trên khuôn mặt màu đồng cũ càng làm hắn trông có vẻ rắn chắc. Hủ Liên buông sa mỏng, ý bảo lên đường.

Đến giữa trưa, cũng là thời gian ánh nắng gay gắt nhất. Đội ngũ chậm rãi đi tới, Hủ Liên lau lau mồ hôi trên trán, mặc thành như vậy giữa thời tiết này cả người nhất định sẽ nổi rôm sẩy.

“Dừng lại nghỉ ngơi đi.” Hủ Liên phân phó nói với Lâm Hác Triết.“Còn bao lâu nữa mới đến?”

“Hồi bẩm nương nương, dựa theo tốc độ hiện tại, ba ngày sau có thể đến đô thành.”

Hủ liên không nhiều lời nữa, cho dù cô tính tình đạm mạc cũng cảm thấy trong lòng nóng như lửa đốt. Cô còn phải mặc y phục dày như vậy ba ngày nữa, này quả thực là giúp cô xông hơi mà.

“Tướng quân, không tốt, phía trước có sơn tặc.” Một kỵ binh dò đường trên lưng vẫn còn mang ống tên, ngã xuống trước đội ngũ, mắt thấy có lẽ không sống nổi.

“Các ngươi tại chỗ đợi lệnh, còn các ngươi theo ta đi vào tiêu diệt những sơn tặc vô pháp vô thiên này.” Lâm Hác Triết đơn giản phân phó, liền dẫn một đôi nhân mã chạy vội đi.

“Sơn tặc? Ta xem này là hẳn là những thế lực không muốn ta sống đến kinh thành đi, những thế lực này có cả Điền Triết Hiên trong đó sao?” Hủ Liên vẫy vẫy tay áo, để nhiệt độ trên cơ thể tán đi một chút, thật làm người ta chờ mong a.

“Không tốt, là kế điệu hổ li sơn.” Một binh sĩ vừa nói xong đã bị tên bắn ngã, xung quanh đột nhiên xuất hiện không ít thích khách che mặt.

Không bao lâu, những binh sĩ đều ngã xuống trong vũng máu. Có chút máu văng đến trên sa mỏng hồng nhạt của Hủ Liên, cô lẳng lặng nhìn mọi chuyện trước mắt.

“Xoát. . .” Sa mỏng bị đao chém rách, thích khách trên người đầy máu một đao hướng cô đâm tới, Hủ Liên tránh cũng không tránh một chút.

Chương 9: Hôn lễ giản lược.

Edit: PT a.k.a Ring.

Giây tiếp theo, người kia liền ngã xuống trước mặt Hủ Liên. Trên lưng cắm một mũi tên đỏ tươi, cô hạ mắt xuống, nhìn hình hoa hải đường* trên mũi tên.

“Nương nương, đã để người sợ hãi, ta phụng mệnh Hoàng huynh hộ tống người tiến cung.” Không bao lâu, thích khách đều bị thuộc hạ của nam nhân trước mắt tiêu diệt hết.

“Đa tạ ân cứu mạng của Vương gia.” Hủ Liên chậm rãi xuống kiệu, đứng trước mặt nam nhân. Nếu không phải cô vừa thấy hắn bắn ra một mũi tên tinh chuẩn, thật sự là nhìn không ra nam nhân tái nhợt ốm yếu trước mắt lại có bản lĩnh đến thế.

“Thỉnh nương nương lên xe đi.” Mặc dù có chút lưu luyến không khí mát mẻ bên ngoài, thế nhưng Hủ Liên vẫn lên xe ngựa.

“Vương gia, nàng chính là tiểu thư Nam Cung gia sao?” Một thủ hạ có chút kinh ngạc nhìn Hủ Liên đã lên xe ngựa.

“Đương nhiên đúng là nàng, chúng ta đi thôi, Hoàng huynh chắc là có chút chờ mong muốn nhìn Hoàng hậu của hắn rồi.” Điền Triết Lỗi nhìn sắc trời một chút, phi ngựa thúc giục các bộ hạ.

Không ngờ Nam Cung Hủ Liên ngang ngược, kiêu ngạo, vô lễ trong lời đồn lại có một mặt như vậy, Điền Triết Lỗi cố ý đợi đến một khắc thích khách sắp xuống tay mới xuất hiện, không ngờ cô vẫn trấn định được.

Xem ra người của Nam Cung gia cũng không thể coi thường, như vậy Hoàng huynh nên xử lí củ khoai lang nóng phỏng tay này như thế nào nha? Điền Triết Lỗi ra roi thúc ngựa vội vàng chạy, không tới ba ngày đã đến đô thành.

Cửa cung nặng chịt chậm rãi khép lại, Hủ Liên rốt cuộc cũng vào cung. Trong vòng vây của các nữ quan, cô rất nhanh đã bị túm đi tắm, thay cung phục và đồ trang sức càng rườm rà hơn nữa.

