Bài văn của HSG : suy nghĩ về câu chuyện Thượng đế cũng không biết – Thư Viện Văn Mẫu
Đề bài: Thượng đế lấy đất sét nắn ra con người. Khi Ngài nắn xong vẫn còn thừa ra một mẫu đất:
– Còn nặn thêm cho mày gì nữa, con người ? – Ngài hỏi .
Con người suy nghĩ một lúc thấy mình đã đầy đủ tay, chân, đầu, rồi nói:
Bạn đang đọc: Bài văn của HSG : suy nghĩ về câu chuyện Thượng đế cũng không biết – Thư Viện Văn Mẫu
– Xin Ngài nắn cho con niềm hạnh phúc .
Thượng đế đủ biết, biết hết nhưng cũng không hiểu được niềm hạnh phúc là gì. Ngài trao cục đất cho con người và nói :
– Này, tự đi và nắn lấy cho mình niềm hạnh phúc .
Suy nghĩ của anh ( chị ) về bài học kinh nghiệm rút ra từ câu truyện trên .
BÀI LÀM:
Nếu ví rằng cuộc sống là một bản nhạc với vô vàn những giai điệu trầm bổng khác nhau thì hạnh phúc lại chính là một nốt nhạc du dương để đưa con người hòa vào âm điệu của cuộc sống. Phải chăng vì thế mà con người cứ mải miết chờ đợi hạnh phúc sẽ tìm đến với mình không? Có một sự thật rằng hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ tìm thấy hạnh phúc nếu như cứ cố gắng đợi chờ thành phần của hạnh phúc. Và chúng ta chỉ thực sự hạnh phúc khi tìm kiếm được ho mình một cảm giác vui vẻ và khát khao giữa cuộc đời. Một lần nữa, mẩu chuyện nơi đề bài đã cho ta một nhìn nhận sâu sắc và đúng đắn về quan niệm của hạnh phúc. Bạn và tôi, chúng ta hãy cùng nhau dừng lại, để chầm chậm lắng nghe những giai điệu xô bồ của cuộc sống. Để trong bản nhạc ấy, chúng ta tìm kiếm cho mình một thứ gọi là hạnh phúc rất riêng…
Trôi theo từng cơn sóng của cuộc sống, con người như một hjat cát nhỏ vô danh giữa biển khơi, mặc cho từng đợt sóng cứ thế cuốn ta đi xa mãi. Mỗi hạt cát đều có một bến bờ niềm hạnh phúc cho riêng mình. Có hạt cát nọ chỉ mong cơn sóng cứ dời mình đi, để hòa mình vào vạn vật thiên nhiên hùng vĩ và ngắm nhìn mọi vẻ đẹp của tạo hóa ban tặng. Nhưng hạt cát kia lại không muốn như vậy, mà chỉ muốn vùi mình vào sâu dưới đáy biển. Hạt cát ấy sẽ thấy niềm hạnh phúc khi được đại dương che chở và bảo vệ. Có hạt cát chỉ muốn theo những cơn sóng để trở về với đất mẹ, nơi có tiếng cười nói của những người lái chèo, đượm nồng hơi thở của biển cả. Hạnh phúc đôi lúc là một thứ gì đó thật giản đơn. Nó là một trạng thái tâm ý của con người khi ta cảm thấy thỏa mãn nhu cầu một nhu yếu nào đó thuộc về khoanh vùng phạm vi đời sống niềm tin. Hạnh phúc không phải là một thứ mà ai khác hoàn toàn có thể ban tặng cho bạn mà chính bạn phải tự mình tìm kiếm và tò mò ra nó. Tóm lại, mẩu chuyện nhỏ nới đề bài đã đưa ra một ý niệm đúng đắn về niềm hạnh phúc của con người. Chúng ta chỉ thật sự cảm thấy niềm hạnh phúc khi bản thân tìm ra được thành phần của niềm hạnh phúc mà không phải có bất kỳ ai ban tặng .
