Nỗi mặc cảm của đàn ông nghèo
Cho đến khi học cấp hai, mua chiếc xe đạp đi học cũng là tự tích cóp được tiền. Những điều trên khiến tôi tự ti vô cùng.
Bạn đang đọc: Nỗi mặc cảm của đàn ông nghèo
Ngày nhỏ tôi hay mong ngóng những lần cha mẹ đi chợ, mà thường cả năm mới có một vài lần. Mong ngóng lắm, vì mỗi lần như thế là tôi có quần áo mới, chứ quanh năm tôi toàn quần áo cũ tả tơi. Những lần như vậy thi thoảng cha mẹ tôi mới mua một cân cam, ba bạn bè nhà tôi thích lắm, vì chả khi nào tôi được ăn cam cả, có thì đi nhặt cam rụng của nhà hàng xóm. Mãi đến sau này tôi mới biết đời sống này còn nhiều thứ ngọt ngào lắm, chỉ là tôi chưa có tiền mua chúng. Đó là chuyện ngày nhỏ, giờ đây tôi cũng chẳng khá hơn nhưng cũng thôi không nhắc nữa …Một mình tất bật xa nhà ở cái nơi mà mọi người gọi là phồn hoa đô thị, mãi không tự lo cho bản thân mình được. Cuộc đời không ban niềm hạnh phúc cho người nghèo, đặc biệt quan trọng là thằng con trai nghèo. Cuộc sống quá đỗi là trong thực tiễn, mỗi ngày mở mắt ra là đống tiền phải trả .Bây giờ mới chỉ là thời sinh viên, phải trả tiền trọ, tiền ăn, tiền xe đi lại, tiền xà phòng, tiền dầu gội, tiền gửi xe, tiền mua quần áo, tiền đi đám cưới … Và ti tỉ thứ tiền khác. Trời ạ, đây mới là tự lo cho mình, rất nhanh thôi rồi sẽ phải lo cho cha mẹ, cho vợ con. Không biết tôih sẽ phải đỡ đần thế nào đây .Đó là chuyện sau này, giờ đây một mình vật lộn ở chốn xa quê, tôi phải tự chăm sóc cho bản thân trước đã. Tôi không kiếm được bao nhiêu tiền, nên phải tự dặn lòng mình tiết kiệm chi phí tiền. Tôi tự biến mình thành một thằng ” cổ lỗ sĩ ” thời 4.0, mà tôi thấy mình chẳng giống ai. Quần áo chưa quá nhếch nhác thì tôi không mua, chứ đừng nói là theo trend mua đồ của hãng này hãng nọ, vì có tiền đâu mà mua. Mua mấy đôi giày fake ở chợ đã thấy tiếc tiền, thì xem giày hiệu làm gì cho mất thời hạn chứ. Nhìn lại đống quần áo toàn là một mớ bòng bong, tôi thấy mình đúng là ” không biết ăn mặc ” nhưng đành tặc lưỡi cho qua .Nếu hoàn toàn có thể không đi chơi tôi sẽ không đi, chính do tôi nghĩ giờ đây chưa phải lúc mình thụ hưởng. Tôi đồng ý việc mình ít bè bạn và không có tình nhân, gật đầu đời sống đơn độc vì tôi biết mọi chuyện rồi sẽ chẳng đến đâu .Tôi tự ái vì mình nghèo, nên tôi sẽ tự lo cho bản thân mình, cho đến khi nào cảm thấy thật sự tự do, mới đến lúc tôi được buông thả cảm hứng. Làm cái gì cũng một mình, nhưng không phải tôi tự kỉ, thi thoảng tôi vẫn tự ra ngoài đường quan sát, kiếm một chỗ nào đó ngồi tận thưởng sự yên bình của đời sống, và tìm cách trò chuyện với một người nào đó mình không quen. Dù sao tôi cũng thích chuyện trò với người lớn tuổi hơn là người trẻ tuổi hơn mình, không biết tại sao nữa …
Tôi nhớ có một lần mẹ tôi bị gai đâm vào mắt khi lao động, phải lên bệnh viện tỉnh ở TP Hạ Long (Quảng Ninh) để mổ mắt (lần đó bố mẹ giấu tôi, đến khi tôi định về thăm nhà thì mới biết). Tôi cay lòng nhận ra rằng mẹ mình còn chưa một lần đi chơi, suốt cả đời bà chỉ có làm lụng, đến dịp cuối năm mới có vài lần đi chợ mua chút đồ, đi thăm họ hàng.
