Là Tôi Đã Nhớ Em Bao Nhiêu Lần? Trịnh Công Sơn
Nhiều lúc bận bịu, tôi nhìn vào khoảng không nào đó, cố tưởng tượng ra những khuôn mặt mà tôi từng biết, dù tôi có thích ai, có đang quen ai đi nữa, cả chục triệu lần, vẫn hiện lên hình ảnh em, trọn vẹn, đứng ở đó – nơi mà cả đời này chắc có lẽ tôi không tài nào chạm đến được.
Bạn đang xem: Tôi đã nhớ em bao nhiêu lần?
Em, em biết tôi lại vừa làm gì không? Tôi lại dùng những kỉ niệm đẹp, những dòng em từng viết cho tôi trong quá khứ ra đày đọa mình nữa rồi. Thật đáng đời tôi.
Em, em nhớ tôi không? Cái thằng lăng nhăng nhưng đi đâu rồi cũng tìm lại em, nhiều lúc tưởng chừng đã buông tha cho em, ấy mà chỉ quằn quại được hai ba tháng lại nhấc máy mà gọi em, mà nói tôi nhớ em lắm, tôi nhớ em đến chết đi được, tôi còn yêu em nhiều lắm, tôi sai rồi, tôi sẽ thay đổi, tôi cần em lắm, cần nhiều lắm. Bao nhiêu lần tôi bật người dậy vào nửa đêm, cắn chặt môi, suýt nữa bản thân đã khóc nấc lên, bao nhiêu kỉ niệm và hình ảnh đẹp đẽ, em gói gọn trong vali và theo em bỏ đi mất, để lại cho tôi cái cảm giác này đây, gọi là “nhớ đến phát khóc”.
Xem thêm: Code Thống Kê Truy Cập Website, Hướng Dẫn Thêm Code Thống Kê Truy Cập

À không, xin lỗi, là tôi lựa chọn bỏ đi, là tôi làm tổn thương em, là tôi, toàn bộ là tôi có lỗi, mà sao tôi không thể quên em? Tôi vẫn tưởng mình là người bỏ đi, tôi vẫn tưởng em luôn bị bỏ lại phía sau, tôi vẫn tưởng em chỉ có thể ở nơi đó, chẳng thể nào rời đi. Mà giờ tôi mới biết, ở hiện tại, là một mình tôi vùng vẫy kiêu ngạo trong vũng bùn, em ở cái vị trí cao hơn nhiều, hơn nhiều.
Em, nơi em đã lạnh chưa? Ồ tôi quên mất, Sài Gòn thì làm gì có mùa đông, chết tiệt! Không có mùa đông thì em đâu dễ chạnh lòng, không có mùa đông thì em đâu cần được ấm áp. Ở cái nơi thời tiết dưới 10 độ mỗi ngày thế này, quả thật là địa ngục với những con người có thói quen đào bới quá khứ lên mà hành hạ bản thân, như tôi. Có mang bao nhiêu áo, đắp chăn kĩ càng thế nào, vẫn lạnh đến run người. Nhớ em quá, thật sự nhớ kinh khủng, tôi thích cái cảm giác mỗi lần nói chuyện điện thoại với em, tôi có thể cảm thấy tai mình ấm dần lên sau mỗi câu nói của em, chúng ta đã cười đùa, chúng ta đã yêu thương, đã vui vẻ, đã mệt mỏi, đã giận dữ, đã trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc chỉ vỏn vẹn qua cái điện thoại cầm tay.
Tôi có thói quen bắt em bỏ điện thoại, ở yên đấy, dù không nói câu gì cũng không được tắt máy, thói quen đó chỉ với em thôi. Em biết tại sao không? Vì nó cho tôi cảm giác rằng em luôn ở đây, có thế nào cũng ở đây, ngay bên cạnh. Tôi thích mỗi lúc ngủ dậy, ngái ngủ nói qua điện thoại “em còn ở đấy không C?” – em đây. Lạy chúa, tôi sống ít đi 10 năm cũng được, xin hãy để tôi ngày nào cũng được như thế.


















![Toni Kroos là ai? [ sự thật về tiểu sử đầy đủ Toni Kroos ]](https://evbn.org/wp-content/uploads/New-Project-6635-1671934592.jpg)