Con người đều có những ý niệm về niềm hạnh phúc rất riêng. Hạnh phúc đôi lúc chỉ đơn thuần là thời điểm ngày hôm nay bạn được sống và làm những gì mình thích. Hạnh phúc có khi là một niềm sẻ chia, cảm thông, yêu thương khi ta trợ giúp những mảnh đời nghèo khó, những kiếp người cơ cực phải mưu sinh vì cơm, áo, gạo, tiền .. Hạnh phúc còn là một cảm xúc vui sướng khi bạn nỗ lực, phấn đấu vì tiềm năng của chính mình đến khi bạn đạt được thành công xuất sắc. Kết thảy mọi thứ thuộc về mong ước của con người đều trở thành một khái niệm về niềm hạnh phúc, nó là một loại cảm xúc, một loại tâm trạng, chỉ cần bạn hiểu được, nó sống sót trong mọi ngóc ngách của đời sống. Có người ví niềm hạnh phúc như một quả cầu thủy tinh, rơi xuống đất và vỡ ra làm nhiều mảnh, ai cũng hoàn toàn có thể nhặt lên, người như mong muốn hoàn toàn có thể nhặt được nhiều mảnh. Lúc nhặt miếng thủy tinh rơi, nếu như không cẩn trọng, hoàn toàn có thể bị cạnh sắc nhọn của mảnh vỡ làm đứt tay, khiến cho những người đi lượm niềm hạnh phúc đau đớn không thôi. Thật ra, đời sống chính là mộc chút tổn thương, một chút ít suy sụp, một chút ít bất lực, một chủ cảm thán. Muốn có được niềm hạnh phúc chỉ hoàn toàn có thể dùng chính đôi tay của mình để cố gắng nỗ lực, để kiếm tìm và để biến hóa …
Tôi chợt nhớ đến câu nói của Roise Nguyễn trong cuốn sách “ Mình nói gì về niềm hạnh phúc ” ; “ Chẳng có cớ gì để em không niềm hạnh phúc ”. Con người chắc như đinh phải luôn khát khao, kiên trì theo đuổi một thứ mang tên là “ niềm hạnh phúc ”. Tôi luôn tự hỏi mình rằng “ Tôi thực sự đã niềm hạnh phúc chưa ? ”, câu vấn đáp rằng : “ Có ! Tôi rất niềm hạnh phúc ”. Hạnh phúc đơn thuần chỉ là mỗi sáng bạn thức dậy hoàn toàn có thể ngắm nhìn ánh nắng ban mai bên khung hành lang cửa số, hoàn toàn có thể chầm chậm lắng nghe tiếng chim líu lo trò chuyện ngoài khu vườn bên nhà. Hạnh phúc đơn thuần chỉ là thời điểm ngày hôm nay bạn được sống, được hòa mình vào hơi thở của cuộc sống, được làm những gì bạn thích dù cho trần gian này rất mau chóng lụi tàn. Có những niềm hạnh phúc nhiều lúc là sự sống sót của bạn ở phút cuối cuộc sống, dẫu cho nó sẽ nhanh trôi vào hư không. Đó chính là niềm hạnh phúc ủa Kito Aya, cô nữ sinh Nhật Bản phải đương đầu với căn bệnh thoái dậy sống tiểu não, đã can đảm và mạnh mẽ và gan góc để sống những ngày toàn vẹn, yêu thương bên mọi người. Aya tâm sự : “ Có những người mà sự sống sót của họ giống như không khí êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng đến nhường nào. Mình muốn trở thành một sự sống sót nhứ thế ! ”. Cuốn nhật kí “ Một lít nước mắt ” của cô đầy nghị lực và cảm động, đã truyền tải thông điệp can đảm và mạnh mẽ về giá trị của đời sống. Đến tận cuối đời, Aya vẫn giữ trọn niềm tin yêu của mình với cuộc sống, với mọi người. Cuốn nhật kí của cô kết thúc bằng dòng chữ “ cảm ơn ”. Hạnh phúc đôi khi không cần là những mong ước về vật chất hay ý thức, niềm hạnh phúc chỉ là những tích tắc ở đầu cuối bạn được sống, được yêu thương cùng moi người. Chúng ta sẽ bất chợt nhận ra, niềm hạnh phúc thật sự là mỗi khoảnh khắc chiếc kim đồng hồ đeo tay hoạt động, là khoảng thời gian ngắn tất cả chúng ta hít từng hơi thở nồng nhiệt của cuộc sống, để hoàn toàn có thể sống toàn vẹn từng giây, từng phút trôi qua dẫu cho phía trước đều là dĩ vãng .