“Nghe nói gì chưa? Tiệc tối đã bị hủy bỏ, Hoàng Thượng nói tất cả mọi chuyện đều giản lược, thế nhưng chuyện phong Hậu làm sao có thể giản lược chứ?” Một nữ quan ở ngoài cửa nhỏ giọng nói, tựa hồ là vô cùng kinh ngạc.

“Hoàng thượng vốn đã không thích Nam Cung gia, nếu không phải tiên hoàng hạ lệnh nói nhất định phải thú tiểu thư Nam Cung gia làm hậu, hắn làm sao có thể phong nàng làm Hậu chứ. Hơn nữa, Hoàng Thượng cố ý kéo dài việc phong Hậu, thẳng đến lúc Nam Cung tiểu thư hai mươi tuổi mới tuyên nàng vào cung. Này rõ ràng là nói cho khắp thiên hạ, Nam Cung tiểu thư. . .” Nói còn chưa xong, cửa đột nhiên mở ra.

“Người đâu, đem hai kẻ này đi vả miệng cho ta.” Hủ Liên lạnh lùng nhìn hai người đang nói chuyện huyên thuyên, dù thân là Hoàng hậu hữu danh vô thực, vậy cũng không tới phiên mấy người này bàn tán.

Chương 10: Hoàng Hậu trên danh nghĩa.

Edit: Song Ninh a.k.a Tiểu Vàm.

Beta: PT a.k.a Ring

“Nương nương tha mạng a, nô tỳ không dám nữa.” Nhìn hai nữ quan miệng đầy máu, Hủ Liên phất tay, ý bảo dừng lại.

“Tỷ tỷ, ngày đại hỷ sinh tức giận vì cái gì a?” Một nữ nhân vóc người xinh đẹp đi tới, mắt thấy rõ hai nữ quan đang dập đầu thật mạnh dưới đất. “Ai nha, thật nhiều máu quá.”

“Muội muội đột nhiên đến thăm, có chuyện gì không?” Không ngờ nữ nhân hậu cung tìm tới cửa nhanh như vậy, Hủ Liên mắt nhìn nữ nhân tướng mạo đẹp đẽ, so với chính mình nhỏ hơn vài tuổi, nữ nhân như vậy cũng học theo người lớn mang tâm cơ sao?

“Tỷ tỷ, hôm nay là ngày tỷ được phong Hậu, đương nhiên là tới chúc mừng rồi.” Nhìn ả tràn đầy huân hương đứng trong phủ mình, Hủ Liên không bỏ qua một vết nào. Chỉ thấy sắc mặt của cô khẽ biến, nhưng lập tức cười tít mắt đón chào.

“Ta thực sự là cảm tạ muội muội nha, thời gian bản cung ở trong cung không lâu bằng muội muội, sau này còn mong muội muội hỗ trợ nhiều hơn.” Hủ Liên mỉm cười, cảm thấy không khí từ từ bị huân hương của ả làm bẩn.

“Tỷ tỷ nói quá lời, hậu cung này tỷ tỷ là lớn nhất,Hồng Quý phi ta sao dám nhiều lời. Tỷ tỷ gọi ta là Hồng Nhi thì tốt rồi. Nếu không lại có vẻ xa lạ.”

“Nương nương, thời gian không còn sớm, nên đến đại điện thôi.” Một nữ quan nhẹ giọng nhắc nhở Hủ Liên. Cô gật đầu, cùng Hồng Quý phi lên đại điện.

Khoảng sân rộng trước đại điện bài trí đơn giản vài bàn rượu. Sự đơn giản làm cho người ta có cảm giác giống như ở rạp hát xem kịch. Quả nhiên tất cả đều giản lược, Điền Triết Hiên đúng thật là một người khởi xướng cho sinh hoạt đơn giản.

“Phong Nam Cung Hủ Liên làm Hoàng hậu” Một câu nói đơn giản, Hủ Liên từ tiểu thư Nam Cung gia biến thành Hoàng Hậu đương triều. Cô đứng dậy tạ ơn, sau đó nhìn nam nhân cao cao tại thượng. Gương mặt quen thuộc này, chính hắn, Điền Triết Hiên, cũng cuồng vọng tự đại, cũng kiệt ngạo bất tuân như vậy.

Bầu không khí áp lực cũng dần hạ xuống, tiệc tối sớm kết thúc. Trên đường Hủ Liên chậm rãi tiêu sái quay về tẩm cung, cô nghĩ đến gương mặt hả hê của Điền Triết Hiên, kiếp trước hắn thật quá ngây thơ. Nam nhân a…

“Hoàng…Hoàng thượng…Như vậy không được đâu, lỡ như… Hoàng hậu thấy thì chúng ta phải làm sao bây giờ a?” Một nữ nhân thở hổn hển, nói với nam nhân trên người, nhìn bằng ngón chân cũng biết bọn họ đang làm gì ở bên trong.