Là một thằng con trai, sau này là một thằng đàn ông, tôi tự ti lắm. Vì mình nghèo, nghèo thì làm được cái gì chứ ? Tôi khao khát cái cảm xúc chinh phục được đồng xu tiền, tôi ước mình được sống ” đơn giản và giản dị ” thay vì ” sống ảo “. Tôi ước sau này không phải đau đáu tâm lý mỗi khi cần tiền, và tôi không muốn bị tiền trói buộc bất kể điều gì cả. Là thằng con trai nghèo ở thời này khổ lắm, muốn làm đẹp cho bản thân chút cũng không được, muốn theo đuổi đam mê cũng không xong .Cánh đàn ông con trai thường than vãn phụ nữ thích đàn ông giàu. Điều đó không có gì là sai cả, đến cả bản thân khi có được cục tiền trên tay cũng mừng rơi nước mắt, không phải lo ngại điều gì. Tiền là vật quy đổi giá trị của sự lao động, của sự nỗ lực, của sự mưu trí, nhiều lúc là nhờ vào suôn sẻ. Một người đàn ông trong tay có tiền mới hoàn toàn có thể lo cho người phụ nữ của đời mình. Cuộc sống giờ đây tiện lợi lắm, có tiền hoàn toàn có thể mua được đời sống thần tiên, thỏa mãn nhu cầu được hết tổng thể những mong ước của con người .Người nghèo thì thường lắm khát vọng lắm, tôi cũng vậy. Tôi cũng chưa khi nào muốn mình sẽ sống trong căn trọ ọp ẹp, chật trội, bừa bộn. Tôi từng đi làm và được vào những ngôi nhà đẹp lộng lẫy, những căn căn hộ cao cấp siêu đẹp ở Thành Phố Hà Nội. Tôi luôn tham vọng được sống đời sống giống họ. Càng mơ ước, tôi càng tự ti vì thực trạng hiện tại .Tôi muốn thoát nghèo lắm, nhưng không biết phải làm như thế nào, tôi cũng không biết như thế nào gọi là không nghèo. Tôi biết mình sẽ cần phải lao tâm khổ tứ, cần nỗ lực vô cùng, cần kiên trì tăng trưởng bản thân mình. Ngay giờ đây tôi tự dặn lòng mình tâm lý ít thôi, vô hiệu hết mọi xúc cảm xấu đi đi .Tôi sẽ nỗ lực học hỏi không ngừng để tăng cấp bản thân, để lo cho bản thân mình và người thân yêu quý. Việc đó là của chính mình, không ai thay tôi làm được. Không dám tham vọng giàu sang, nhưng tôi kỳ vọng tương lai thêm chục năm nữa, tôi sẽ thoát nghèo .Tôi biết đời sống luôn quá khó khăn vất vả với tôi. Rồi vài năm nữa, tôi ra trường, đi xin việc với mức lương lẹt đẹt, rồi sẽ lại chật vật chi trả tiền trọ và ẩm thực ăn uống, cứ mãi như vậy chẳng thoát ra được. Không biết đến khi nào tôi hoàn toàn có thể tự lo yên ổn cho thân mình, và gửi được về nhà những đồng xu tiền tiên phong …
Sâu thẳm trong tiềm thức, tôi cay cú cuộc sống nghèo khó này. Tôi biết nhiều lúc tôi mơ hồ về bản thân mình, bất lực và tê liệt trước cuộc sống nhưng tôi sẽ cố giữ đủ động lực và mạnh mẽ để vượt qua.
Dưỡng
>>Bài viết không nhất thiết trùng với quan điểm VnExpress.net. Gửi bài tại đây.
Source: https://evbn.org
Category: Giới Tính


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