Nhìn lại những năm tháng trôi qua, đã khi nào bạn bất giác tự hỏi chính mình : “ Hạnh phúc thật sự của bạn là gì ? ”. Nếu là khi còn nhỏ, có lẽ rằng tất cả chúng ta sẽ khao khát có thật nhiều đồ chơi mới, khi lớn lên, ta lại mong ước có thật nhiều tiền để bươn chải với đời sống. Khi trưởng thành rồi, con người lại quên mất đi niềm hạnh phúc bắt đầu của chính mình là gì, thay vào đó, tất cả chúng ta lại liên tục đi tìm kiếm cho mình một niềm hạnh phúc mới. Thế nên mới nói, niềm hạnh phúc chẳng khi nào cố định và thắt chặt cả mà nó luôn biến hóa theo thời hạn để tương thích với nhu yếu của chính mình. Nhưng dù thứ niềm hạnh phúc ấy Open từ đâu đi chăng nữa thì quy trình đó phải in dấu bước chân của bạn tìm tòi và tò mò ra. Hạnh phúc sẽ mất đi ý nghĩa thực sự nếu như bạn cứ mải chờ đón nó sẽ đến với mình, chính nhạc sĩ Nguyễn Đông Thức chẳng phải đã từng viết :
“ Hạnh phúc như ngọc trong đá
Không đến với ai chỉ hời hợt đi qua
Hạnh phúc như một bông hoa
Không có ai không cần mẫn tìm lấy ! ”
( Ngọc trong đá )
Ai đó đã từng nói rằng đời sống là một vườn hoa đầy hương sắc. Trong đó, cuộc sống của mỗi người lại giống như một cây đàn : phím trắng là vui tươi, phím đen là đau thương. Nhưng chỉ khi hai phím trắng và đen cùng tích hợp thì mới tạo nên những giai điệu tuyệt vời cho khu vườn đời sống. Nếu như không thử thách mình tìm tòi, sáng tại và vượt qua những việc khó khăn vất vả, bạn sẽ chẳng thể tìm kiếm cho mình một niềm hạnh phúc thật sự. Hãy nhìn xem ! Giờ đây những đám mây mù mịt Open trong cuộc sống của bạn không còn là tín hiệu của một cơn mưa nặng hạt hay một cơn bão giông đầy tàn phá nữa. Nó Open chỉ là để thêm sắc tố vào hành trình dài tìm kiếm niềm hạnh phúc thật sự của bạn mà thôi ! Thử nghĩ xem ! Nếu như không có những khó khăn vất vả và thử thách do đời sống ban tặng, liệu rằng bạn có biết được mùi vị của niềm hạnh phúc hay không ? Không ! Vì hết thảy tất cả chúng ta đều hầu hết xem thứ mà mình mong ước có được chỉ là một nụ cười trong khoảnh khắc. Thư xúc cảm ấy chỉ mang đến cho họ một sự hưng phấn nhất thời chứ không hẳn là lâu bền hơn. Liệu rằng đó có phải là niềm hạnh phúc thật sự hay không ? Nên nhớ rằng, chỉ bằng những nỗ lực và kiên trì của chính bạn thì mới hoàn toàn có thể tạo nên niềm hạnh phúc quý giá. Khi bạn tò mò và tìm tòi ra niềm hạnh phúc bằng chính đôi tay của mìnhthì mọi thứ mới dần trở nên có ý nghĩa hơn và đáng giá hơn. Đó chính là một niềm niềm hạnh phúc tuyệt vời của chàng tiền đạo xứ Nghệ tài năng – Nguyễn Công Phượng. Anh sống và lớn lên với một tuổi thơ cơ cự và từng bị đánh trượt tại lò huấn luyện và đào tạo sông Lam Nghệ An. Nhưng với nghị lực sống và ý chí quyết tâm khác thường, anh không hề bỏ cuộc mà liên tục theo đuổi đam mêm của mình. Bằng sự kiên trì và nỗ lực không ngừng nghỉ, anh đã như mong muốn xuất hiện vào đội tuyển bóng đá vương quốc Nước Ta và đã nhiều lần mang về thành tích vẻ vang cho dân tộc bản địa. Anh từng san sẻ : “ Hạnh phúc của tôi là mỗi ngày được góp sức đam mê của mình cho quốc gia. Tôi vẫn luôn nỗ lực và nỗ lực phát huy hết năng lực của mình cho quê nhà Nước Ta ”. Có lẽ, niềm hạnh phúc thật sự khi bạn không ngừng kiên trì và tò mò ra nó, tuy sẽ là một chút ít khó khăn vất vả, một chút ít gian khó, một chút ít stress nhưng bản thân bạn sẽ cảm thấy thật an lòng !
