Hoa Trinh Nữ

Hoa Trinh Nữ là ca khúc thuộc thể loại nhạc trữ tình, sáng tác bởi nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

Hoa Trinh Nữ

Tác giả

Trần Thiện Thanh

Thể loại

Nhạc trữ tình

Sáng tác năm

1967

Ca sĩ tiêu biểu

Như Quỳnh

Hoàn cảnh ra đời

Trong một chương trình ca nhạc, ca sĩ Minh Hiếu kể lại rằng vào một lần đi diễn ở tiền đồn chung với Nhật Trường – Trần Thiện Thanh thì bị sự cố phải dừng xe. Trong lúc chờ đợi, họ xuống đường cùng bước đi trên cỏ dại. Chân giẫm trên một đám hoa mắc cỡ bên đường, Minh Hiếu chợt hỏi Trần Thiện Thanh rằng có biết loài hoa dại này tên gì hay không, khi ông trả lời là không biết, lúc đó Minh Hiếu mới giải thích về loài hoa mang tên mắc cỡ, biết khép lá ngây thơ và thường sống trên vùng khô cằn sỏi đá.

Từ kỷ niệm khó quên đó, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh sáng tác Hoa Trinh Nữ, bài hát đã trở thành bất tử suốt gần 60 năm qua.

Những câu hát được nhạc sĩ viết dựa theo câu chuyện kể từ thời vua Đinh Tiên Hoàng, và giai nhân trong tích xưa là bà Nguyễn Thị Sen, được xem là bà tổ của nghề may. Tương truyền, thời trẻ bà là một người con gái xinh đẹp, đảm đang của làng Trạch Xá (các trung tâm Hà Nội ngày nay 60km). Tục truyền rằng, Nguyễn Thị Sen được phong là tứ phi Hoàng hậu của Vua Đinh Tiên Hoàng, kết duyên cùng đức Vua khi ông về đây chiêu mộ hào kiệt. Vị quân vương giữa rừng hoang gặp cô thôn nữ nhan sắc tuyệt trần đã mời nàng về chốn Hoàng cung và truyền khắp nhân gian dâng vải lụa đến cho nàng. Tại Kinh đô Hoa Lư, Nguyễn Thị Sen được phong là Hoàng hậu. Với sự khéo léo và sáng tạo, bà đã giúp các cung nữ phát triển, sáng tạo được nghề may trong cung vua.

Sau khi Vua Đinh Tiên Hoàng mất, quyền lực hậu cung chuyển giao về với Dương Vân Nga và Lê Hoàn, Bà Tứ phi Hoàng hậu đã cùng Công chúa Liên Hoa từ giã hoàng cung Hoa Lư, trở về quê hương truyền dạy nghề may cho nhân dân trong làng. Khi mất bà được lập đền thờ và tôn làm bà tổ nghề may áo dài truyền thống.

Xuất hiện trong

CD

Tên CD

Vị trí/bài số

Ca sĩ thể hiện

Thời lượng

TNCD400 – The Best of Như Quỳnh 2 – Áo Hoa

3/11 (đĩa 2)

Như Quỳnh

5 phút 19 giây

Lời

Đoạn 1

Qua một rừng hoang

Gió núi theo sang giũ bụi đường trên vai

Hái cây hoa dại

Lẻ loi bên đường gọi: “Hoa Trinh Nữ”

Hoa trinh nữ không mặn mà bằng nàng Hồng kiêu sa

Hoa đâu dám khoe màu cùng nàng Cúc vàng tươi

Hoa không bán hương thơm như nàng Dạ Lý trong vườn

Nhưng hoa trinh nữ đẹp tựa chuyện tình hai chúng ta.

Đoạn 2

Xưa thật là xưa

Nhớ mấy cho vừa nhớ mẹ kể đêm mưa

Có ông vua trẻ

Xuất binh qua rừng dẹp quân xâm lấn

Khi vua kéo quân về tình cờ gặp một giai nhân

Vua xao xuyến tâm hồn vời nàng về chốn Hoàng Cung

Truyền cho khắp nhân gian mang lụa là đến bên nàng

Trên ngôi cao chín tầng Hoàng Hậu đẹp hơn ánh sao.

Đoạn 3

Tôi không phải là vua

Nên mộng ước thật bình thường

Như yêu một loài hoa

Trên vùng đá sỏi buồn phiền

Loài hoa không hương không sắc màu

Nhưng loài hoa biết xếp lá ngây thơ

Tôi không phải là vua

Nên nào biết đến xa hoa

Không ngọc ngà kiệu hoa

Không nệm gấm không cung son

Tôi chỉ là người lính phong trần

Thấy hoa nhớ người yêu rất xa.

Đoạn 4

Nâng nhẹ một cây

Lá xếp trong tay lá ngủ thật mê say

Ngỡ đôi mi gầy

Khép đêm trăng đầy cài then cung ái

Tôi nghe thoáng qua hồn mình vừa thành một Quân Vương

Quân Vương giữa hoa rừng lòng bàng hoàng nhớ người thương

Và mong ước mai sau khi tan giặc nước vua về

Cho giai nhân ngóng đợi chỉ một cành Trinh Nữ thôi.