Nhiều người cho rằng niềm hạnh phúc phải là những thứ xa xỉ về vật chất hoặc ý thức. CÓ người nọ sẽ mong ước mình có thật nhiều tiền để đi dạo thỏa thích. Có người kia lại khao kahts mình trở nên giỏi giang và thành đạt trong việc làm và trong đời sống. Nhưng tôi thì không nghĩ vậy ! Hạnh phúc trong tôi là một thứ gì đó thật đơn thuần. Có lẽ, tôi cũng ý niệm niềm hạnh phúc giống như Thanh Huyền đã từng viết :
“ Vậy đừng nói cuộc sống tẻ nhạt nhé em !
Tuổi mười tám vẫn còn khờ khạo lắm
Đừng tô vẽ một chân trời xa toàn màu hồng thắm
Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường ! ”
( Hạnh phúc )
Phải ! “ Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường ! ”. Hạnh phúc là khi ngày hôm nay tôi được yeu và được thương những mảnh đời nghèo khó … Hạnh phúc là khi tôi được tay cầm tay để hoàn toàn có thể sẻ chia, để hoàn toàn có thể cảm thông, để trái tim tôi sưởi ấm những hồn thơ nhỏ bé, không nơi vỗ về. Hạnh phúc là khi ngày hôm nay tôi được nói tiếng yêu thương, được nâng niu và trân trọng những số phận cơ cực, những kiếp người còn lắm nguy hiểm …
Hạnh phúc nhiều lúc chỉ là như vậy thôi …
Chúng ta thời nay cứ mải miết chạy theo nhịp sống hấp tấp vội vàng của xã hội mà quên mất đi ở đâu đó trong đời sống này còn có một mảnh đời cần ta yêu thương. Hạnh phúc không cần là một quả bóng xa vời vợi nằm ngoài tầm bắt, niềm hạnh phúc chỉ hoàn toàn có thể là đổng có thơm hương lúa, là khuôn mặt của những người quanh ta. Có những thứ niềm hạnh phúc thật giản đơn mà khi mất đi rồi người ta mới cảm thấy nuối tiếc ? Chúng ta cứ mải chạy theo những thứ niềm hạnh phúc xa xỉ, hão huyền của cuộc sống mà quên mất đi niềm niềm hạnh phúc đời thường vốn có. Thứ niềm hạnh phúc ấy chính là sự khát khao và tâm niệm của cô bé Lê Thanh Thúy – một người con gái sáng sủa yêu đời với nụ cười hoa hướng dương đã phải đương đầu với căn bệnh ung thư và cái chết cận kề nhưng Thúy vẫn can đảm và mạnh mẽ và sống trọng với niềm niềm hạnh phúc của mình. Cô đã lập nên quỹ “ Ước mơ của Thúy ” để giúp sức những bệnh nhân ung thư khác. Tuy Thúy đã mất đi nhưng ước nguyện và niềm niềm hạnh phúc được sẻ chia của chị vẫn còn mãi với đời. Hàng ngàn “ Ngày hội hoa hướng dương ” vẫn viết tiếp tham vọng của thúy và lôi cuốn sự tham gia phần đông của hội đồng, đặc biệt quan trọng là giới trẻ ! Dù chỉ là một niềm niềm hạnh phúc đơn thuần, nhưng bằng chính sự nỗ lực và kiên trì tìm tòi, Thúy đã thực thi được những mong ước chân thành của mình trong tích tắc cuối đời .
Cho đến ngày hôm nay, tôi lại một lần nữa hỏi chính mình “ Tôi thật sự đã niềm hạnh phúc chưa ? ”. Phải ! Tôi thực sự niềm hạnh phúc và hài lòng với toàn bộ những gì mình đang có. Tôi niềm hạnh phúc vì mình được sinh ra và xuất hiện trên đời sống vĩnh hằng này. Tôi niềm hạnh phúc vì mình được sống trong một mái ấm gia đình với đủ đầy tình yêu thương. Đôi khi niềm hạnh phúc không cần là những điều quá xa rời thực tiễn, niềm hạnh phúc đơn thuần chính là hành trình dài mà con người tìm tòi, tò mò ra những gì mình mong ước và khát khao. Khi đã thực sự niềm hạnh phúc, con người sẽ trở nên sống ý nghĩa hơn và luôn hướng về mọi thứ tốt đẹp. Hạnh phúc thật sự sẽ giúp tất cả chúng ta xua tan đi nỗi đau của quá khứ và những lỗi lầm của hiện tại, niềm hạnh phúc được ví như một làn gió, nhẹ nhàng nâng đỡ con người ta lên trong những lúc khó khăn vất vả, vô vọng, hướng con người đến những điều như mong muốn, tốt đẹp :
“ Khi ta đã say mùi hương chân lí
Đời đắng cay không một chút ít ngọt bùi
Đời đau buồn không một tiếng cười vui
Đời đen tối phải đi tìm ánh sáng ! ”
( Như những con tàu – Tố Hữu )
Thế nên con người hãy chớ vội đau buồn vì những lỗi lầm và thất bại trong quá khứ, mà hãy hướng về phía ánh sáng của niềm tin, nơi mà những “ chân trời ” niềm hạnh phúc đang chờ đón ta phía trước ! Nếu không bước tiến bằng chính đôi chân của mình để tìm ra niềm hạnh phúc thì những thứ mà thời điểm ngày hôm nay tất cả chúng ta đạt được chỉ đều là hư ảo, chóng tan như sương khói mà thôi ! Nếu như con người tìm ra được một niềm hạnh phúc ý nghĩa cho riêng mình thì đó chính là “ chiếc chìa khóa ” vạn năng để họ tiến đến bước đường của thành công xuất sắc !
Tôi đã từng ý niệm niềm hạnh phúc giống như một ngọn gió ấm cúng của mùa xuân, trước khi nó đến để sưởi ấm muôn loài thì phải trải qua một mùa đông giá rét. Nếu như không trải qua hành trình dài nỗ lực tìm tòi, lòng kiên trì vượt qua những khó khăn vất vả thử thách thì liệu rằng bạn sẽ tìm được cho mình một bến bờ niềm hạnh phúc để dừng chân ? Mọi người thường cho rằng : “ Đời cứ an nhiên mà sống – Hạnh phúc sẽ tự tìm đến ! ”, nhưng tôi thì không nghĩ vậy. Đó chẳng qua chỉ là một cái cớ hoàn mỹ cho những kẻ chỉ thích lối sống bị động, họ luôn ảo tưởng rằng niềm hạnh phúc là một con diều chăng ? Nhưng họ quên rằng, con diều hoàn toàn có thể vô tình bay đến nơi bạn nhưng nó cũng hoàn toàn có thể quay sống lưng với bạn. Bởi vì niềm hạnh phúc luôn không cố định và thắt chặt, nó đổi khác trong suốt quy trình tất cả chúng ta lớn lên và bị chi phối bởi tâm lý và hành vi của mỗi người ! Những kẻ chỉ biết cho rằng niềm hạnh phúc là một con diều sẽ luôn sống với một trạng thái mong đợi niềm hạnh phúc đến với mình. Cứ thế ngày qua ngày, những thứ mà họ ngóng trông không những không có mà họ lại đánh mất đi những thời cơ quý giá để đạt được niềm hạnh phúc thật sự. Hay có những người ngày này chỉ luôn sống vì quyền lực tối cao, vì tiền tài và danh vọng, họ ngày càng đánh mất đi thứ niềm hạnh phúc vốn có khởi đầu. Không những vậy mà trong xã hội ngày này, họ trở nên có lối sống buông thả, hoàn toàn có thể rình rập đe dọa, thậm chí còn là cướp đi niềm hạnh phúc vốn có của bao người. Điển hình đó chính là những cuộc cuộc chiến tranh xâm lượn diễn ra trên quê nhà Nước Ta vào những năm thập niên của thế kỉ 20 đã gây ra biết bao thương vong cho đồng bào dân tộc bản địa. Những kẻ chỉ vì quyền lợi và nghĩa vụ cho riêng mình mà ngang nhiên gay ra nhiều đại chiến thảm khốc, biết bao nhiêu máu và nước mắt đã nhỏ xuống trên từng tấc đất quê nhà, biết bao nhiêu niềm niềm hạnh phúc chưa toàn vẹn bị vỡ tan khi cảnh vợ mất chồng, con mất cha, … biết bao những đôi mắt của trẻ thơ phải nhuốm lấy màu đỏ rực lệ của cuộc chiến tranh mà đáng lẽ đó phải là đôi mắt của niềm tin yêu sự sáng sủa và niềm hạnh phúc nhỏ bé, những niềm hạnh phúc chỉ hoàn toàn có thể nhen nhuốm rồi cũng mau chóng lụi tàn đi …
Hạnh phúc là một thứ gì đó rất dễ chớp lấy nhưng nếu không nắm chặt thì nó sẽ vụt bay đi … Không phải bất kỳ niềm hạnh phúc nào mà tất cả chúng ta cũng hoàn toàn có thể phấn đấu, tìm tòi để lấy được. Có những niềm hạnh phúc phải giành lấy từ người khác để mang về cho chính mình thì liệu rằng đó có phải là một niềm hạnh phúc đúng nghĩa không ? Người mất đi niềm hạnh phúc sẽ khổ sở và đau đớn khôn nguôi, còn người giành được niềm hạnh phúc sẽ cảm thấy vui mừng và hưng phấn trong một thời hạn rồi cũng trở nên chán nản vì đó không phải là thứ niềm hạnh phúc thật sự mà họ cần tìm. Chúng ta phải biết tìm tòi và mày mò ra niềm hạnh phúc một cách đúng nghĩa, không nên vì một chút ít ham muốn nhất thời mà làm mất đi giá trị của niềm hạnh phúc. Tất cả tất cả chúng ta đều có quyền và thời cơ trở thành một người niềm hạnh phúc. Đừng chờ đón ai đó mang đến cho mình niềm hạnh phúc. Mỗi ngày là một thời cơ để tất cả chúng ta vượt lên những lo toan thường nhật, bước đến gần hơn cánh cửa niềm hạnh phúc của mình. Vì thế, tất cả chúng ta cần học cách lan rộng ra tâm hồn mình, yêu thương bản thân hơn, quý trọng đời sống và những gì mình đang có. Bạn sẽ thấy mình là một người niềm hạnh phúc. Khi ta biết trân trọng những gì mà mình đang có, niềm hạnh phúc sẽ mỉm cười ! Là một học viên, tôi luôn phấn đấu và không ngừng nỗ lực để tìm ra cho mình một niềm hạnh phúc thật sự. Dù cho niềm hạnh phúc đang ở bất kỳ nơi đâu tôi vẫn luôn tự hào vì mình hoàn toàn có thể dùng đôi chân vững vàng để tìm thấy nó và chinh phục nó !
Cảm ơn mẩu chuyện nhỏ nơi đề bài đã cho tôi một cái nhìn đúng đắn và thâm thúy hơn về hành trình dài tìm kiếm niềm hạnh phúc. Có lẽ bất kỳ ai trong tất cả chúng ta cũng đã một lần tìm thấy niềm hạnh phúc thuộc về riêng mình. Và trên hành trình dài đi tìm tòi để chạm vào những khát khao mong ước của bản thân, ta sẽ chợt thấy những niềm hạnh phúc ấy ở nơi chân trời xa, rất xa …
Nơi có những niềm vui và tham vọng vẫn đang vẫy gọi ta trở lại. Đừng bỏ cuộc mà hãy nỗ lực chinh phục lấy chúng. Bởi lẽ, niềm hạnh phúc vốn không ở đâu xa, niềm hạnh phúc là toàn bộ những gì quanh ta, là chính ta :
“ Hạnh phúc ơi ! Hạnh phúc ở thật gần
Nhưng không phải ai cần đều có được
Cuộc đời ! Có những điều không biết trước
Hạnh phúc trong tay lại bước xa dần ” .
( Hạnh phúc thật gần )
================== HẾT ===================
Xem thêm: Vở bài tập Tiếng Việt lớp 2 Tập 2 trang 37, 38, 39, 40, 41 Ôn tập giữa học kỳ 2 | Kết nối tri thức
Bài viết sưu tầm
Source: https://evbn.org
Category: Bài Tập


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


